HUẾ,
THI
CA
VÀ
TÔI
..?
˜
{
™
@…
Kỳ
3:
Nhắc
đến Huế thơ, tôi lại hoài niệm về thôn Vỹ Dạ và nhà thơ Hàn Mặc Tử. Ba tôi
đă có lần đưa tôi về chơi thôn Vỹ.Thôn Vỹ Dạ, nằm bên kia Đập Đá, dọc theo
sông Hương tới Bến Cạn, ẩn hiện trong màn sương trắng trong, dưới những
hàng cau xanh tươi quyện trong mùi hương bưởi thoang thoảng dịu êm. Trong
thơ của Hàn Mặc Tử, thôn Vỹ Dạ là một thôn đẹp lăng mạn, hữu t́nh và rất
nên thơ. Một nét đẹp mượt mà, óng ả và t́nh tứ với những khu vườn hoa sum
suê trái xanh như lá ngọc, những phủ đệ tường đá rêu phong, một ḍng sông
trăng chuyên chở những khối tuyệt t́nh…
Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nh́n nắng hàng cau nắng mới lên,
Vườn ai mát quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền
…
Ơ khách đường xa khách đường xa,
Áo em trắng quá nh́n không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết t́nh ai có đậm đà?
(Đây thôn Vỹ Dạ- Hàn mặc Tử)
Thôn Vỹ cũng là nơi mà ánh trăng đẹp nhất Huế. Trăng sáng suốt đêm
thâu.
Trăng tṛn rồi lại khuyết nhưng tự bao đời vẫn vằng vặc tỏa bóng, lúc mờ
ảo, lúc hư vô…Trăng theo cánh gió quyện hương đêm về ru t́nh cho hồn trang
trải những nỗi sầu thương…Trăng vẫn dơi bóng đơn côi, thả ánh ngà lung
linh như ngàn điệu khúc Nghê thường mê say…Tôi yêu những đêm trăng t́nh tự
của Vỹ Dạ. Vào mùa trăng, những hương bưởi,
hương cau, hương chanh, hương lài, hương sứ… đua nhau trổ hoa. Đâu đây
thoang thoảng một làn hương mỏng ngọt ngào chợt vỡ trong đêm
Ánh trăng nhẹ khẽ mơ theo gió
Như nghiêng vành nón rủ tóc thề
Buông lơi…trầm mặc…vân vê
Mùi hương hoa quyện bước về dưới trăng
(Thu Hằng- Mùa trăng hương nồng)
Huế
c̣n là vùng đất nổi tiếng về những món ăn ngon, vật lạ…Có lẽ Huế ngày xưa
là của một thời vua chúa cho nên Huế có nhiều cao lương mỹ vị dành cho ẩm
thực cung đ́nh, nhiều đặc sản đầy hương vị. Huế đă tập cho tôi biết ăn cay.
Tôi tuy đă rời xa Huế hơn một phần tư thế kỷ nhưng tôi vẫn không thể nào
quên được chè bắp và cơm Hến cay thơm ngon đặc biệt ở Cồn Hến,
Đă mê ớt đỏ cay nồng
T́m trong vị hến một ḍng Hương xanh
Ruốc thơm, cơm nguội, rau lành
Mời nhau buổi sáng chân thành món quê
(Lục bát đặc sản Huế-Vơ Quê)
hay bún ḅ Gia Hội, bánh canh Nam Phổ, bánh khoái Thượng Tứ, bánh bèo Ngự
B́nh, bánh bột lọc của « Mụ Đỏ»
Bột trong bọc thịt tôm hồng
Lá xanh em gói ươm nồng hương yêu
Bánh ngon nước mắm cay nhiều
Anh ơi dùng tạm bữa chiều cùng em
(Quỳ Lê)
Tuy
đây là những món ăn b́nh dân nhưng đă để lại cho những người con xa xứ một
nỗi nhớ khắc khoải về một mùi hương vị cay nồng, ấm nóng nặng t́nh nước
non, về người con gái Huế khéo léo, đảm đang, công dung ngôn hạnh vẹn toàn
như những nàng Tấm thảo hiền…
Những năm tháng tôi ở Huế, chiến trận vẫn tiếp diễn, ngày càng khóc liệt
hơn…Tôi đă từng như ba tôi chứng kiến, đau đớn và xót xa với mỗi vết
thương của Huế…Tôi cũng đă từng tự hào mỗi khi người dân Huế kiên cường
vươn lên từ trong thảm nạn điêu tàn đổ nát của chiến tranh hay thiên tai.
Tôi
không phải là người Huế nhưng lại yêu và nhung nhớ Huế vô cùng…Tôi yêu cái
huyền ảo hư hư thực thực của Huế mộng Huế mơ. Tôi yêu cái mong manh lụa là
tợ như sương khói của Huế thơ…Tôi yêu cái tâm Huế kín đáo b́nh dị chịu
thương chịu khó.
Nhà
văn Trần Doăn Nho đă gói trọn một góc trời Huế trong những ḍng sau : « …
dù thay ngôi đổi chủ, Huế vẫn là Huế bún ḅ, Huế cơm
hến, Huế mưa dầm, Huế phượng đỏ, Huế gió Lào, Huế những cơn băo rớt, Huế
lội nước lụt, Huế lăng tẩm hẹn ḥ, Huế răng tê mô rứa, Huế cao sang và
nghèo hèn, Huế ḥa b́nh và sục sôi tranh đấu, Huế cao thượng và hẹp ḥi,
nghiệt ngă, Huế những mối t́nh đài các và những thành kiến triền miên, Huế
chiếc nón bài thơ và Huế ngủ đ̣, Huế ở th́ buồn xa th́ nhớ, Huế tôn nữ và
Huế b́nh dân… ».
Phải, Huế mà tôi yêu là như thế đó ! Huế
thương nhớ ơi, xin cho tôi gửi trọn tấm chân t́nh về một cố đô thơ mộng,
mơ huyền đă đem cho tôi bao cảm xúc, bao rung động, bao mơ ước, bao khát
khao thầm kín…, đă cùng chia sẻ với tôi một quăng thời thơ ấu dưới bom đạn…Giờ
đây, cho dù ở nơi đất khách quê người, tôi vẫn gửi trăm nhớ ngàn thương về
Huế, về một cơi ru t́nh:
Nhớ về
Huế
Nhớ về Huế mộng mơ màu áo tím
Cầu Tràng Tiền guốc khua nhịp kiêu sa
Chao nghiêng vành nón thướt tha tà lụa
Tóc huyền buông xỏa lụy khách hào hoa
Nhớ về Huế sương mờ giăng Núi Ngự
Một giải tơ vàng rủ xuống ḍng Hương
Mái nh́ mái đẩy, thuyền trôi lờ lững
Vọng khúc Nam B́nh da diết luyến thương
Nhớ về Huế xanh hàng cau thôn Vỹ
Sông trăng cổ độ ̣a trắng đêm thâu
Trải sóng thi ca, ươm t́nh Tôn Nữ
Lồng trong đáy nước rụng rơi nhánh sầu
Nhớ về Huế những con đường Đại Nội
Cửa Thượng tứ tường đá phủ rêu phong
Vẳng vào thinh không hồi chuông Thiên Mụ
Gọi vào tiền kiếp hồn thiêng Tiên Rồng
Nhớ về Huế ngọt ngào mùi hương bưởi
Xuôi Thuận an nghe biển gió ru hời
Chiều Đông Ba nồng cay thơm cơm Hến
Bến Vân Lâu huyền thoại vướng mây trời
Ôi chi lạ chừ, răng mà nhớ rứa !
Huế lăng mạn đẹp tựa nón bài thơ…
HẾT

Viết tại Paris, một đêm nhớ Huế 2/6/2006
Bích
Phượng
Bài viết này riêng tặng cho Ba tôi , kỷ niệm những năm tháng mà Người đă
đóng quân ở căn cứ Sally- Hiệp Khánh- Phú bài...
Bích Phượng
xin chân thành cám ơn quư nhà văn Tạ Xuân Thạc, Dương Việt Điền, Mạc
Phương Đ́nh, Đào Anh Dũng đă góp ư...Xin
hết ḷng
cảm tạ quư nhà thơ và văn trong và ngoài nước đă cho tôi mượn
các tác phẩm để minh họa cho bài viết của ḿnh...
Bài viết
này chỉ nói lên đôi ḍng cảm nghĩ của tôi về một phần của Huế thân yêu,
nếu có ǵ chưa hoàn chỉnh c̣n thiếu sót, hay sai sót, tôi xin được sự cảm
thông của những người dân Huế khắp nơi…