Văn và Thơ

NGÔI TRƯỜNG CŨ
Trần Như Phương


 Trần N Phương

Rể Ninh Ḥa

Cựu học sinh
trường Bán Công và Đức Linh

Nguyên giáo sư Anh văn
trường Tiến Đức Dục Mỹ (1973-1975)

Nguyên giáo sư Anh văn trường Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa (1973-1975)

Nguyên giáo sư Triết học trường Đức Linh Ninh Ḥa (1973-1975)

 

 


                       
 

 


 Văn Thơ Tiêu Biểu của
Trần Như Phương


- Thế nào? chúng mày quyết định xong chưa?

- Rồi ! chúng tao đều đồng ư chọn Bán Công (BC).

 Thế là tụi tôi chạy ào vào văn pḥng trường BC xin đơn nhập học.

 

 Nguyên tụi tôi là bọn học sinh Dục Mỹ ( gồm: Đốc, Hảo, Liễu, Sinh, Côn, Viễn, Sơn đen, Dũng và tôi ). Ngày đó – năm 1963 - ở Dục Mỹ chỉ có trường Tiến Đức ( c̣n gọi là trường Nhà Thờ ) là trường có mở thêm 2 lớp đệ thất và đệ lục ( lớp 6, lớp 7 bây giờ ) sau bậc tiểu học. Cho nên, sau khi học xong lớp đệ lục, bọn học sinh (hs) Dục Mỹ (DM) chúng tôi phải xuống Ninh Ḥa học (cách khoảng 15 km).

 

            Xin nói rơ, ở Ninh Ḥa ngày đó, ngoài trường Trần B́nh Trọng (công lập) – th́ có 2 trường tư rất nổi tiếng. Đó là trường Bán Công và trường Đức Linh. Hai trường này nổi tiếng về chương tŕnh dạy, mà c̣n nổi (không những) tiếng về chuyện hs quậy phá. Điều đặc biệt - trường BC qui tụ rất nhiều cô bé xinh xinh. Ngoài ra, nhà trường c̣n có một ban giảng huấn hùng mạnh.

 Điển h́nh là thầy Sơn và thầy Hiến.

 

            Bọn học tṛ chúng tôi nghe tiếng các thầy đă lâu, nên chuyện vào học trường BC, chỉ c̣n là vấn đề thời gian.

 Tôi c̣n nhớ rất rơ năm học đầu tiên ở BC. Những giờ văn của thầy Sơn mới ấn tượng làm sao! Thầy - với vóc dáng cao cao, ốm ốm, mái tóc bồng bềnh – trông rất ư là nghệ sĩ. Thầy giảng Kiều, Chinh Phụ Ngâm Khúc, Cung Oán Ngâm Khúc, th́ khỏi chê.

 Cho tới giờ, tôi vẫn nghĩ, khó có thầy cô nào qua mặt được thầy. Bởi đơn giản đó là năng khiếu chứ không phải là tŕnh độ.

 Trái ngược với phong cách bụi bụi của thầy Sơn là thầy Hiến, thầy dạy toán. Thầy trông rất mẫu mực, nghiêm khắc, từ tốn. Đúng là phong cách của một nhà toán học. Hai thầy hai h́nh ảnh, để lại cho bọn trẻ chúng tôi ngày ấy những ấn tượng rất khó phai …

 Tôi quên nói thêm với các bạn là: ngoài phong cách dạy văn tuyệt vời, thầy Sơn c̣n là một người rất yêu văn nghệ. Đặc biệt là thầy nhảy rất đẹp và rất giỏi.

 Những chương tŕnh văn nghệ của trường, bao giờ cũng đích thân thầy dạy múa cho các em hs. Và trong số những hs ngày ấy, nếu tôi không lầm, Thu Thủy và Mộng Dung là hai trong số những hs được thầy ưu ái nhất.

            Tôi quên nói với các bạn, ngày đó tôi là trưởng ban văn nghệ của trường (chức vụ oai ghê phải không các bạn? ). V́ tôi học đàn từ năm 10 tuổi - đến năm 14/15 tuổi - tiếng đàn của tôi nghe cũng “ngọt” lắm chứ?

 Những dịp lễ hội của trường, tôi đều phụ trách phần dàn dựng chương tŕnh văn nghệ, ca, múa, nhạc, kịch, hài kịch … (dĩ nhiên dưới sự chỉ đạo của thầy Sơn)

 Một hôm, thầy Sơn hỏi:

- Phương ơi! nhà trường muốn gây quỹ để xây một thư viện - bằng cách tổ chức một đêm văn nghệ - có bán vé - ở rạp Vĩnh Hiệp, Phương thấy sao? (rạp Vĩnh Hiệp là rạp hát lớn duy nhất của quận Ninh Ḥa lúc đó).

- Thưa thầy em nghĩ, ḿnh đă có sẵn các tiết mục rồi. Bây giờ, chỉ việc tập dợt, sắp xếp lại là được thôi!

 Thầy đồng ư - Thế là chúng tôi lao vào tập dượt.

 Và lần đầu tiên, chúng tôi được lên sân khấu

 Tôi không bao giờ quên được đêm đó!

 Dưới những ngọn đèn sáng choang và những hàng ghế dưới khán giả không c̣n một chỗ trống. Chúng tôi múa, hát say sưa bằng tất cả niềm đam mê, nhiệt t́nh của tuổi trẻ. Sau cánh gà, Mộng Dung, Thu Thủy, Kiều Thu …mặt mày ướt đẫm mồ hôi.

- Mấy em mệt không? Tôi hỏi.

- Dạ mệt, nhưng mà vui lắm anh Phương ơi!

 Tôi nghe một luồng cảm khoái chạy dọc theo thân thể. Quên cả mệt mỏi, chúng tôi múa hát say sưa, diễn hết ḿnh. Thầy Hiệu Trưởng và các thầy cô rất hài ḷng.

 Buổi diễn thành công !

 

 Vài tháng sau, thầy Sơn gặp tôi :

- Phương ơi! trên Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, có khóa tốt nghiệp nào đó, họ muốn mời hs trường ḿnh lên giúp vui một buổi tối, em thấy thế nào ?

- Dạ, được chứ thầy ?

 Tôi phấn khởi trả lời – v́ nói thật trong tâm tôi, dư vị của buổi tŕnh diễn văn nghệ ở rạp Vĩnh Hiệp vẫn chưa phai nḥa.

 Sau khi hội ư với các bạn trong ban văn nghệ. Chúng tôi quyết định nhận tham gia (sau khi đă dành một số buổi để tập dượt các tiết mục cho thật nhuần nhuyễn, ăn khớp)

            Tôi c̣n nhớ, chiều hôm đó, khoảng 4-5 giờ có hai chiếc xe Dogde ( loại xe nhỏ hơn GMC, nhưng lớn hơn Zeep ) tới đón chúng tôi.  Đoàn văn nghệ hs chúng tôi khoảng hai mươi bạn với đồ nghệ y trang, đàn trống lỉnh kỉnh tới Dục Mỹ khoảng hơn 6 giờ.

 Lần đầu tiên bước vào Hội Quán Sĩ Quan của Trung Tâm Huấn Luyện BĐQ Dục Mỹ, bọn tôi không khỏi choáng ngợp.

            Xung quanh toàn là các sĩ quan cùng các cố vấn Mỹ ( một số bên MACV qua).  Khung cảnh thật hoành tráng !

 Đêm đó, chúng tôi diễn say sưa, c̣n hay hơn đêm diễn ở rạp Vĩnh Hiệp. Nh́n vẻ măn nguyện của thầy Hiệu Trưởng Bửu Hỷ và các thầy cô, chúng tôi biết buổi biểu diễn đă thành công.  Đêm đó, riêng tôi, ngủ thật ngon.

            Như đă nói ở phần trên. Ngày đó, trường BC quy tụ rất nhiều bông hoa đẹp. Bọn hs con trai DM ngoài chuyện học, th́ chuyện quậy phá không ai bằng.

Chúng tôi tự chấm điểm từng bạn gái. Rồi theo đuổi. Tôi chấm MT, Dũng chấm MD, Đốc chấm K, Hảo chấm KT. Trước cổng trường có mấy quán nước, bọn con trai chúng tôi tới trước ngồi đó, chờ các bạn gái đi học tới. Khi các bạn ấy tới gần, cả bọn chúng tôi đều đếm: một, hai, ba …một, hai, ba …chúng tôi đếm đều, to, âm thanh vang xa. Các cô bé nghe được, chân cẳng tự nhiên ríu lại, bước không được, ngă chúi vào nhau. Bọn chúng tôi cười ồ, vỗ tay khoái chí. C̣n các cô, mặt đỏ bừng, tay ôm cặp, cùng chạy ùa vào trường.

            Cảnh những tà áo dài trắng tung tăng bay phất phới trước cổng trường lúc đó, mới đẹp làm sao? Rồi năm học cũng qua đi – v́ nhà trường không mở lớp đệ nhị cấp ( lớp 10,11,12 bây giờ ) nên chúng tôi phải đi học ở trường khác. Đó là trường Đức Linh ( mà sau này, nếu có dịp, tôi sẽ kể rơ).

            Rời xa ngôi trường thân yêu BC với biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Với một mối t́nh học tṛ đầu đời vu vơ, lăng mạn … mà mỗi khi nghĩ về, ḷng tôi không khỏi bồi hồi, xao xuyến …

            Bây giờ ngôi trường không c̣n nữa. Có chăng chỉ c̣n trong kư ức của những lứa tuổi học tṛ trước 75.

 Ôi! Trường xưa. Ta yêu mi vô vàn …

 

 


Trần NPhương
Ninh Ḥa, ngày 15/7/2009

 


  

Trở Về Trang Nhà BC Trở Về Trang Nhà - www.ninh-hoa.com