Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

NHỮNG MÙA XUÂN MỚI
- Cao Minh Hưng -

 

KỲ 2:

 

 *Ngôi nhà bên hồ Tonle Sap:

Xốc lại chiếc "balô" trên vai, sau khi đă nhiều lần hỏi thăm và lang thang qua nhiều con đường xa lạ, tôi đứng trước một con đường đất nhỏ chạy thoai thoải dẫn ra một bờ hồ mà sau này tôi biết có tên là hồ Tonle Sap.  Cuộc hành tŕnh đi t́m nhân vật chính của câu truyện dường như sắp sửa đến hồi kết thúc, nhưng tôi lại chợt phân vân chùn bước, v́  tôi chợt nghĩ không biết tôi sẽ giới thiệu ḿnh là ai, đến đây với mục đích ǵ, khi tôi gặp lại cô bé Hậu.  Tôi sẽ nói ǵ với cháu v́ lẽ dĩ nhiên cháu chưa bao giờ đọc câu truyện của tôi, cũng như chưa biết ǵ đến một người đàn ông xa lạ từ đâu đó đến t́m hiểu về cuộc sống của ḿnh. Nếu cháu hỏi về đứa em gái đă lâu không gặp của cháu ở Việt nam th́ tôi không biết phải trả lời ra sao.  Nhưng thôi đă lỡ đến đây th́ tùy cơ ứng biến.  Tôi nhủ thầm trong ḷng rồi mạnh dạn bước đến gơ cửa ngôi nhà cất đơn sơ bên cạnh bờ hồ. Gió lay nhẹ những chùm trái trông giống như trái dâu treo lủng lẳng trên những nhánh cây phía trước nhà.  Tiếng chó sủa làm tôi giật ḿnh.  Có tiếng người đàn ông xua đuổi con chó, rồi tiếng dép bước về phía cửa. 
Trước mặt tôi là một người đàn ông khoảng hơn 60 tuổi, ông có nước da nhăn nheo trên khuôn mặt rám nắng của người dân chài sống lâu trên vùng sông nước.  Hàm răng đă rụng quá nửa khiến cho ông trông có vẻ già hơn.  Theo như giấy tờ tôi có th́ ông L. có cái họ của người Campuchia, nên khi ông nheo nheo mắt nh́n tôi rồi cất giọng hỏi bằng tiếng Việt làm tôi sững sốt vui mừng.

-Dạ thưa ông kiếm ai?

Tôi xưng tên sau khi cúi đầu đáp lại cái chắp tay chào của ông và cất tiếng hỏi:

-Dạ thưa ông có phải là ông L. không?

-Dạ tui đây. Ông trả lời, rồi nh́n tôi với ánh mắt ṭ ṃ.

-Dạ cháu được hội Hagar cho địa chỉ của ông và cho biết gia đ́nh ông đang nuôi cháu Hậu.  Cháu có người bạn bên Mỹ có quen biết với cháu Hậu trước đây.  Hôm nay cháu đến để t́m hiểu thêm về hội Hagar và hoàn cảnh sống của các cháu..., nếu không có ǵ làm phiền ông?

-Ồ th́ ra anh là nhà báo.  Mời anh vô nhà chơi.  Các cháu đi học cũng sắp về rồi.

Tôi theo chân ông vào nhà, vừa đi vừa mỉm cười với cái nghề mới "nhà báo" mà tôi vừa được nhận.  Tôi th́ có nước "báo nhà" th́ đúng hơn.  Ông rót mời tôi chén nước trà trong cái ấm cũ mà đă lâu tôi không có dịp nh́n thấy loại này.  Căn nhà mộc mạc, đơn sơ với vài bộ ván cũ kỹ, và chiếc tủ thờ được bày trí như bên Việt Nam.  Trừ cái tủ sách c̣n khá mới đặt ở góc nhà, bên cạnh chiếc vơng treo lủng lẳng giữa hai cột nhà, tất cả căn nhà toát lên vẻ mộc mạc, đơn sơ.


 Không để tôi kịp hỏi, ông vui vẻ kể bằng một giọng chất phát của người miền Nam, tuy hơi mang âm hưởng một chút của tiếng Khme v́ có lẽ ông sống ở đây đă khá lâu.

-Gia đ́nh tui đến đây lập nghiệp từ năm 1975 đến giờ, sau khi "tụi nó" vô.  Dân Việt Nam ḿnh bỏ nước đến đây lập nghiệp cũng nhiều, họp với nhau lại để bảo vệ lẫn nhau v́ người bản xứ ở đây lúc đầu cũng không ưa ǵ người ḿnh.  Dân ḿnh ở đây phần lớn sống bằng nghề đánh cá.  Con cái của vợ chồng tui cũng lớn hết rồi nên tụi nó ra riêng mần ăn.  Vợ chồng già ở nhà hiu quạnh nên t́nh cờ có nghe đồn hội Hagar có t́m người giúp đỡ cho bọn trẻ, nên tui bàn với bà nhà lănh vài đứa về nuôi.  Dù sao ḿnh cũng là người Việt với nhau.  Thấy tụi nhỏ bị bán qua đây tội nghiệp quá.  Như cháu Hậu nè, đă mấy năm rồi không được ăn cái Tết nào. Tui nói với  bà nhà tui Tết năm nay nhớ gói thêm bánh tét, bánh chưng, trước  cúng ông bà, sau để tụi nhỏ có dịp nếm lại hương vị Tết ngày xưa...

Giọng ông đều đều như một người cha đang ngồi kể một câu chuyện cổ tích.  Tự nhiên tôi có cảm giác thật gần gũi với ông như tôi đă gặp và quen biết ông từ lâu lắm.

-Anh cứ thong thả ngồi chơi, bà nhà tui đi đón tụi nhỏ chắc cũng sắp về rồi.

-Dạ, xin phép được hỏi chứ cô chú nhận nuôi mấy cháu?  Cô chú có được nhận trợ giúp ǵ thêm từ chính phủ hay của hội Hagar không? Tôi ṭ ṃ hỏi.

-Tụi tui cũng nhận lệ phí tượng trưng từ hội thôi.  Ḿnh nuôi tụi nhỏ không phải v́ tiền, mà chủ yếu cho tụi nó có chỗ nương tựa để được học hành mà nên người.  Nhà cũng nhỏ thôi nên vợ chồng chỉ đủ sức nhận bốn cháu.

 -Cháu Hậu có hay tâm sự ǵ nhiều với cô chú không?  Tôi đỡ tách nước vừa được châm thêm từ trên tay ông và gợi chuyện.

-Hậu lúc đầu nó nhát lắm.  Cứ ngồi co ro một chỗ.  Bà nhà tui phải dỗ ngọt nó hoài nó mới đỡ sợ và nói chuyện nhiều hơn.  Cũng may có con Quyên cùng trang lứa với nó, nên hai đứa hay th́ thầm to nhỏ chuyện tṛ với nhau.  Hai đứa kia nhỏ hơn nên tụi nó ít nói chuyện với nhau.  H́nh như bà nhà tui và tụi nhỏ về ḱa.

Theo tay ông chỉ, tôi nh́n ra phía con đường dẫn vào cổng ngôi nhà, xa xa có dáng một người đàn bà và bốn cô gái.  Tôi cùng ông bước ra phía trước sân nhà để đón mọi người.  Các cháu thấy khách lạ đến nên chắp tay chào hỏi.  Tôi nghe ông nói nhỏ với bà:

 -Có anh nhà báo từ bên Mỹ đến thăm.  Bà dọn cơm cho sấp nhỏ và mời anh ở lại ăn cơm luôn nhe.

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com