Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

CÔ Bé Và Bọn BUÔN NGƯỜI
- Cao Minh Hưng -

 

KỲ 4:

 

Đă bao lần Hậu t́m cách trốn đi nhưng gả đệ tử mặt cô hồn với chiếc gậy trên tay lúc nào cũng lẩn quẩn đâu đó, không rời mắt khỏi pḥng của Hậu và ba cô gái kia mà t́nh cờ có một lần Hậu tṛ chuyện cũng biết một cô bị đưa vào đây khi cha mẹ của cô v́ quá nghèo, nghe theo lời dụ dỗ của những kẻ buôn người đội lốt những kẻ đi tuyển người t́m việc làm ở những làng quê xa xôi như Hậu, rồi bị bán vào chốn nhơ nhuốt này.  Hai cô gái kia người Campuchia, bị chồng đánh đập tàn nhẫn phải bỏ quê lên thành phố để kiếm sống, rồi cũng bị sa chân vào đây.  Hậu đă có lần bị buộc phải chứng kiến cảnh một cô gái ở đây định trốn đi, bị gả đệ tử trói lại đánh một trận thừa chết thiếu sống, như thể mụ "má ḿ" và gả cố t́nh răn đe bọn Hậu là đừng có dại dột mà t́m cách trốn. 

 

Những năm tháng không ánh sáng theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của Hậu cứ tiếp tục trôi qua cho đến một ngày khi một dịp may t́nh cờ chợt đến.  Hôm đó là ngày lễ Bonn Pchum Ben của người Campuchia, thường th́ dù cho lễ ǵ đi nữa gả đệ tử cũng bị mụ cấm không được nhậu nhẹt.   Hôm đó gả được một ông khách nào đó cao hứng dúi vô tay một chai rượu whisky của Mỹ.  Gả ngật ngưỡng một hồi rồi nằm ngáy kḥ kḥ ở một góc pḥng, chiếc gậy hung thần c̣n để sát một bên.  Hôm đó vắng khách v́ là ngày lễ mà mọi người bận rộn dâng lễ và gạo cho các sư săi để làm phước. Mụ "má ḿ" có lẽ đă nhang khói lên chùa lễ Phật để cầu xin có thêm được những cô gái như Hậu đến để mụ nặn ra tiền.  Hậu không nghe tiếng chân đi lại ở bên ngoài của gả đệ tử, ngoại trừ tiếng đùa giỡn của khách làng chơi ở những pḥng bên cạnh.  Hậu rón rén mở cửa rồi ù té chạy ra khỏi căn nhà nơi đă chôn vùi tuổi trẻ của Hậu trong suốt mấy năm qua. 

 

Phố xá và người qua lại, tất cả đều quá xa lạ với Hậu.  Hậu chỉ biết cuộc đời ở xứ chùa Tháp này qua căn pḥng ẩm tối, hôm nay Hậu như con chim được sổ ḷng, nhưng nó c̣n quá nhút nhát để bay trong cái vũ trụ quá bao la, mới mẽ.  Như con chim non lạc lơng yếu đuối với nước da trắng nhợt  v́ phải sống lâu trong bóng tối, Hậu cố lấy hết sức để chạy v́ Hậu sợ gả đệ tử sẽ bất chợt tỉnh dậy và đuổi theo bắt cô trở lại.  Hâu thầm toan tính thà đâm đầu vào một chiếc xe nào đó đang chạy trên đường để được chết, để được b́nh yên về với mẹ, được bơi bên mẹ và những con cá trên ḍng sông Hậu, c̣n hơn là phải sống thêm một ngày trong bóng đêm của căn nhà ma quái đó.  Những khuôn mặt của những gả đàn ông đang đi trên đường, từ người bản xứ đến những người đàn ông ngoại quốc, dù trông bề ngoài rất khả kính, đều làm cho Hậu khiếp sợ.  Hậu không c̣n dám tin ai v́ tất cả bọn họ đều trông giống như những gả đàn ông đă dày ṿ thân xác cô trong mấy năm qua.  Cô cứ cắm đầu chạy, chạy, và chạy thật nhanh cho đến khi cô đâm sầm vào anh.

 

"Cháu có sao không?"

 

Hậu hoảng hốt đứng dậy, vừa lấy tay phủi quần áo, vừa định vùng chạy tiếp, nhưng không hiểu sao Hậu đứng lại và cảm thấy yên tâm trước ánh mắt hiền từ và giọng nói chậm răi của anh.  Hậu không biết tại sao anh biết Hậu là cô gái Việt.  Đă lâu rồi Hậu không c̣n được nói và nghe tiếng Việt. Nhưng chắc Hậu sẽ không ngạc nhiên khi thấy cổ anh đeo lủng lẳng cái bản tên của hội Hagar. Nhờ những tháng ngày làm việc thiện nguyện với hội Hagar đă giúp anh "nhận diện" ra những cô gái bất hạnh như Hậu, đặc biệt là những cô gái bị bán qua đây từ Việt nam.  Anh nắm lấy tay Hậu như sợ Hậu sẽ bỏ chạy nữa, rồi cất giọng chậm răi nói:

 

"Cháu đừng sợ.  Có phải cháu vừa mới trốn ra phải không?  Chú sẽ giúp cháu, đừng sợ."

 

Kể tới đó, anh cất tiếng cười hiền lành bảo:

 

"Anh biểu nó đừng sợ chứ thật ra lúc đó anh cũng sợ muốn chết, v́ lúc đó lỡ nó chợt la lên th́ người ta tưởng anh bắt cóc con nít. Không may nếu cảnh sát Campuchia tới, không biết làm sao mà nói được tiếng Campuchia để giải thích cho họ hiểu là ḿnh đang đi làm công tác từ thiện cho hội Hagar.  Lần sau chắc phải nhờ ai đó viết sẵn vài câu vô mảnh giấy bằng tiếng Campuchia để lôi ra xài cho chắc ăn."

 

“Nhưng mặt anh hiền như con chiên ngoan đạo cộng với tâm tu của một Phật tử ngày xưa th́ chắc ai mà không tin anh." Tôi cố nói đùa với anh dù trong ḷng vẫn c̣n xúc động với câu chuyện anh kể.  Anh cho biết thêm hội Hagar đă giúp cho Hậu đến trường của họ và sẽ hướng dẫn cô t́m việc làm khi cô bước qua tuổi mười tám.

 

"Ông biết không.  Hậu nó vẽ đẹp lắm.  Lúc ở trong trường, khi cô giáo bảo nó vẽ về cuộc đời nó.  Hậu vẽ bức tranh của đóa hoa sen vươn lên từ đám bùn.  Hậu nói nó sẽ như đóa hoa sen thơm vươn lên khỏi lớp bùn nhơ để làm lại cuộc đời.  Nó c̣n vẽ một bức tranh khác với một đàn cá bơi quanh một đám lục b́nh.  Anh có hỏi tại sao nó vẽ lục b́nh.  Nó chỉ buồn buồn mà không đáp.  Chắc nó đang nhớ đến thân phận trôi nỗi của mẹ nó.  C̣n một chuyện này anh chưa cho nó biết.  Khi nó hỏi thăm anh tin tức về em Út của nó ở Hậu Giang, anh có nhờ người ḍ hỏi và được biết bố nó cũng đă bán con bé đó cho bọn buôn người cách đây không lâu.  Thật là tàn nhẫn.  Không biết tụi chính quyền ở đó sao không dẹp đám buôn người này đi hay là chắc đang ăn chia để làm ngơ cho bọn chúng hoành hành chứ ǵ...".

 

Cúp điện thoại rồi, chợt câu hát "Tôi mơ làm triệu phú, cứu giúp gái bơ vơ"  mà tôi đă từng nghe vang lên văng vẳng bên tai.  Anh chưa làm triệu phú v́ anh c̣n bận rộn với những việc làm cao cả của anh, nhưng đối với tôi, anh đă là  một "TRIỆU PHÚ CỦA T̀NH THƯƠNG" v́ những công việc anh đă và đang làm để cứu giúp cho bao nhiêu cô gái bơ vơ như Hậu.  Lần này chính tôi xin phép anh cho tôi viết lại câu chuyện này.  Anh vui vẽ bằng ḷng với một điều kiện đừng ghi tên thật của anh, v́ theo anh, "anh chưa có làm được điều ǵ nhiều".  Thôi th́ tôi cứ dùng chữ  "anh" đễ gọi anh với tất cả sự ngưỡng mộ của tôi.

 

Đêm đă thật khuya.  Tôi nghe tiếng gió bên ngoài rả rích như tiếng kêu nghẹn ngào của bao nhiêu cô gái c̣n đang bơ vơ lạc loài, mang kiếp đời nô lệ nơi xứ người.  Trong giấc ngủ chập chờn, tôi thấy có thêm những đóa hoa sen mới vừa bị nhận ch́m dưới đám bùn... Ai sẽ là người cứu vớt những đoá hoa sen nầy?

 

 

Chú thích:

(1) Trích dẫn theo tài liệu của trang www.hagarinternational.org

 

(2) Trích dẫn theo tài liệu của trang http://www.humantrafficking.org/countries/vietnam

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com