
Nguyễn
Phi
bút hiệu:
Phi
ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng
Tiên
Nguyễn
Cựu học sinh
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971
Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên club hội họa Bamble Norway.
    
Truyện/Tùy
Bút
::
Trường Cũ.. Dấu Vết Xưa
::
Có
Ai Biết ?
::
Thầy
Tôi...

Trang Văn
Học Nghệ Thuật Của Hoàng Tiên Nguyễn
|

“Trường
cũ dấu vết xưa”, chủ đề tôi
muốn chọn để viết cho trang Đức- Linh, mặc dù tôi đă được sự khích lệ
của Hà Thu Thủy vào dịp tôi về thăm Việt Nam hai năm trước đầy “Viết cho
Đức- Linh” nhưng tôi vẫn ngại, ngại ngùng rằng, không biết ḿnh sẽ bắt
đầu như thế nào cho nó dễ thương như tuổi mới vào trường. Thôi th́ gọi
nhẹ Đức-Linh ơi! Đức-Linh!
Tôi
vẽ lên tranh, h́nh ảnh trường cũ, để tôi khẳng định rằng, tôi vẫn c̣n
giữ ở tim một kỷ niệm. Qua mẫu h́nh trường Đức-Linh đăng trong trang
Ninh-ḥa.com, tôi cố vận chuyển 33 năm quá khứ của tôi vào cây cọ để đưa
Đức-Linh xưa trở lại với tôi, với cây Phượng đỏ bên sân trường, hàng
bàng che bóng mát, áo trắng ngây-thơ chạy đuổi nhau dưới sân trường gắt
nắng hay trên dăy hành lang dài chạy suốt trước cửa lớp. Màu vôi trắng
tên tường và màu xanh lộ trên khung cửa. Những buổi hẹn ḥ vu vơ ngây
dại, hay những buổi tan trường đầy nhốn nháo, bụi mờ, những tiếng cười
rúc rích hay những câu lầm bầm chưởi nhẹ khi bọn con trai hay chen lấn ra
cổng …
Đức
Linh trường tôi, xưa cũng có những nỗi buồn dấu kín với thời gian... như
những tuổi học tṛ xa rồi không trở lại.
Tôi
vào trường năm 1968-1969 cùng với hai người bạn học cùng ban tiểu học
với tôi, Ngọc và Thê hai người đều lớn hơn tôi một tuổi nên họ vẫn cho
tôi là "nhóc" nhưng kệ đi, tôi được nhiều quyền lợi để nhơng nhẽo hơn.
Chúng tôi chỉ học chung với nhau môt năm đệ tứ, sau đó Thê v́ gia-đ́nh
đông em nên phải thôi học, Ngoc đi vào ḍng tu, c̣n lại mỗi ḿnh tôi
giữa "chợ đời" bơ vơ trước niên khóa mới, hay nói đúng hơn là trước
ngưỡng cửa đệ nhị cấp lúc bấy giờ cũng khớp lắm !
Nhưng
rồi "duyên số đẩy đưa”, tôi nhận lớp mới, bạn mới trong đó có ba người
cùng ở Dục Mỹ, cùng đón xe mỗi ngày để đến trường. Tôi c̣n nhớ kỹ lắm
bốn khuôn mặt ngây-ngô hay cười và hay chọc cười, cái ǵ cũng cười được
hết, chúng tôi cười bất kể vui hay buồn, nên bọn tôi tự đặt tên là "tứ
quái" cho nó hùng hùng, và ghê ghê để bọn con trai nể một tí, không dám
chen lấn.
Trong giờ học tôi thích nhất
giờ toán của thầy Hồ Hữu Hiền thường là con gái rất hay sợ toán, nhưng
bọn tôi lại thích va theo môn toán, không phải v́ mê thầy dạy toán, mà
v́ thầy Hiền rất có khiếu dạy toán, với giọng Huế và lối nhiệt t́nh dẫn
giải thầy đă đưa bọn chúng tôi chọn môn toán trong
kỳ thi tú tài 1971.
Sau kỳ thi tú tài, kẻ rớt người đậu…Tôi phải giă từ ngây thơ "em đi lấy
chồng".
Và tôi thật sự xa trường từ dạo
ấy. Băng "tứ quái" biệt dạng giang hồ…
Đức
Linh vắng tiếng cười của bọn tôi, nhưng dư âm vẫn măi c̣n trong tôi như
ngày nào, h́nh ảnh của bọn tôi bốn đứa với bốn cá biệt khác nhau, nhưng
cùng chung một cái ngây ngô của tuổi học tṛ.
Nhân
với đôi mắt to quyến rũ bọn con trai, cái miệng hơi hô nhưng hàm răng
trắng hay chọc cười, duyên dáng. Hường trau chuốt làn da và mái tóc rỡn
sóng dầy. Thương người con gái gốc Miên, có đôi mắt buồn ướt át nhưng
cương nghị. Phi, ṛm và cao cẳng, nên được gọi là "cà khêu" hay Phi "ṛm"
tiếng gọi đẹp hơn nữa là "người mẫu" do bọn con trai cùng lớp đặt cho,
cái tên nghe cũng dễ thương, cám ơn, rất là cám ơn bọn con trai cùng lớp,
vẫn c̣n có tí thương hại. !
1972 - Khi chiến trường “Đỏ lửa”
tại miền Trung, tôi được nghe tin Thinh, Bẩn-Lộc, Long đă anh-dũng ra đi
(Tôi cư-ngụ tại Sài G̣n). Tôi không được đến để chia buồn cùng các bạn.
1975 – “Giải Phóng” về đây là
giai đoạn khó khăn nhất cho tất cả, kẻ ở miền xa, người ra cực Bắc, nên
tất cả đều đổi và thay... Nhưng Đức Linh vẫn c̣n đó những kỷ niệm cũ
không nguôi.
Những
câu thơ truyện Thúy Kiều con văng vẳng tiếng giải bày của thầy Lân "chữ
tài, chữ mệnh khéo là ghét nhau" Hay câu ca Nguyễn Công Trứ "Em về điểm
phấn, tô son lại...
Ngạo với nhân gian một nụ cười!".
Tất cả vẫn c̣n đây trong tim tôi...
Ba mươi ba năm tôi chưa nói tiếng giă từ.
Trường xưa, dấu cũ vẫn c̣n trong tim
Tôi vẫn biết không níu kéo được vết thời gian!
Mượn ḍng thơ viết câu "ấn-tín"
Một mai có trở về cát bụi...
Xin là bóng Phượng nhớ về tuổi thơ
Gởi đến các thầy và các bạn cũ
Đức Linh
Na-uy 21/03/06
Phi
Ṛm
Trang Văn
Học Nghệ Thuật Của Hoàng Tiên Nguyễn

|