
Nguyễn
Phi
bút hiệu:
Phi
ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng
Tiên
Nguyễn
Cựu học sinh
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971
Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên club hội họa Bamble Norway.

Truyện/Tùy
Bút
::
Trường Cũ.. Dấu Vết Xưa
::
Có
Ai Biết ?
::
Thầy
Tôi...

Trang Văn
Học Nghệ Thuật Của Hoàng Tiên Nguyễn
|


Vơ
Thị
Thuận
hát giúp vui trong ngày cưới của tôi
    
Hôm
nay nắng chợt cao.. chút gió nhẹ làm khẽ lay cành tường-vi nở muộn
"thu
chưa đến đâu em",
tôi khẽ th́ thầm với hoa. Những giọt sương đêm qua c̣n đọng lại trên
cành lá, lấp-lánh dưới ánh nắng trông như những cạnh kim cương muôn màu,
thỉnh thoảng một vài cơn gió thu chờn chợt lướt qua làm vài chiếc lá
vàng trên cành lê cao bay bay rụng trên sân cỏ..kéo cao cái cổ áo cho ấm
cái cổ trống tôi bước dạo quanh vườn…
Thu
lại về..tôi chợt lầm thầm trong miệng một ḿnh, lẫn-lộn với cuộc sống ở
Bắc-âu này trông qua ngó lại mà đă gần hai mươi năm, buồn vui lẫn-lộn
trà trộn với những tư-tưởng nhớ nhớ, quên quên, êm- đềm trôi..nhưng cũng
có đôi lúc tâm tư chợt chơi-vơi xa lắm..xa vào vùng kỷ-niệm xưa..
T hủa
ấy..khi tôi vừa tṛn mười tám, ngây thơ như hoa rừng cánh mỏng manh,
mang màu tim tím dại, chưa một lần nghĩ đến tương-lai…hoang-vắng lắm khi
chợt nghĩ đến t́nh-yêu..với tuổi đôi mươi có mấy lần tôi biết suy-tư
?!!. Chợt cũng vào một chiều tôi thầm hiểu một đời hoa không được măi
đùa vui trong nắng ấm, nhởn-nhơ với bướm vàng...
Rồi
cũng vào một chiều thu tôi trao thiệp đến bạn bè đông. Đám cưới tôi,
cũng vào cuối Đông năm ấy, thiệp gởi đến tất cả bạn bè tôi tha thiết
muốn mời, nhưng chỉ có một người đến dự chia vui với tôi, người đó là
Thuận.
Qua
34 năm tôi tưởng chừng thời-gian đă xóa trong tôi hết dấu tích, những
kỷ-niệm buồn, nhưng không.. c̣n có đây một kỷ-niệm mà tôi măi hoài mong
sẽ gặp lại…
T ôi
và Thuận ngồi cùng lớp với nhau từ năm đệ tứ đến năm đệ nhị tại trường
Trung-học Đức-Linh. Thuận người gái mang đậm nét Ninh-Ḥa, nhà Thuận nằm
trên con đường chúng tôi hay đi ăn chè chuối, cái quán chè chuối nhỏ có
mái tranh không đủ che kín những giọt nắng xiên qua, trong quán chỉ có
đôi cái bàn thấp lè-tè đóng bằng tre đơn giản đặt giữa những chiếc ghế
đẩu con con, nền nhà đất, vào những ngày mưa nền bị ẩm- ướt, những chỗ
có dấu chân người ra vào nhiều, đất bị tha theo dấu giầy dép của khách,
khi trời khô ráo tạo dấu lồi, dấu lơm không đều. Thế đấy mà lôi-cuốn bọn
học tṛ chúng tôi, tôi c̣n nhớ câu kháo rằng:
chưa đi để ăn chè chuối
(Phong-Ấp ???) là chưa biết về ǵ Ninh.Hoà(?).
C̣n
cái con đường dẫn vào quán chè chuối th́ tôi không sao mà quên được, con
đường xa, ngập-nghềnh những dấu chũng sâu nhầy-nhụa của vết xe lam, xe
củi. Vào mùa mưa th́ lầy lội khó đi, mùa nắng th́ nghập th́ nghềnh và mù
bụi đỏ mỗi lần có chiếc xe lam hay xe củi lướt qua…
Những
thế đó, nhưng không ngăn được những bước chân thăm viếng của bọn hoc-tṛ
chúng tôi bấy giờ, nhất là bọn con gái chúng tôi, với những chiếc áo dài
trắng ngây-ngô, chúng tôi chung nụ-cười với nhau qua những buổi cúp-cua
bên quán chè chuối đậm hương-vị học-tṛ.
Có
đôi lần Thuận rủ bọn tôi ghé nhà Thuận chơi nên tôi c̣n mang-máng trong
trí tôi rằng nhà Thuận cùng nằm trên đường này, nhưng vị trí nào ? Tôi
không thể diễn tả được, v́ tôi thú thực rằng tôi không thông hiểu về
đường ngơ của quận Ninh-Ḥa ǵ nhiều, tôi chỉ có thể đi thẳng con đường
cái lộ nằm trước mặt trường, và con đường hướng về chợ Ninh-Hoà.
Cho
nên có ai biết? Bạn tôi Vơ Thị Thuận (xem h́nh trên) quê Ninh-Ḥa học
trường trung-học Đức-Linh niên khóa 1969-1972.
Xin
giúp tôi được liên lạc lại với bạn tôi (???), có thể trên trang web này
www.ninh-hoa.com,
có thể qua trang Web nghệ thuật của
tôi:
www.hoangtien.com
hay địa chỉ
E-mail:
hoangtien@hoangtien.com

Phi-ṛm và Hoa-vũ đứng đợi
xe dưới gốc thông già.
    
Phi
Ṛm
Na-Uy, 1-1-07
Trang Văn
Học Nghệ Thuật Của Hoàng Tiên Nguyễn

|