Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

NHỮNG MÙA
HOA PHƯỢNG ĐỎ
- Cao M
inh Hưng -

 

KỲ 3: 

                                                                    

  Trong khi xe lăn bánh, ông Phil bắt đầu nói về lịch sử của thủ phủ Naussa, từ những ngày bị đô hộ bởi Tây Ban Nha, rồi Anh Quốc đến ngày dành được độc lập vào ngày 7 tháng 11.  Thỉnh thoảng ông kể sơ lược về thân thế của ḿnh.  Theo ông, những trẻ em da đen thuộc thế hệ của ông chỉ được đến trường cho đến lớp 6 rồi bị đẩy ra ngoài xă hội để lao vào kiếm sống.  Khi xe đến khu downtown của Naussa, tôi hơi bị bất ngờ khi nghe ông nói tiếp:

 

  "Đây là khu downtown sang trọng của đảo Naussa.  Mặc dù người da đen chiếm hơn 85 phần trăm dân số trên đảo, nhưng họ không được phép sống chung với người thiểu số da trắng ở đây.  Bahamas chủ yếu sống nhờ kỹ nghệ du lịch và ngân hàng.  Những công ty du lịch do những người da trắng làm chủ.  Những người da đen chỉ được thuê để lái taxi, làm hướng dẫn viên hoặc gác cửa cho những ngân hàng..."

 

  Nghe đến lúc đó, tôi không c̣n hứng thú ngắm nh́n những hàng hoa phượng phượng đỏ vô tri, vô giác được trồng dọc bên đường mà lúc năy ông Phil âu yếm gọi chúng là hoa "Royal", như là một biểu tượng của đất nước ông.  Cái tính "nổi loạn" thấy sự bất b́nh rút đao (quên, không có đem theo v́ không được mang theo vô phi trường) tương trợ của tôi chợt nỗi lên.  Đợi đến lúc xe dừng lại ở một trạm nghỉ, tôi mon men đến làm quen và gợi chuyện với ông Phil:

 

  "Sao người dân da đen chiếm đến hơn 85 phần trăm dân số ở đây mà họ không đứng lên đ̣i quyền đối xử công bằng trong xă hội như ở bên Mỹ vậy thưa ông?  Ông có nghe về Mục sư Martin Lurther King không?

 

  "Chúng tôi có được học về ông và rất ngưỡng mộ về những việc tranh đấu của ông cho người da màu ở nước Mỹ trong thâp niên 60."  Đôi mắt ông Phil sáng lên khi nhắc đến vị mục sư khả kính này.

 

  "Tuy nhiên có lẽ người dân ở đảo và dân Bahamas có bản tính bẩm sinh là hiền ḥa nên họ bằng ḷng với những ǵ ḿnh đang có, cũng như không muốn những cuộc đấu tranh về màu da làm xáo trộn xă hội và ảnh hưởng đến kỹ nghệ du lịch ở đây." 

 

  Có lẽ do sống ở Mỹ đă lâu với những tự do, và công bằng trong xă hội mà ḿnh đang được thừa hưởng, tôi không đồng ư với cách suy nghĩ của ông Phil. Người Việt tị nạn chúng ta đến sau năm 1975 có được cái may mắn là chế độ đối xử kỳ thị về màu da đă bị xoá bỏ.  Sống trong một đất nước dân chủ và b́nh đẳng đôi khi chúng ta không bày tỏ ḷng biết ơn đầy đủ đến những người da đen như mục sư Martin Luther King đă tranh đấu để mang đến sự đối xử b́nh đẳng không chỉ riêng cho người Mỹ da đen gốc Phi Châu, mà cả những người da vàng gốc Á Châu của chúng ta.  Hăy thử tưởng tượng nếu chúng ta đến định cư ở Mỹ vào những năm 50 hay 60, có lẽ cộng đồng chúng ta không có được cơ hội b́nh đẳng để phát triển về nhiều lĩnh vực như kinh tế, chính trị và xă hội như hiện nay.

 

Với những cảm xúc chợt dâng trào, tôi chợt bóp mạnh nắm tay như đứa học tṛ "nổi loạn" năm nào vẫn hay làm mỗi khi hùng biện trước cô giáo "bí thư":

 

  "Ông Phil à.  Ông có nhắc đến kỹ nghệ du lịch ở đây, mà phần lớn được vận hành bởi những người da màu như ông.  Ông có biết câu chuyện của bà Rosa Park không?"

 

  Ông Phil lắc đầu tỏ ư không nhớ hay không biết.  Tôi nói tiếp:

 

  "Bà Rosa Park là người phụ nữ da đen đầu tiên dám chống lại người da trắng bằng cách không nhường ghế của ḿnh trên xe bus, để sau đó dẫn đến cuộc tẩy chay của người da đen làm tê liệt hệ thống giao thông của Mỹ lúc đó.  Đó cũng là một tấm gương về hành động đấu tranh bất bạo động dẫn đến sự xóa bỏ bất công đối xử về màu da ở Mỹ.  Nếu ông và những người lái xe taxi ở đây làm một cuộc đ́nh công trên toàn quốc, biết đâu có thể tạo thành một làn sống nhận ch́m sự đối xử về màu da ở đây không chừng..."

 

  Sắp đến giờ hẹn để tiếp tục cuộc hành tŕnh ṿng quanh đảo, những người khách trong đoàn du lịch đă lần lượt kéo lên xe nhưng ông Phil vẫn c̣n đứng đó suy nghĩ một cách đăm chiêu dưới tàn một cây phượng vĩ.  Một cánh hoa phượng rơi xuống vướng trên mái tóc chớm bạc của ông, nhưng ông cũng không buồn đưa tay lên nhặt lấy.  Tôi thầm mong cánh hoa phượng rơi này sẽ giúp cho ông chợt bừng tỉnh để cùng những người bạn của ông cứu lấy một cuộc sống không có tương lai cho thế hệ ông và những thế hệ da màu mai sau trên đất nước Bahamas xinh đẹp này. 

 

"Cánh phượng ơi, ngày xưa ngươi đă rơi trúng đầu tôi để giúp cho tôi bừng tỉnh với một ư tưởng mới là trèo lên cây để hái hoa chưng trong lớp học để tôi khỏi bị phạt đứng ở sân trường.  Mong sao ngươi có phép nhiệm màu cứu giúp cho những người dân da màu ở đây mau bừng tỉnh ".  Cầu mong cho quê hương của ông Phil xong, tôi bổng chợt thầm cầu mong sao cho mùa phượng đỏ năm nay sẽ như ngọn đuốc thắp sáng niềm tin đấu tranh cho tự do, dân chủ ở ngay chính quê hương tôi, để người dân ở Việt nam bừng tỉnh không bị phỉnh lừa trước chút vật chất dư thừa mà bọn “tư bản đỏ" đang ban bố cho họ để họ không c̣n tha thiết với những đ̣i hỏi cho tự do dân chủ nữa..

 

  Tôi không kịp hỏi họ của ông Phil.  Nhưng biết đâu vài chục năm sau khi tôi trở lại đất nước này với những đứa cháu, chắt, sẽ có một quăng trường hay một công viên nào đó được mang tên của ông.  Và những ông chủ của những công ty du lịch, những ngôi biệt thự sang trọng, những ṭa nhà ngân hàng sẽ có những chủ nhân là người da đen.  Lúc đó chắc chắn tôi sẽ xin chính phủ Bahamas trồng thêm một cây phượng đỏ cạnh bên bức tượng khắc tên ông, để những mùa hoa phượng đỏ mai sau có thêm nhiều ư nghĩa.

 

 

 

HẾT

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com