![]()
|
||||||
|
P hải, cha là kết t́nh của những ǵ hoàn mỹ nhất…H́nh ảnh cha không gần gũi bằng h́nh ảnh của mẹ nhưng cha luôn là chiếc bóng âm thầm bên cạnh đời con, sẵn sàng đỡ nâng con trong mỗi lần con trượt chân vấp ngă, hay mỗi lần con va chạm với đời ê chề mỏi mệt…C̣n ǵ hạnh phúc và sung sướng nào hơn là trong lúc con đau buồn và yếu đuối nhất, con được áp đầu vào ngực cha để t́m lại hơi ấm của t́nh thương, để tay cha vuốt nhẹ mái tóc con thơ và được nghe cha nói "hăy cố gắng lên đi con, mọi việc rồi sẽ qua mau…", để cha truyền cho con thêm sức mạnh và nghị lực để con vượt qua bao nguy nan gian khó…Cha là tất cả trong con, Là thầy dạy dỗ cho con nên người Là người bạn thiết vui chơi, Là gương mẫu mực sáng soi vô bờ Là ḷng độ lượng bao la Là người anh cả chẳng hà nệ chi… (Cha là tất cả trong con- Vương Ngọc Long chuyển ngữ) H́nh ảnh của Ba trong tôi là như thế đó…Từ khi tôi cất tiếng khóc chào đời cho đến ngày hôm nay, Ba luôn là tất cả trong tôi. Người là người thầy dạy dỗ cho tôi thành người hữu dụng cho xă hội, cho tôi biết thế nào là sống với: lễ, nhân, tín, nghĩa, hiếu, trung…Ba c̣n dạy cho tôi thấy được cái quan trọng của: cơ, mưu, trí, dũng…, thấy được bốn chữ yêu thương và bao dung là nền tảng của cuộc đời. Ba tôi luôn là thần tượng và là người hùng của tôi trong mọi lănh vực. Khi tôi nh́n ba tôi trong bộ đồ dù oai nghiêm hay trong chiếc áo blouse trắng, tôi đều thấy trong ḷng tràn dâng nhiều cảm xúc. V́ đứng ở phương diện nào, Người cũng cho tôi thấy sự dũng cảm, sự kiên cường, sự cố gắng…Dũng cảm trước những đ̣n tấn công của địch quân hay dũng cảm khi phải băng bó những vết thương rách nát của thịt da; kiên cường trước làn tên mũi đạn của quân thù hay kiên cường trước những thi hài của đồng đội ḿnh vừa nằm xuống mà chính tay ḿnh phải liệm xác người bạn thân đă từng cùng chia sẻ bao ngọt bùi cay đắng của đời quân ngũ với ḿnh:
Tường Vi (1) – Thương Tiếc (1)" Tường Vi "là kư hiệu của Ba tôi trong quân ngũ Và sau những vết thương ḷng c̣n rỉ máu đó, Ba tôi lại phải cố gắng vượt qua cái yếu đuối và nhược chí của chính ḿnh để tiếp tục bước tới, tiếp tục diện kiến và giành giựt với tử thần từng mạng sống cho các thương bệnh binh của ḿnh…Rồi những chiều từ hành quân trở về, Người lại vội vàng thay chiếc áo chinh y để khoác lên người chiếc áo blouse trắng, đi theo đoàn y tế xuống những vùng nông thôn mà chẩn bệnh cho các dân nghèo…Lúc đó tôi c̣n nhỏ lắm…Trong ánh mắt của cô bé lên mười, tôi đă không c̣n nh́n cuộc đời qua cặp kính màu hồng nữa. Tôi đă nh́n thấy vết thương tàn khốc của chiến tranh từ năm tôi lên tám. Sau đó, tôi theo ba tôi về các vùng sâu để chăm sóc sức khỏe của đồng bào dân cư sống có bữa đói bữa no. Mỗi lần tôi nh́n ba tôi dịu dàng chích từng mũi kim vào các em thơ mà miệng vẫn nói đùa để cho các em không c̣n đau và sợ… (Ba - Vũ thị Thiên Thư) B a tôi qua từng cử chỉ nhẫn nại đối với các em thơ đă dạy tôi sao có tấm ḷng "lương y như từ mẫu", và tôi cũng biết rằng tương lai ḿnh rồi đây sẽ làm ǵ. Giờ đây, mỗi lần tôi chăm sóc cho các bệnh nhân của ḿnh, tôi cũng như Ba tôi ngày xưa lúc nào cũng phải mang ḷng dũng cảm, kiên cường, cố gắng, nhẫn nại và dịu dàng…
(Đêm nghe đoàn xe lửa – Cát Biển)
Quê hương là chiếc áo dài tha thướt Vẩn vơ bay theo mỗi bước con về Là chiếc nón bài thơ che nghiêng mái tóc Đôi guốc học tṛ rộn ră đường quê Quê hương là những ngày nắng ấm Trải lụa vàng trên đồng lúa xôn xao Là những đêm trăng gịng sông lấp lánh Vẳng vọng ai ḥ tiếng hát bay cao… (Nói với con đôi điều về quê hương - Quang Huỳnh) N hưng quê hương tôi dần dần từ Huế vào tới Sàig̣n ch́m trong khói lửa điêu tàn. Tôi nh́n Ba tôi vầng trán ngày càng đăm chiêu hơn. Vận nước điêu linh khiến ḷng người chiến sĩ mang nhiều uất hận:
… "Bảy nổi ba ch́m vận núi sông Trắng mắt dă tràng khóc biển Đông Được thời, chấu đạp, xe nhào đổ Mắt vận, cọp nằm vuốt gẫy long" … (Biển đắng hoang vu- Vương Ngọc Long) Đ ể rồi một buổi trưa tháng tư đổ lệ đó, người chiến sĩ như bao bằng hữu của ḿnh ngậm đắng nuốt cay cúi đầu cho định mệnh. Sài g̣n thất thủ ! Ngày đó, tôi đă một lần suưt mất đi người cha thân yêu của ḿnh. V́ Ba tôi là một chiến sĩ Nhảy Dù, thà chết vinh hơn sống nhục nhưng Người quả thật rất can đảm, Ba tôi đă đắn đo và quyết định giữ mạng sống ḿnh lại cho đàn con thơ dại và v́ một lời hứa thiêng liêng với Mẹ tôi trước Thiên Chúa. Để rồi từ mùa xuân năm ấy:
(Biển đắng hoang vu- Vương Ngọc Long) Những năm tháng Ba tôi bị tù đày thật hăi hùng. Mỗi lần theo Mẹ tôi đi thăm nuôi Ba tôi, tôi nghẹn ngào đau xót nh́n thân thể Ba tôi ngày càng tiều tụy xanh xao. Từ một người chiến sĩ Dù hiên ngang nơi sa trường giờ phải bị những nhục mạ sỉ vă bởi những người bằng tuổi xấp xỉ con ḿnh…Ôi, bao cay đắng đoạn trường mà Ba tôi phải cưu mang v́ hai chữ yêu thương vợ hiền và con thơ : Cha đi từ thuở đời tànTay xiềng chân xích vơ vàng chua cay Xót xa khắc khoải lưu đày Khung sàn ngục thất, hồn gầy guộc, câm (Cha đâu- Vương Ngọc Long) Bốn câu thơ này làm tôi chạnh nhớ đến một bài hát mà tôi đă nghe hôm nào…Lời ca thấm thía một nỗi buồn sâu sắc đă làm cho tôi không cầm được nước mắt, v́ đó là h́nh ảnh c̣n in dấu trong tôi trong những năm tháng Ba tôi thân lưu đày: Ngày con ra đời núi rừng cha sống lưu đầy Một thân nuôi con, me nuôi con quên mất tuổi xuân Ḍng sữa khô thay bằng nước mắt Mẹ đă nuôi con theo ngày tháng Cuộc sống u buồn, nhưng mẹ chẳng lời oán than! Ngày thôi theo ngày, năm rồi năm tháng trôi theo Mẹ trông ngóng cha, nhưng tin cha tin vẫn mờ xa Tuổi ấu thơ con là đêm tối, chờ ánh dương soi chờ hơi ấm Chờ đến bao giờ, bao giờ mẹ gần bên cha Ôi trách ai kia, Nỡ ḷng làm phân ly đời nhau trong lúc xuân xanh, Ôi bóng câu qua thềm Nước trôi qua cầu, chờ nhau tím cả đời nhau (Rồi 30 năm qua - Nhật Ngân) Rồi ngày Người ra tù và đi t́m tự do để cho chúng tôi có một tương lai tươi đẹp hơn, là một lần nữa tôi lại rời xa ṿng tay thâm t́nh của Ba tôi. Chuyến đi đó lần đầu tiên Ba tôi đă bỏ tôi ở lại, v́ quá thương tôi…V́ sợ đứa con gái yếu ớt của ḿnh không chịu được sự dập vùi của băo giông và hải tặc. Người đă gạt lệ ra đi bỏ lại mấy mẹ con tôi trong một đêm mưa gió băo bùng:
Ra đi trên chiếc thuyền Hy vọng vượt trùng dương Em đâu đâu có ngờ đêm buồn Bỏ lại em cay đắng thật thương Ḥ ơi! Ḥ ới! tạm biệt nước non. Anh phải bỏ đi thắp lên ngọn lửa hy vọng Anh phải bỏ đi để em c̣n sống Anh phải rời xa mẹ Việt Nam đau đớn Quê ḿnh rồi đây em có đợi chờ Anh tạm rời xa nước non ḿnh yêu kiều Ôi người thân yêu người quen hàng xóm Mong vượt biển Đông mà ḷng anh tan nát Núi mờ mờ xa ôi ngọn núi ở quê hương! (Đêm chôn dầu vượt biển- Châu Đ́nh An) Ngày cả nhà được đoàn tụ với Ba tôi là ngày hạnh phúc nhất của đời tôi. Tôi đă nh́n những giọt nước long lanh trong mắt của Ba tôi khi Người ôm mẹ con chúng tôi vào ḷng…Ba tôi đă độc hành trên một quăng đường thật dài, thật chông gai, thật hăi hùng, thật đoạn trường để cho chúng tôi có được như ngày hôm nay… Thương cha bao độ bể dâu T́nh nhà, nợ nước, đêm thâu mỏi ṃn… (Cha măi măi trong con- Vũ Hối) Tôi thương Ba tôi, mái tóc đă pha màu bụi sương của thời gian, nhưng Người vẫn chưa ngơi nghỉ. Cả cuộc đời của Ba tôi sống cho quê hương đất nước, một quê hương đất nước tự do và thanh b́nh. Cũng như bao nhiều người cha Việt Nam ở khắp mọi nơi trên thế giới này, tâm nguyện của Ba tôi là:
Hăy nhớ nghe con giữ thơm quê mẹ; Bằng cố gắng bây giờ phấn đấu vươn lên. Tuổi trẻ con là tương lai dân tộc; Ta sẽ về dựng lại nước non xưa. (Nói với con đôi điều về quê hương -Quang Huỳnh) N gày hôm nay, nhân dịp lễ Vinh danh Hiền Phụ, con viết những ḍng hoài niệm về Ba và con, từ con gái của Ba vốn yếu đuối, thường nhơng nhẽo và rất bướng bỉnh… để Ba suốt đời lúc nào cũng phải lo lắng ưu tư v́ đứa con đa sầu đa cảm của Ba. Con cám ơn Ba đă hướng dẫn, khuyến khích và nung đúc cho con t́nh yêu văn chương, thưởng lăm nghệ thuật và thưởng thức âm nhạc. Con cám ơn Ba đă yêu thương, đùm bọc và chiều chuộng con cái suốt cả cuộc đời. Cha muôn đời vẫn là v́ sao cao quư trên nền trời bao la để những áng thơ con đi t́m, dù thơ về cha không nhiều như thơ cho mẹ, nhưng những vần thơ vẫn sống thực ru cha niềm thương nhớ hay niềm an ủi vô biên…Con cám ơn Ba v́ Ba vẫn c̣n hiện hữu với chúng con. Ḷng con tràn dâng muôn vàn cảm xúc vô biên khi đọc những lời thơ sầu muộn thương tâm của những người con không c̣n cái may mắn như con có Ba hạnh phúc trong đời sống, như những ḍng thơ của nhà thơ Vũ Hoài Mỹ trong "Nén hương ḷng"
hay trong những lời thương nhớ của nhà thơ Nguyên Khang trong bài "Khóc cha"
H ay những lời tiếc thương mà nhà thơ Việt Hải đă viết cho cha ḿnh :Mong nhớ về cha yêu Tôi nhớ ông thật nhiều Trong tôi niềm thao thức Kư ức như hôm nào Cha tôi bao bóng h́nh Cho tôi lời khôn lớn Hôm nay ngày lễ cha Tôi bư ớc đi thật buồnCha ơi ḿnh xa vắng Tôi đeo loài hoa trắng Cay đắng tràn bờ mi Cô đơn nh́n góc phố Nắng lung linh chợ đời Hôm nay ngày lễ cha Tôi bước về nghĩa trang Không gian trời hiu quạnh Nắng nhạt cuối chân mây Mây trôi bay biền biệt Ngày Cha về xứ Phật Con, ngàn giọt lệ rơi... Những ḍng cuối này gởi về Ba yêu quí, con nguyện xin Chúa luôn luôn ban phước lành cho Ba Mẹ sống đời hạnh phúc bên nhau, và nhất là cho con và các em vui sướng được cài đóa hồng đỏ thắm trên áo và được viết những ḍng thơ thâm t́nh cho Ba. Con xin mượn những vần thơ trong "Trên đỉnh yêu thương" của cha Nguyễn Tầm Thường để dâng lời nguyện chúc b́nh an cho Ba…
Con gái cưng của ba.
Bích Phượng Paris, Fête des Pères 2006
|
|||||
|
||||||