Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

NHỮNG MÙA XUÂN MỚI
- Cao Minh Hưng -

 

KỲ 1:

 

 

Những ḍng chữ trong email tôi nhận được mấy hôm trước từ chị V. Nguyễn chuyển qua một người bạn vẫn c̣n làm cho tôi xúc động.  Sau khi đọc xong "Cô Bé và Bọn Buôn Người" đăng trên báo online, chị V. Nguyễn kể trong email là chị đă "bàng hoàng, không ngờ thế giới này c̣n có những con người bất hạnh như bé Hậu và chị thiết tha mong được đóng góp để phụ một tay với chương tŕnh của hội Hagar này.  Tôi cho chị địa chỉ của hội Hagar để chị có thể liên lạc trực tiếp với họ. 

Sau khi bài viết được phổ biến, có nhiều độc giả thăm hỏi, để lại số điện thoại liên lạc và nói là sẵn sàng chia sẻ với những cô bé bất hạnh như Hậu. Tôi rất cảm động trước những tấm  long  nhân từ của những người Việt nơi đây, đồng thời cũng cảm thấy như mắc một "món nợ" trước những lời thăm hỏi về cuộc sống hiện tại của cô bé Hậu trong câu truyện. V́ thực ra chính bản thân tôi cũng không biết ǵ nhiều hơn ngoài câu chuyện kể của anh bạn.  Tôi cũng  không biết ǵ hơn về  Cam Bốt, ngoài những câu truyện, những cuốn phim kinh hoàng kể lại thời diệt chủng của Pol Pot.  Chính v́ vậy, tôi thấy tự ḿnh phải có lần tới thăm tận nơi đă xẩy ra câu chuyện...


***

Máy bay đáp xuống phi trường Phnom Penh trong cái nắng chói chang của miền khí hậu nhiệt đới.  Không được tiếp giáp nhiều với đại dương như Việt Nam, nên khí hậu ở Campuchia có phần khắc nghiệt hơn.  Tháng 11 đang là mùa khô ở đây nên hiếm có những trận mưa rào đễ làm dịu bớt đi cái nắng như thiêu đốt.  Cầm trên tay mảnh giấy ghi địa chỉ của một số nơi cần đến liên quan đến hội Hagar, tôi quyết định sẽ đến gặp để t́m hiểu thực tế về hoàn cảnh học hành, cuộc sống cũng như sinh hoạt của các em đang được bảo trợ bởi hội Hagar.  Tôi muốn dành một sự bất ngờ nên không thông báo trước về chuyến viếng thăm của ḿnh.

Địa chỉ đầu tiên mà tôi t́m đến là trung tâm After Care của hội Hagar.  Đây thật ra chỉ là một ngôi trường nhỏ với vài pḥng ốc mà hội thuê mướn với sự tham gia giảng dạy thiện nguyện của một số thầy cô người Campuchia.  Ngôn ngữ các em học ở trường là tiếng Khme, với một  vài giờ học tiếng Anh.

Khi tôi bước vào văn pḥng tiếp khách của trung tâm, cô thư kư mà tôi đoán cũng là nhân viên thiện nguyện đứng dậy chắp tay niềm nở đón chào.  Tôi cho cô biết lư do tôi đến đây.  Thoáng chút phân vân, cô bảo tôi ngồi chờ để cô đi lục hồ sơ với cái tên của cô bé Hậu mà tôi vừa trao cho cô trên mảnh giấy.

- À, đây rồi!  Cô reo vui khi t́m được hồ sơ của bé Hậu.  Chắc là cô sợ tôi đă phải nhọc công lặn lội đến đây mà phải về không.  Quay sang tôi, cô cất giọng buồn buồn bằng tiếng Anh mang nặng âm sắc của người Khme.

-Rất tiếc là cô bé này không c̣n ở đây nữa.  Em lớn tuổi hơn qui định của trung tâm, vả lại trung tâm không c̣n đủ chỗ nữa.  Chúng tôi chỉ có thể giữ em ở đây một thời gian ngắn đến khi t́m được gia đ́nh nhận nuôi em.  Chúng tôi đă làm hồ sơ chuyển em đến đó rồi.  Tuy nhiên, nếu ông muốn đi tham quan một ṿng ở trung tâm After Care này, tôi sẽ hướng dẫn cho ông đi.

Theo cô cho biết, chương tŕnh After Care này do hội Hagar thành lập từ năm 2005 để giúp đỡ cho những bé gái từ 4 đến 13 tuổi.  Các em là những nạn nhân trực tiếp của bọn buôn người hoặc bị lừa bán vào những động măi dâm.  Ngoài việc giúp các em học hành, chương tŕnh c̣n giúp chỗ ăn ở lâu dài cho những em không thể trở lại sống với gia đ́nh.  Hội Hagar có nhân viên giúp tư vấn (counseling), chăm sóc y tế và đặc biệt là giáo dục, như là một phương tiện để giúp các em làm lại cuộc đời. 

Thật cảm động khi chứng kiến có những em chỉ chừng 4-5 tuổi sống ở đây, được hội nuôi dưỡng và tạo ra một môi trường vui khỏe và lành mạnh, để giúp các em quên đi những ấn tượng hăi hùng về cuộc sống trong quá khứ và giúp các em thực hiện những ước mơ và hoài băo của ḿnh như những thiếu nữ khác ở ngoài đời.  V́ hoàn cảnh tài chính khó khăn trong hiện tại, các em người Campuchia và Việt Nam phải sống và học tập chung với nhau.  Tuy nhiên hội Hagar cũng dự định sẽ thành lập một nhà riêng dành cho những trẻ em bị bán từ Việt Nam sang đây  vào cuối năm nay, nhằm giúp các em được giáo dục để không quên nguồn cội của ḿnh.  Thật là một cử chỉ cao đẹp của hội và người thành lập ra nó, v́ thông thường dưới ánh mắt của người Tây phương, "trẻ em châu Á nào cũng giống như nhau".

Tôi theo cô đến lớp học mà trước đây cô bé Hậu đă có thời gian học ở đây.  Thầy giáo phụ trách lớp c̣n rất trẻ.  Khoảng gần 30 em lễ phép đứng dậy cúi đầu chào khi tôi bước vào lớp.  Chả bù cho những lúc ở bên Cali, thỉnh thoảng khi tôi có dịp tạt ngang vào lớp học, bọn trẻ chỉ "trơ mắt ếch" ngồi nh́n.  Không biết đến bao giờ mới có cảnh "tiên học lễ, hậu học văn" như vậy.

Trở lại pḥng tiếp khách của trung tâm After Care, tôi cám ơn cô gái đă hướng dẫn cho tôi biết thêm về chương tŕnh After Care và cho tôi địa chỉ mới của cô bé Hậu cũng như về chương tŕnh Foster Home Program. Như cô cho biết, chương tŕnh Foster Home được thành lập nhằm khuyến khích những gia đ́nh có khả năng có thể bảo lănh để nuôi các em.  Các em được sống trong những gia đ́nh theo nhóm nhỏ hơn, thay v́ phải sống chung với rất nhiều em khác ở trung tâm.  Bằng cách này, các em nhận được t́nh thương và sự chăm sóc của những người "cha, mẹ" mới mà các em tưởng như đă không bao giờ có thể t́m lại được.  Phần lớn khoảng 3 đến 4 em ở chung trong một gia đ́nh và các em thường là anh chị em ruột đă từng bị gia đ́nh ruồng bỏ. 

Tôi nghe kể về cô Soth Sam Arth, thường được gọi với cái tên tŕu mến là "má nuôi".  Cô Soth đă nhận lănh nuôi các em từ hội Hagar trong hơn 5 năm qua và đă nuôi dưỡng hơn 50 em trong khoảng thời gian ấy. Thông thường cô nuôi cho đến khi các em trưởng thành và có thể sống tự lập được.  Lúc tôi đến, cô đang nuôi 10 em từ 4 đến 16 tuổi.  Trong số đó có 3 đứa trẻ bị câm và điếc  nên cô Sam Arth phải học cách nói chuyện bằng tay để có thể giao tiếp với 3 cháu này.  Hằng ngày cô nấu ăn cho cả gia đ́nh, giúp các cháu làm bài tập và luyện tập thánh ca.  Niềm vui lớn nhất của cô là chăm sóc cho các cháu, như cô thổ lộ:

-Tôi thích đọc truyện cho các cháu v́ tất cả các cháu rất thích được nghe những câu truyện, và đây cũng là một cách tốt để giúp các cháu tâm sự và qua đó t́nh cảm giữa tôi và các cháu càng bền chặt hơn.

Lần đầu tiên khi nghe về hội Hagar và biết hội rất cần người để phụ một tay nuôi giúp các em, mà phần lớn phải trải qua những đắng cay tủi nhục từ những động măi dâm, cô Sam Arth đă rất xúc động và cảm thông với những ǵ các em tuy tuổi c̣n rất trẻ đă phải trải qua.  Cô cho biết thêm:

-Không phải lúc nào nuôi nấng các em cũng dễ đâu, v́ mỗi em có một hoàn cảnh riêng.  Nhiều lúc chỉ biết cầu xin ơn trên phù hộ cho ḿnh có thêm sức mạnh và nghị lực để vượt qua.

Nghe những lời tâm sự từ đáy ḷng của người phụ nữ có trái tim nhân hậu như cô Soth Sam Arth, tôi càng thêm ngưỡng mộ và khâm phục cô.

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com