Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

                                                               

 

MÓN QGIÁNG SINH

     -Cao Minh Hưng -

        KỲ 2

 

Tranh: Lương Lệ Huyền Chiêu

 

           Cũng như phần lớn những người dân trong khu xóm, Tân vẫn thường theo má nó đến ngôi nhà thờ trắng bên kia xóm đạo vào những ngày Chủ nhật. Hằng năm cứ đến dịp lễ Giáng Sinh, khi chiếc lồng đèn ngôi sao thật lớn được thắp sáng trên nóc nhà thờ bên cây thánh giá là cả xóm thay những bộ đồ mới nhất để chuẩn bị đi lễ. Tân thường rủ Long đi cùng dù biết rằng Long không có đạo. Mùa Noel năm rồi, Tân rủ Long:

-Mày đi với tao tới nhà thờ cho vui.

Thấy nó năn nĩ quá Long cũng muốn đi với nó một lần cho biết. Long để ư thấy Tân nấn ná chờ mọi người đi hết rồi nó mới đi. Long ṭ ṃ hỏi sao nó không đi một lượt với mọi người cho vui. Tân buồn buồn một lúc, rồi nói tại nó không có quần áo đẹp để mặc như mọi người. Đến lúc này Long mới để ư thấy Tân vẫn thường hay mặc mỗi một chiếc áo sơ mi carô đă phai màu. Nó nói nó thích đến mùa Giáng Sinh để cầu nguyện có một bộ quần áo mới để mặc đón Tết luôn. Vậy mà ông già Noel chưa mang đến cho nó được một bộ đồ nào. "Ôi ước mơ của nó thật b́nh thường quá", Long xúc động nghĩ. Long vội quay mặt đi để thằng Tân không thấy mắt nó đỏ hoe. Long giả bộ nói bụi bay vô mắt rồi khoác vai thằng bạn đến nhà thờ.

 

           Năm đó hai đứa lên lớp tám. Cô Chung dạy môn thể dục nổi tiếng "dữ" nhất trường, phụ trách lớp tụi nó. Đến giờ thể dục là cả một cực h́nh đối với lớp của Tân và Long. Thay v́ được ra sân, cô Chung bắt cả lớp ngồi lại trong lớp trong khi cô lúi húi ghi chép ǵ đó ở trên bàn. Cô rất ghét tiếng ồn nên cô bắt đứa nào nói chuyện trong lớp là phải lên đứng trước lớp thục dầu 50 cái.

"Nhất quỉ nh́ ma thứ ba học tṛ"! Một tiếng đồng hồ ngồi im lặng không được nói chuyện làm sao cả đám học tṛ chịu nổi. Long quay sang th́ thào vài câu với thằng Tân, định rủ nó giờ chơi ra phá ông bán kẹo kéo ở trước trường, một thằng giả bộ nói chuyện với ổng, c̣n một thằng nhân lúc ổng không để ư nhấc yên sau xe đạp ổng cho cao lên v́ ổng hay có tật kéo kẹo kéo dài từ thùng kẹo tới đất. Cô Chung bỗng ngừng viết và ngẩng đầu lên. Cả lớp cảm thấy như có một luồn gió lạnh vừa thổi qua.

-Em nào mới nói chuyện đó?

Ánh mắt cô nh́n xoáy vào mặt Long. Long thường ngày có tiếng là mặt trắng trẻo, môi đỏ như con gái mà Tân thấy bây giờ chỉ c̣n lại một... màu xanh như tàu lá chuối má nó trồng ở sau hè. "Nó mà bị bắt thục dầu chắc có nước chết". Tân nghĩ thầm trong bụng. Tân bỗng đứng dậy trước con mắt ngạc nhiên của Long.

-Dạ thưa cô, em...

-Lên đây!

Cô Chung quát lên. Thằng Tân líu ríu bước lên trước lớp. Long thấy thương nó quá, trông nó ốm yếu hơn bao giờ hết. Nó muốn nói ǵ đó với Tân, với cô Chung, nhưng cái sợ làm cho nó không mở miệng được. Long chỉ c̣n nghe lờ mờ tiếng cô Chung đếm cho thằng Tân thục dầu. Đến tiếng thứ 30, thằng Tân có vẻ mệt nhọc, lảo đảo. Thục dầu thêm được 5 cái nữa, nó bỗng té nằm xuống sàn xi măng của lớp. Cả lớp nhốn nháo. Cô Chung hoảng hốt kêu lớp trưởng chạy báo thấy hiệu trưởng. Rồi th́ dầu xanh, dầu cù là được mang đến tới tấp. Long chỉ ngồi lặng người nh́n thằng bạn nằm bất động với nước mắt lưng tṛng. Có đứa nào đó nói nhỏ bên tai của nó:

-Thằng Tân nhịn đói đi học mà c̣n bị thục dầu nên nó mới bị xỉu.

Long nói thầm trong nước mắt:

-Tao có lỗi với mày quá, Tân ơi.

Một lúc sau thằng Tân mới tỉnh hẳn, có đứa nào đó chạy về báo cho má nó biết. Má Tân vội vă chạy đến trường để dẫn nó về. Trước khi về nó c̣n ngó Long cười một cái như không có chuyện ǵ xảy ra.

Đám bạn học thật ác miệng. Chẳng bao lâu sau, Tân có thêm biệt hiệu là Tân "xỉu". Long cảm thấy thật có lỗi với Tân trong chuyện này nên nó ra sức can ngăn đám bạn đừng trêu chọc Tân nữa, nhưng cũng chẳng ăn thua ǵ. Tân có vẻ mắc cỡ và tủi hổ với cái tên mới này.

 

           Mấy tháng trôi qua, bữa hôm đó Long đến rủ thằng Tân đi học như thường lệ, nhưng không có ai ở nhà. Nh́n qua tấm ván gổ đóng hờ nay đă rớt xuống, Long thật mũi ḷng khi thấy hoàn cảnh nhà của Long tiêu điều quá mà bấy lâu nay nó không để ư đến. Long định bụng sẽ thưa với ba má cho Long dành tất cả số tiền mà bấy lâu nay nó để dành trong con heo đất để mua cho Tân một bộ quần áo mới, để Tân khỏi tủi hổ với bạn bè và cḥm xóm. Nghĩ đến Giáng Sinh năm nay thằng bạn nó sẽ thật vui khi nhận món quà Noel, và hai đứa cùng nhau đi dự lễ trong đêm Noel trong bộ quần áo mới làm Long cũng vui lây với ư nghĩ đó. Long miên man suy nghĩ mà chân bước đến trường lúc nào cũng không hay. Long tưởng Tân đă đến trường rồi v́ đôi khi thằng bạn nó nghịch ngợm đu theo xe be đến trường trước. Vậy mà cả buổi học chẳng thấy bóng dáng thằng Tân đâu. Long bồn chồn mong cho mau hết giờ học để chạy về coi có chuyện ǵ xảy ra cho thằng bạn của nó không. Má của Tân đang ngồi phơi lại đống vỏ cây bị ướt sau cơn mưa đêm qua khi nó chạy tới ngơ nhà Tân.

-Tân có nhà không, thưa bác?

Long hỏi trong hơi thở hổn hển. Má Tân lắc đầu buồn bă nói:

-Tân nó theo xe be lên rừng rồi cháu. Bác không cho, mà nó cứ nhất quyết muốn nghỉ học một thời gian để lên trên đó kiếm mớ dăm đem về bán để phụ bác ăn Tết. Nó nhờ bác đưa cái này lại cho cháu.

Má của Tân vào trong nhà rồi trở ra với cuốn tập. Long cầm cuốn tập trắng trong tay mà nước mắt nó cứ chực dâng trào. Nó biết thằng Tân quư cuốn tập này lắm. Có lần nó khoe với Long là nó để dành cuốn tập đến cuối năm nay để làm quyển lưu bút. Nó sẽ cho Long là đứa đầu tiên được viết trong quyển lưu bút này. Vậy mà Tân bỏ lớp, bỏ cả Long để lên tận nơi đâu. Long biết trên đó "rừng thiêng, nước độc" dễ bị sốt rét lắm.

 

           Từ sau bữa đó, Long như cái bóng mỗi ngày lũi thũi đến trường rồi lội bộ về nhà một ḿnh. Ngày nào có thằng Tân đi bên cạnh líu lo đủ mọi chuyện chẳng mấy chốc đă đến nhà. Giờ đây con đường từ nhà đến trường đối với Long sao mà dài quá chừng. C̣n thằng Tân th́ đi đến mấy tháng cũng chưa thấy về, nó chỉ nhờ người quen quá giang xe be đem số vỏ cây mà nó cạy được ở trên rừng mang về cho má nó bán.

C̣n mấy ngày nữa đến Giáng Sinh, Long đập bể con heo đất đếm được mấy trăm ngàn đồng. Long đón xe ngựa ra tới chợ B́nh Dương để mua cho Tân một bộ quần áo mới. Ngắm tới ngắm lui một hồi cho đến khi cô bán hàng nh́n nó với ánh mắt xoi mói xen lẫn nghi ngờ, nó mới chọn được một cái áo carô màu xanh và cái quần tây cho thằng Tân. Đến lúc này cô bán hàng mới nhoẻn miệng cười duyên với nó.

-Cháu mua cho ai mà lựa kỹ vậy?

Nó lắc đầu không nói. Đếm lại số tiền không đủ để đi xe ngựa về, nên Long đành lội bộ về nhà. Hai bên phố chợ nhà nào cũng nô nức chuẩn bị đón Noel với những chiếc lồng đèn ngôi sao thật đẹp được treo ở phía trước nhà. Đi bộ hết cái dốc Cầu Ông Đành, Long đă bắt đầu thấy mệt. Nó thấy tội nghiệp cho mấy con ngựa đang kéo xe chạy ngang qua mặt nó, phải ́ ạch kéo xe lên dốc, lại c̣n bị mấy bác tài quất roi lia lịa.

 

           Sắp đến nhà Tân, Long linh cảm như có một chuyện ǵ chẳng lành vừa xảy ra. Trước nhà thằng Tân, một số người đang đứng lố nhố. Mấy đứa nhỏ hàng xóm hiếu kỳ đang đứng nhón chân ḍm qua cửa sổ. Má thằng Tân đang ngồi trên chiếc tấm ván duy nhất kê trong góc nhà nơi thằng Tân thường hay ngủ, thút thít khóc. Một anh thanh niên từng ở trong xóm "Cạy Dăm" trước đây, nh́n thấy Long đang đứng sững sờ, anh kéo nó ra phía sau nhà Tân. Giọng c̣n chưa hết xúc động, anh kể lại:

- Tân nó làm việc chăm chỉ lắm, c̣n nhỏ mà cạy được một đống vỏ cây định quá giang xe be mang về bán và thăm má nó trong dịp Giáng Sinh nầy. Nh́n bên ngoài thấy nó "ch́" như vậy, nhưng thỉnh thoảng nhiều đêm nằm cạnh anh ở những cái lán dựng tạm trong rừng, anh thấy nó khóc thổn thức. Nó nói nó nhớ má, nhớ trường, nhớ bạn bè...Nó hay nhắc đến em, nó sợ không có nó bên cạnh, mấy đứa khác sẽ ăn hiếp em... Mấy đêm trước trời mưa nên tối nó ngủ lại dưới gầm xe be để trú mưa. Chắc thằng Tân mệt quá ngủ quên nên đêm khuya xe be lăn bánh mà không biết có nó ở bên dưới nên cán qua người nó. Mấy chủ xe be khác thấy xác nó vào buổi sáng nên vội mang đi chôn ở chỗ nào đó trong rừng để phi tang. May nhờ một anh lơ xe be tốt bụng kể lại cho anh biết. Anh mới theo xe về báo tin cho má thằng Tân hay...

 

           Long nghe như sét đánh ngang tai. Gói quà Giáng Sinh nó mua cho thằng Tân ở trên tay rớt xuống đất lúc nào cũng không hay. Long nói thầm trong nước mắt:

-Vậy là mày bỏ tao đi thật rồi hả Tân? Ai biểu ngày xưa ở khu mă Ông Lân mày ăn nói bậy bạ làm chi mà bây giờ phải gởi thân xác nơi nấm mộ hoang nào? Làm sao mày mặc được bộ đồ mới bây giờ hả Tân?

 

*

 

           Mấy đêm sau ngày đổi quà Giáng Sinh tại trường Bolsa Grande, Long nằm mơ. Trong giấc mơ nó thấy thằng Tân chui lên từ nấm mộ hoang trong khu mả Ông Lân. Thằng Tân mặc bộ đồ mới của Long mua trông thật bảnh trai. Nó không chịu ở lại mà cứ đ̣i trở về ngôi "nhà" dưới đất của nó mặc cho Long cố gọi tên nó.

 

***

 

           Long giật ḿnh tỉnh giấc giữa đêm khuya. Ngoài kia tiếng chuông nhà thờ đang đổ những hồi dài báo sắp đến giờ Chúa sinh ra đời.

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

 

 

CAO MINH HƯNG
(
Anthony Hung Cao)

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com