
Nguyễn
Tính
Cựu học sinh
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1965-1969
    
Truyện/Tùy
Bút
::
Kính Thăm Thầy Bảo Lân
::
Dưới Áng Mái Trường
Xưa - Phần 1
::
Dưới Áng Mái Trường
Xưa
- Phần 2
|

Đ ă cuối tháng tư
rồi, ngoài vườn các hoa bắt đầu đua nở. Bỗng dưng hôm nay trời trở lạnh,
tuyết lại lác đác rơi. Denver thời tiết bất thường, đă cuối mùa Xuân rồi
nhưng thỉnh thoảng lại có tuyết lạnh. Nh́n ra khung cửa sổ, tôi cảm
tưởng như đang lạc vào cơi thần tiên. Đẹp thật, những hạt tuyết li ti
bám trên những nụ hoa táo, hoa đào, hoa mơ mới nở làm tăng thêm vẻ đẹp
mờ ảo, lăng mạn. Tôi say mê ngắm nh́n khung trời đó mà có lẽ ở bên Việt
Nam chưa bao giờ có. Đang đắm đuối thưởng thức, bất chợt nh́n thấy cây
Ngọc Lan bên góc vườn. Ḷng tôi chùng xuống, hít hà: ’’Mới ngày hôm qua
hoa tím Ngọc Lan nở đầy trông thật đẹp, cao sang, quí phái thế mà hôm
nay trông thật thảm thương. Trời lạnh đă làm úa những cánh Ngọc Lan mất
rồi, tiếc quá’’.
Đ ọc thơ Trung,
Trung cho biết có trang web
www.Ninh-Hoa.com
để liên lạc với thầy Lân. Tôi vội vàng mở máy vi tính rồi ḍ t́m thử
Ninh Ḥa.com. Tôi cảm thấy rất sung sướng v́ nh́n được lại h́nh ảnh ngôi
trường xưa và các tên thầy cũ trên trang web. Ḷng ḿnh bỗng chùng xuống,
nhớ lại những h́nh ảnh thân thương xưa, rồi gom góp những kỷ niệm đó mà
kể lại cho các bạn.
M ùa thu 66 v́
trường Tiến Đức ở Dục Mỹ không c̣n chỗ cho chúng tôi dung thân, nên
chúng tôi khăn gói t́m về Ninh Ḥa để học đạo. Đại đa số học sinh nữ Dục
Mỹ ghi danh học Bán Công, c̣n riêng mấy thằng chúng tôi bỡ ngỡ đến
trường Đức Linh để khai học. Thầy giám thị Duân niềm nở đón mấy nhóc con
lính ở rú về, có những giọng nói Trung, Nam, Bắc khác biệt người bản xứ
Ninh Ḥa. Nhóm chúng tôi có năm thằng gồm: ’’tôi Tính (Ḅ), Trung (Cú Vọ),
Phong (Chuột), Hiền (Chó), Khải (Khỉ) khắn khít với nhau từ lúc c̣n tiểu
học nên đi đâu cũng đủ bộ cho đúng ngũ quỷ. Mấy biệt danh cúng cơm của
chúng tôi nói trên đều do Trung đặt hết. Tôi không hiểu tại sao quai hàm
tôi hay bị mỏi, nên tôi hay di chuyển quay hàm cho dễ chịu (h́nh thức
như bẻ mấy ngón tay kêu răng rắc) Trung nh́n thấy thế vội dặt Tính Ḅ v́
giống như ḅ nhai lại. C̣n Hiền, mặc dầu hàm răng không hô bao nhiêu,
hắn đặt là Chó, Phong th́ nhỏ con nhưng lanh lắm nên hắn đặt là Chuột.
C̣n Khải tôi không nhớ rơ, có lẽ tương tựa chữ khỉ nên hắn đặt như vậy
th́ phải.
T rung là thằng
lư sự nhất trong nhóm, hắn để ư mọi khuyết điểm hoặc bẩm tính của kẻ
khác. Hắn đă gán ghép cho chúng tôi những tên quái gở mà chẳng ai ưa,
nhưng đành phải chấp nhận. Trong khi đó chưa có đứa nào đặt cho hắn hết.
Nhớ một hôm hắn nói ǵ đó, tôi cười mỉm, hắn bỗng nổi nóng, trợn mắt
nh́n tôi: ‘’Mầy
có nụ cười ngạo mạng khinh đời quá’’.
Tôi không buồn đính chính, bởi v́ tôi phát giác ra cặp mắt trừng trừng
đó giống như một con ǵ, à đúng rồi Cú Vọ. thế là từ đó hắn cũng có tên
cúng cơm nhưng chúng tôi, công bằng lắm chứ.
P hải nói tôi
không có khiếu về toán, nhưng cũng phải ghi danh để học ban B (không có
đường chọn lựa). Trong lớp chúng tôi khoảng hai phần ba là nam, bởi thế
nhóm chúng tôi có cơ hội chọn ngồi phía sau các bạn nữ để mà quậy. Tôi
kiếm được tờ báo Time có cành hoa thật đẹp, nên tôi làm b́a bộc cho
quyển vở. Hôm đó tôi bỏ quyển vở lật úp trên bàn. Kim Tho nh́n thấy bức
h́nh phóng sự quái gỡ (h́nh một anh sinh viên Mỹ khỏa thân chống chiến
tranh VN bị cảnh sát c̣ng tay) hắn bèn nói với mấy cô: ’’các
bà muốn xem h́nh đàn
ông sexy không?’’ Hoa (miệng
rộng) không tin lên tiếng: ’’ làm
ǵ có chuyện đó, chỉ có
đàn bà thôi ‘’. Hắn vội cầm
quyển vở của tôi liệng lên cho Hoa. Hoa nh́n vội rồi đẩy quyển vở sang
một bên làm như không hề hay biết ǵ. Khi đến giờ ra chơi, mấy cô tụm
lại ṭ ṃ xem tấm h́nh. Lúc đó chúng tôi đă chuẩn bị sẵn, chạy vô. Kim
Tho lớn tiếng:’’bắt
gặp quả tang rồi, khoái thấy mẹ mà bày đặt mắc cỡ’’.
Các cô bẽn lẽn chống chế:’’
tụi nầy muốn coi h́nh
tin tức’’. Chúng tôi đều là học
sinh đến từ Dục Mỹ, đại đa số con lính nên được xe đưa rước hàng ngày.
Năm đầu tiên, v́ tôi thuộc gia đ́nh Lam Sơn nên chưa có xe đưa rước.
hàng ngày tôi phải nhờ Nguyễn Thanh Nhàn chở đi học bằng chiếc xe Suzuki
của Nhàn. Đôi khi xin đi nhờ xe Biệt Động Quân hoặc xe của Pháo Binh c̣n
trống chỗ. Trên những chuyến xe đi học hàng ngày, phải nói các học sinh
chúng tôi gồm ba trường Trần B́nh Trọng, Bán Công, Đức Linh quậy hết
biết. Trên xe có bốn băng ghế dài dành cho bên nam và bên nữ, nhiều lúc
xe chở đầy học sinh chật ních không có chỗ ngồi, có vài tên tinh nghịch
thừa cơ ngồi trên thành tựa, và mấy đứa khác cần hai chân hất ngữa qua
bên phía con gái, các cô nữ sinh la ó đua nhau ngắt nhéo. Có lần tôi
cũng bị như vậy. Bị nhéo đau thấu tận trời xanh, nhưng vẫn thích. (Thú
đau thương ấy mà).
P hần Ngũ Quỷ
chúng tôi vào những buổi giờ nghỉ trưa, v́ ở xa, không về nhà được nên
phải lang thang. Đúng như ca dao cha ông để lại: ‘’nhất quỷ nh́ ma, thứ
ba học tṛ’’, hoặc ‘’nhàn cư vi bất thiện’’ . Mới đầu chúng tôi tụ ba,
tụ bảy đánh bi da hoặc đánh x́ ngầu, rồi sau đó đổi chiến thuật đi ăn
cắp trái cây vườn của mấy nhà lân cận. tôi bắn ná thun rất giỏi chỉ một
phát rụng chùm xoài, c̣n Phong và Khải chui hàng rào kẽm gai để lượm.
Phá đến nổi hàng xóm phải gởi thơ lên trường để kiện. Một hôm thầy giám
thị Duân gọi chúng tôi lên văn pḥng để cảnh cáo và cho chúng tôi xem lá
thơ đó. Họ nói, học sinh Dục Mỹ phá hơn VC.
T ừ đó trở đi
chúng tôi chấm dứt trộm xoài quay qua rủ nhau tắm sông dưới chân cầu Sắt
Ninh Ḥa. Trong thời gian tắm sông có rất nhiều bạn cùng lớp hưởng ứng.
Chúng tôi lên cầu Sắt phóng xuống nước hoặc chơi cút bắt. Nhiều lúc tắm
phê quá quên mất giờ trở về đi học. Nhớ một hôm chúng tôi đang hướng về
cầu Sắt, một anh dân vệ đang cắm bảng cấm. Trên tấm bảng cấm viết: ‘’Cấm
vựợt qua, Niếu
bất tuân sẽ nổ súng’’ Trung (Cú vọ) đọc hàng chữ đó bỗng nổi máu lư sự
:’’ đúng là học lớp ba trường làng, lớn rồi mà c̣n viết sai chánh tả,
chữ Nếu
viết như vậy đó mà cũng bày đặt viết. Anh dân vệ quê quá, cất bảng cho
chúng tôi qua, mấy thằng chúng tôi lúc đó cười hả hê làm như ḿnh giỏi
lắm bày đặt sửa lưng người.


Nguyễn
Tính

|