Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng               |                 www.ninh-hoa.com

 CAO MINH HƯNG

 

Tên thật Cao Minh Hưng. Sinh năm 1969 tại Sài G̣n, Việt Nam.  Định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1988. Theo học ngành Sinh Vật Học (Biology) ở UCLA. Tốt nghiệp Nha khoa từ trường đại học Loma Linda, California năm 1996. Hiện hành nghề nha sĩ tại Costa Mesa, California. Sở thích: Sáng tác nhạc, viết văn, làm thơ, du lịch.

 

Nhạc phẩm: Các ca khúc sáng tác được giới được lưu trữ trên trang nhà www.CaoMinhHung.com  .

 

CD đă phát hành:

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Phượng Đỏ Mùa Đông" do Trung tâm băng nhạc Làng Văn phát hành vào tháng 7 năm 2009. 

 

 "T́nh Khúc Cao Minh Hưng - Vần Thơ Qua Nốt Nhạc" do Trung tâm Emerald Music Production phát hành vào tháng 9 năm 2010.

 

Những truyện ngắn và thơ:

 

Đăng trên nhật báo Việt Báo, Tạp Chí Thế Giới Phụ Nữ, Việt Tide, Tuyển Tập Đồng Tâm, Đặc San B́nh Dương, v.v.

 

Giải thưởng Danh Dự Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2008: Truyện ngắn "Con Búp Bê" với bút danh là Anthony Hưng Cao.

 

Giải thưởng Tác Giả Xuất Sắc Viết Về Nước Mỹ-Việt Báo 2010: Truyện ngắn "My Life" 

Hội viên: CLB T́nh Nghệ Sĩ, Văn Bút, Việt Bút, v.v.

 

 

 

 

 

 

NHỮNG MÙA XUÂN MỚI
- Cao Minh Hưng -

 

KỲ 3:

 

Nếu không biết đây là một gia đ́nh "bảo trợ" th́ tôi cứ ngỡ đây là một mái ấm gia đ́nh với cha mẹ và bốn cô con gái như bất cứ một gia đ́nh b́nh thường nào khác.  Các cháu cười nói rất hồn nhiên.  Không biết có phải tại có khách lạ hay không, mà bà có vẻ ít nói.  Bà ngồi bên cạnh nồi cơm, luôn tay đơm những bát cơm đầy cho bọn trẻ, rồi thỉnh thoảng gắp đồ ăn bỏ vào chén của tụi nhỏ.  Ông th́ nhân có "khách nhà báo" đến thăm, nên khui chai rượu ngâm thuốc rắn ǵ đó mời tôi cụng ly.  Nh́n cảnh gia đ́nh đầm ấm bên bữa ăn, ḷng tôi lâng lâng những niềm cảm xúc lẫn lộn. Vui cho các cháu ở đây nhưng thương thay cho bao nhiêu em bé gái khác không có được cái diễm phúc này.  Cơm nước xong, các cháu phụ bà dọn dẹp bát đĩa.  Có lẽ ông biết ư nên ông gọi Hậu đến căn dặn:

-Chú ở bên Mỹ qua thăm.  Con dẫn chú ra bờ hồ chơi đi, để chú cháu có dịp nói chuyện.  Con để mấy cái chén dĩa đó cho mấy em con làm được rồi.

Hậu "dạ" nhỏ, rồi quay sang hỏi tôi bằng một giọng thật tự nhiên:

-Chú mới đến đây lần đầu hả chú?  Để cháu dẫn chú ra bờ hồ chơi nhe.  Ngoài đó cảnh đẹp lắm.

Hậu với tay lấy chiếc nón rơm đội vào đầu rồi dẫn tay tôi đi.  Trái với những điều tôi lo nghĩ, cô bé có vẻ tự tin và hoạt bát, tuy trong ánh mắt phảng phất một nỗi ưu buồn.  Vừa đi cô bé vừa liếng thoáng tṛ chuyện.

 -Uổng quá, nếu chú tới đây sớm hơn một vài tuần chú sẽ coi được "Hội Nước" ở đây.  Chú biết "Hội Nước" là ǵ không?

Tôi lắc đầu tỏ ư không biết.  Hậu kể tiếp:

 -Cháu nghe ông kể, cứ vào cuối tháng 10, đầu tháng 11, khi con sông Tonle Sap chảy ngược về hướng nam từ hồ Tonle Sap này về lại sông Mê Kông  th́ người ta mở "Hội Nước" ăn mừng.  Có cả đua thuyền vui lắm chú…

 -Cháu biết sông Mê Kông chảy tiếp về đâu không?

Tự nhiên tôi buột miệng hỏi, để rồi sau đó cảm thấy ân hận với câu hỏi không đúng lúc của ḿnh, khi nghe câu trả lời của Hậu.

 -Dạ cháu biết.  Sông chảy đến Việt Nam, rồi tách thành hai nhánh thành sông Tiền và sông Hậu.

Giọng của Hậu chợt trầm xuống.  Tôi cũng cảm thấy thật buồn khi hai tiếng "sông Hậu" thốt ra từ miệng cô bé, với đôi mắt chợt long lanh.  Tôi tự trách ḿnh chưa làm "nhà báo" mà đă lắm chuyện như vậy, đă vô t́nh gợi nhớ lại một mănh đời u buồn của con bé.  Nhưng Hậu chợt nói tiếp:

-Chú biết ngày xưa nhà cháu ở bên sông Hậu không?
Tôi miễn cưỡng gật đầu.

 -Ừ, chú có nghe kể sơ về hoàn cảnh của cháu.  Thôi chuyện qua rồi, cháu đừng buồn nhe.  Chú xin lỗi đă làm cho cháu nhớ nhà…

Tôi vụng về an ủi con bé.

-Dạ, không sao đâu chú.  Cháu quen rồi.  Chỉ thỉnh thoảng lúc ra ngồi chơi ở bờ sông, cháu buồn khi nghĩ đến mẹ.  Chỉ tội nghiệp cho mẹ mất khi cháu c̣n nhỏ quá.

 Giọng Hậu lại trầm xuống.  Tôi chỉ sợ con bé khóc nấc lên th́ tôi không biết phải làm sao.  Nhưng Hậu vẫn nh́n tôi với đôi mắt ráo hoảnh, rồi nói tiếp bằng một giọng thật cương quyết:

-Nhưng cháu không muốn trở về bên đó đâu chú.  Cháu chỉ muốn ở lại đây với ông bà và mấy em thôi.  Cháu muốn được đi học v́ ngày xưa cháu đâu có được đi học như bây giờ.  Chú nói với hội đừng bắt cháu đi chỗ khác nghe chú.  Ủa, mà sao mặt chú buồn hiu vậy?

 -Vậy hả?  Chú không có sao đâu cháu.

Tôi lúng túng đáp. Hậu hồn nhiên nói tiếp:

 -Hồi năy chắc chú đă gặp con Quyên phải không?  Mấy bữa trước nó kể chuyện của nó cho cháu nghe.  Chắc chú là nhà báo nên chú thích viết lắm phải không?  Để cháu kể cho chú nghe nhé...

 

 

Xem Kỳ 4

 

 

 

 CAO MINH HƯng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Cao Minh Hưng            |                 www.ninh-hoa.com