Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

BỨC TƯỜNG
TRÊN CÁNH ĐỒNG XANH

- Cao M
inh Hưng
-

 

KỲ 2: 

                                                                    

 

♪♪♪ "Once there were green fields kissed by the sun.  Once there was valley where river's used to roam..." ♪♪♪

 

Ánh nắng chiều đổ dài trên hàng phượng vĩ đă bắt đầu nở đỏ thắm trong sân trường, một tia nắng  tinh nghịch nào đó cố len qua khung cửa sổ của lớp học, rồi chiếu sáng như ánh đèn trên sân khấu lên mái tóc để khá dài của thầy đang lắc lư lên xuống theo điệu nhạc. Trông thầy như một người nghệ sĩ phong trần hơn là một nhà mô phạm. Trong tâm hồn cô sinh viên đang vào tuổi biết yêu và say mê âm nhạc như Xuân, nàng cứ ngỡ thầy Nhân đang hát tặng bản nhạc t́nh ca cho riêng ḿnh.  Sau khi tập cho cả lớp hát đến mấy lần, thầy mới nói bằng một giọng mà Xuân cảm thấy thật lạ cho măi đến sau này nàng mới hiểu nguyên do tại sao.

 

"Thầy chỉ ước ǵ được dạy các em thêm nhiều những ca khúc bằng tiếng Anh của các nước khác để các em có dịp t́m hiểu nhiều hơn về t́nh yêu cuộc sống, t́nh cảm giữa con người với con người ở những xă hội Âu Mỹ mà ḿnh hay nghe là "đồi bại" hay chỉ đầy dẫy những thứ "văn hóa đồi trụy"..."

 

Đó cũng là lần cuối cùng Xuân được học với thầy Nhân, v́ ít lâu sau, Xuân nghe đồn thầy đă vượt biên đi t́m tự do, bỏ lại sau lưng lũ học tṛ mà thầy biết xă hội đang hằng ngày làm cho băng hoại trong suy nghĩ và cách sống của các em.  Có lẽ thầy Nhân biết một ḿnh thầy không thể nào dùng những bài giảng của ḿnh hay những bản nhạc đầy nhân bản với tiếng đàn lạc loài có thể làm lay chuyển cả một dàn đồng ca đang bị kích động hàng ngày với những sáo ngữ "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xă hội".  Nhưng có một điều thầy Nhân không ngờ là những lời dạy của thầy và bản nhạc "Đồng Xanh" đă để lại một dấu ấn trong ḷng Xuân cho măi đến hôm nay. 

 

Mấy năm sau bố của Xuân được tha về từ trại "cải tạo" cùng lúc với chương tŕnh H.O đang được bắt đầu ở Việt Nam.  Gia đ́nh Xuân phải chạy đôn chạy đáo để lo hoàn tất các giấy tờ đ̣i hỏi, lại một phen phải lo lót cho đủ các cấp chính quyền.  Bố Xuân cũng thấy được một phần nào an ủi và niềm vui v́ ḿnh có thể mang gia đ́nh đến một đất nước tự do với đầy đủ ư nghĩa của nó...

 

oOo 

 

♪♪♪...”Sao ta c̣n đứng măi, như người t́nh mong đợi ai?

    Sao ta c̣n đứng măi để nghe tâm hồn tê tái!  Và đă bao năm rồi ta đứng chờ giữa cánh đồng..." ♪♪♪

 

Xuân giật ḿnh v́ điệu nhạc "Đồng Xanh" được phát ra từ chiếc kèn saxo khi nàng và Thanh vừa đẩy cửa trong nhà hàng bước ra.  Người thổi kèn đứng co ro trong buổi chiều se lạnh với vài giọt nắng tháng tư c̣n đang sót lại.  Khuôn mặt của ông trông thật khắc khổ với những nếp nhăn của thời gian và đôi mắt trái bị nhắm nghiền có lẽ do một thương tích khá nặng.  Mỗi lần lấy hơi, ông cúi gập người xuống để lộ những sợi tóc bạc lơ phơ trên đỉnh đầu.  Một vài đồng tiền để vương văi trong chiếc nón để phía trước nơi ông đứng. Không biết bản nhạc hay hay dáng vẻ tiều tụy của người nghệ sĩ đă làm chùn bước chân Xuân khi nàng đi ngang qua chỗ của ông.

 

"Anh đưa các con ra xe trước đi.  Chờ em một chút nhé!"

 

Xuân nói nhanh với chồng và quay bước trở lại trước cái nh́n ngạc nhiên của Thanh.  Đến bên người thổi kèn, dưới ánh đèn ngoài parking vừa mới được mở lên, Xuân có dịp nh́n kỹ người đàn ông.  Trông ông có vẻ hơn 60 tuổi với dáng người Á Đông.  Chờ cho ông chấm dứt bản nhạc, Xuân mới lên tiếng bằng tiếng Anh:

 

"Ông chơi bản nhạc vừa rồi hay quá."

 

"Cám ơn cô." Ông đáp lại bằng tiếng Việt.

 

 "Ông là người Việt Nam à?  Xin lỗi cháu không biết."  Xuân bẽn lẽn đáp lại.  "Ông sống ở gần đây không?  Trước giờ cháu không thấy ông thổi kèn ở đây."

 

"Tôi ở bên Santa Ana.  Nghe nói vùng này nhiều người giàu nên tôi qua thử bên này, xin tiền coi có khá hơn không."  Ông trả lời với giọng thật từ tốn.

 

"Cháu hỏi cái này nếu không phải xin ông bỏ qua cho."  Xuân ấp úng nói.

 "Ông có gia đ́nh ở đây không mà phải đi làm cực khổ như vầy?"

 

"Có ǵ đâu mà cực cô." Ông vẫn trả lời với giọng từ tốn như cũ, tay mân mê mấy phím bấm trên chiếc kèn. "Bạn bè của tôi ở Việt Nam c̣n cực khổ gấp mấy trăm ngàn lần như vầy.  Bao nhiêu người đang sống dưới gầm cầu hay trong xó chợ.  Tôi chỉ hy vọng kiếm được số tiền c̣m này gởi về giúp họ.  Chế độ bây giờ đâu mấy ai quan tâm đến những thương phế binh của chế độ cũ đâu cô.  Chẳng bù lại khi xưa khi đơn vị tôi c̣n đóng trên đảo Phú quốc, những tù binh của Việt cộng ở đó được chúng tôi đối xử thật đàng hoàng.  Mỗi sáu tháng họ được lănh một chiếc mùng mới như tiêu chuẩn của một sĩ quan trong quân đội Quốc gia.  Trong khi một người lính thường mỗi năm chỉ được lănh có một lần..."

 

Th́ ra ông không quản công đứng đây trong buổi chiều se lạnh, cố lấy chút hơi tàn để thổi những bản nhạc chỉ mong sao gom góp được những đồng tiền ít ỏi gởi về cho những người mà ông gọi họ với cái tên thân thương là "những chiến hữu bất hạnh" c̣n sót lại sau cuộc chiến đang bị những kẻ thắng cuộc, những người đồng loại cùng chung một ṇi giống Lạc Hồng, hất ra bên lề xă hội.

 

Đêm hôm ấy Xuân không ngủ được. Những tiếng rên rỉ nỉ non của những côn trùng ở ngoài vườn nghe như những tiếng thở dài thê lương của những thân xác ê chề của những người thương phế binh đang cố kéo lê cuộc sống từng ngày.  Tiếng đàn harmonica của anh thương phế binh cụt cả hai chân ở  vỉa hè ngày xưa nghe như văng vẳng bên tai.  Tiếng kèn saxo của ông lăo thương binh mù một mắt nhưng vẫn c̣n nghĩ cách giúp cho những người bạn chiến hữu của ông vẫn nghe như ngân nga đâu đây.  Và ngoài kia, tiếng sóng biển như mang theo cả hồn thiêng sông núi vượt ngàn biển khơi đang vỗ mạnh vào bờ như những hồi trống thúc giục những người con xa quê phải làm một cái ǵ đó cho những người với số phận kém may mắn c̣n đang ở lại quê nhà. Xuân tự trách ḿnh sao quá vô t́nh.  Bao nhiêu năm qua, nàng và chồng vẫn thường tham dự những công tác thiện nguyện hoặc đóng góp cho hội American Red Cross, hay các nạn nhân của khủng bố 9/11, của cơn bảo Katrina và gần đây nhất là nạn nhân động đất ở Hatti, nhưng nàng ít khi để ư đến những hoàn cảnh sống thật khốn khổ của những thương phế binh bất hạnh ở Việt nam.

 

Xuân ngồi bật dậy giữa đêm khuya.  Nàng mở chiếc computer mà lâu nay Xuân chỉ dùng để check email  hay chat với bạn bè, để viết xuống những dự định của ḿnh.  Nàng sẽ nhờ cô Hiền, người có nhiều quen biết trong giới ca nghệ sĩ để giúp nàng tổ chức một show nhạc với chủ đề ủng hộ những thương phế binh ở Việt Nam.  Xuân cũng dự định xin thành phố nơi có đông người Việt Nam cư ngụ cùng với sự vận động của các vị dân cử và cư dân Việt nam trong vùng để dựng một bức tường h́nh chữ V như bức tường đá đen ở Washington.  Nằm trong một khu công viên nào đó đầy cỏ non như trên một cánh đồng xanh, bức tường khi xây xong sẽ có màu vàng, màu của lá Quốc kỳ thân thương và sẽ được đặt tên là bức tường "Đền Đáp", với tên của những người thương phế binh c̣n đang sống sẽ được khắc trên đó bằng chữ đỏ như máu của họ đă đổ xuống cho quê hương.  Đă có nhiều tượng đài được xây dựng trước đây để tưởng niệm cho những vong linh của những chiến sĩ đă nằm xuống, riêng bức tường "Đền Đáp" này chỉ dành để khắc tên cho những thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà, những người đă hiến một phần thân thể của ḿnh cho đất nước, và cho lư tưởng dân chủ tự do. Những người chiến sĩ nầy xứng đáng được đền đáp và ghi công ngay cả trong lúc họ c̣n sống, một cuộc sống sao cho đáng với kiếp con người.  Bức tường sẽ giúp cho du khách viếng thăm biết những người thương phế binh này là ai và đang ở đâu để t́m cách giúp đỡ họ. 

 

Ngày hôm sau trong lúc đến lớp nhạc, Xuân nói những dự định của ḿnh và những kỷ niệm về bản nhạc Đồng Xanh cho cô Hiền nghe. Cô thật vui và cảm động sau khi nghe những lời tâm sự của Xuân.  Cô hứa sẽ giúp Xuân tổ chức một Đại nhạc hội với thật đông số ca nghệ sĩ tham dự.  Cô nh́n Xuân tŕu mến nói:

 

"Em chuẩn bị dợt lại bài "Đồng Xanh" cho thật nhuyễn nhe.  Bây giờ cô mới biết tại sao em thích và cứ đ̣i cô dạy bài nhạc này.  Trong buổi Đại nhạc hội hôm đó, cô muốn em đánh dương cầm bài này.  Cô có thể mời một vài người bạn để cùng tŕnh tấu chung với em."

 

Xuân thật cảm động với sự nhiệt t́nh của cô Hiền và lời đề nghị Xuân tŕnh diễn bản nhạc "Đồng Xanh" dù nàng học nhạc với cô chưa được bao lâu. Xuân chợt nói:

 

"Thưa cô.  Nếu được cô cho phép em mời bác Tài, bác thương binh thổi kèn saxo mà em vừa kể cho cô nghe đó, cùng tham dự luôn.  Chắc bác ấy sẽ rất vui khi được góp sức trong buổi Đại nhạc hội đầy ư nghĩa này, nhất là khi ḿnh tổ chức đúng vào dịp tưởng nhớ ngày mất nước 30 tháng 4 năm nay."

 

"Xuân c̣n chờ ǵ nữa.  Em mau chạy ra coi bác ấy c̣n ở đó không để c̣n mời bác tham dự.  Thứ Bảy này ḿnh bắt đầu dợt là vừa rồi."

 

Chiều thứ Bảy, Xuân hẹn trước với bác Tài để đón bác đến lớp nhạc của cô Hiền cùng tập dợt.  Vừa bước ra khỏi xe, Xuân chợt nghe ḷng bâng khuâng với một cảm giác thật khó tả khi nàng nghe tiếng đàn guitar dạo bản nhạc "Đồng Xanh" từ trong lớp nhạc vọng ra.  Xuân biết cô Hiến không đàn guitar, chắc là tiếng đàn từ người bạn cô mời đến cùng tŕnh diễn với nàng và bác Tài.  Xuân đẩy nhẹ cánh cửa khép hờ để bước vào.  Nàng vô cùng ngạc nhiên khi thấy người đang ngồi đàn guitar không ai khác hơn chính là thầy Nhân.  Xuân buông rơi quyển tập nhạc. Nàng cất tiếng gọi:

 

"Thầy Nhân!  Thầy có nhận ra em không?"

 

Thầy Nhân thoáng chút bối rối khi có người gọi ḿnh bằng "thầy".  Dĩ văng của gần 20 năm trước khi c̣n đứng trên bục giảng chợt kéo về thật nhanh.

 

"Em là...?"

 

"Em là Xuân nè thầy.  Thầy c̣n nhớ thầy đă hát và dạy cho lớp tụi em bài này ngày cuối cùng thầy dạy ở trường Sư Phạm Ngoại Ngữ không?"

 

"Xuân đó hả?  Thầy nhận không ra.  Thời gian trôi qua nhanh quá.  Mới đó đă gần 20 năm rồi.  Thầy vẫn c̣n nhớ ngày đó chứ. Thầy rất mừng v́ c̣n có những em học tṛ nên người như em.  Thầy có nghe cô Hiền kể về những dự định của em cho những người thương phế binh ở Việt Nam.  Thầy không ngờ người định làm những công việc đầy ư nghĩa nầy là một học tṛ cũ của ḿnh." Thầy quay sang bắt lấy tay bác Tài, rồi nói tiếp.

 

"Xin lỗi, c̣n ông anh đây là anh Tài phải không?  Tôi vừa được nghe cô Hiền kể về ông. Xin thành thật nghiêng ḿnh cảm phục trước những việc làm cao cả của anh.  Chắc chắn những người thương phế binh ở Việt Nam lúc nào cũng tri ơn tấm ḷng tốt của anh."

 

oOo 

 

 Xen lẫn trong tiếng gió chiều Santa Ana đang thổi từng chập mang theo cái nóng hanh hanh của tháng Tư, tiếng đàn dương cầm, tiếng guitar và tiếng saxo như đang quyện vào nhau tạo ra những âm thanh hài ḥa đến tuyệt vời mà Xuân chưa bao giờ được nghe trước đây.

 

♪♪♪ "Đồng xanh là chốn đây, thiên đường cỏ cây...Ta yêu đồng xanh, như đă yêu thương con người..." ♪♪♪

 

 

 

HẾT

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com