Cung điệu du dương trầm bỗng đă làm
tôi nhớ đến bài "Trường Tương Tư
" mà Sơn đă tặng cho tôi viết theo ư thơ
của Lư Bạch. Em tôi rất mến chuộng vị thi hào tài ba lỗi lạc này nên
thường hay chọn những bài thơ hay của ông để phổ nhạc như "
tương tiến tửu
", "thu tịch lữ hoài" hay "cổ phong"...
T
hu tịch lữ hoài
Nguyên tác: Lư Bạch
秋夕旅懷
涼風度秋海。
吹我鄉思飛。
連山去無際。
流水何時歸。
目極浮云色。
心斷明月暉。
芳草歇柔艷。
白露催寒衣。
夢長銀漢落。
覺罷天星稀。
含悲想舊國。
泣下誰能揮。
Giờ đúng trước bút tích của Lư Bạch, tôi nghĩ đến câu
chuyện truyền thuyết lăng mạn của lầu Hoàng Hạc, bài thơ của Thôi Hiệu,
bản dịch của cha tôi, ḍng nhạc của em tôi...Tôi đă viết một bài thơ về
Lầu Hoàng Hạc khi tâm tôi bồi hồi xúc động. Bao nỗi niềm tôi gửi trọn vào
trong mấy vần thơ này:
L
ầu
Hoàng
Hạc
Người đi theo
hạc khuất chân trời
Lầu vắng hoàng
hôn lặng lẽ trôi
Muôn thuở
phượng hoàng bay viễn xứ
Ngh́n năm mây
trắng giạt ngàn khơi
Hán Dương lộng
bóng rừng cây thắm
Anh Vũ mượt mà
thảm cỏ tươi
Chiều xuống,
sầu thương về cố quận
Sương đêm khói
sóng lệ đầy vơi...
T
iểu
Vũ
Vi
Chùa
Linh
Ẩn
Cách Tây Hồ không xa là chùa Linh Ẩn, nằm trong thung
lũng dưới chân một ngọn núi, là một trong 10 ngôi chùa lớn nhất Trung Quốc. Trên con đường vào chùa, tôi mê say ngắm nh́n nhiều pho tượng lớn nhỏ
khắc trong đá núi với những đường nét cổ kính phủ đầy rêu phong.
Theo kinh sách th́ vào năm 326 trước Tây lịch, có một
nhà sư Ấn Độ pháp danh Huệ Căn đă đến Hàng Châu. Khi Ngài nh́n thấy thung
lũng yên tịnh, ba mặt vây phủ bởi núi đồi và cây rừng, nhận ra đây là địa
linh thích hợp cho việc ẩn tu. Ngài đă xây một ngôi chùa và đặt tên là
Linh Ẩn. Chùa Linh Ẩn là một thắng cảnh du khách dập d́u : ngôi chùa chính
vĩ đại và cổ kính gồm nhiều điện rộng lớn tồn trữ những pho tượng uy nghi
đẹp đẽ..

Đại sảnh là một công tŕnh kiến trúc đời nhà Đường với
nhiều lớp mái cong. Trên nóc có chạm "Lưỡng long tranh châu". Tượng Đức
Thích Ca Mâu Ni, tọa trên một ṭa sen, giữa đại sảng đường, cao khoảng 20
thước. Đây là bức tượng Phật ngồi lớn nhất Trung Quốc hiện nay.
Trên trán tượng Phật Thích Ca là huệ nhăn sáng lấp lánh,
phía sau đầu Ngài là một tấm gương tṛn lớn, bao quanh gương là bảy tiền
thân của Đức Phật. Đầu Ngài hơi ngả về phía trước, tay phải đặt trước ngực.
Gần cửa, từ trên trần buông xuống một ngọn đèn vĩnh cửu mà ngọn nến trong
đèn cháy được giữ cháy suốt ngày đêm, từ năm này sang năm khác.
Núi
Phật
Phi lai
Phong
Đây là ngọn núi đá trước chùa Linh Ẩn, cách chùa bởi
ḍng suối nhỏ, cao 168m, có vô số hang hốc. Triền núi được tạc khắc
khoảng 380 pho tượng Phật giáo từ niên kỷ thứ 10.
Tại vách phía đông có ba bức tượng khá cổ của năm 951,
tạc đức Thích-ca, Quan Âm và Dược Sư. Tượng lớn nhất là tượng Di-lặc thuộc
đời nhà Tống (960-1270), tay cầm xâu chuỗi.

Dựa trên truyền thuyết th́ ngày xưa trước chùa chỉ là
băi đất trống, rồi đến một đêm nọ, sau tiếng sấm vang dội, th́nh ĺnh có
ngọn núi lướt gió bay đến đáp xuống đó. Vào thế kỷ thứ 3 có nhà sư Ấn Độ
viếng cảnh chùa thấy núi bỗng buột miệng nói rằng “Ở Ấn Độ có vách đá y
hệt như thế nầy, có lẽ, vách đá Ấn Độ đă bay đến đây chăng?”. Đó là ngọn
Linh Thứu, chỗ Phật thuyết Diệu pháp liên hoa, đă bay từ Ấn Độ về cực lạc
và "nghỉ chân" ngay trước Linh Ẩn tự. Từ sự tích đó, ngọn núi mới có tên
là Phi Lai phong.
Xe lửa chuyển bánh để lại Hàng Châu sau lưng tôi ch́m
trong sương khói lam chiều, ḷng tôi sao hắt h́u một nỗi buồn. Như trong
lời dịch "Mùa Xuân Trên Hồ" của cha tôi, tôi cũng mang một tâm tư quyến
luyến như thi hào Bạch Cư Dị:
"...Rời chốn Hàng Châu chưa nở bước
Nơi đây c̣n vướng nửa tâm t́nh..."
HẾT
Viết tại Paris 8/2005 –
Bích
Phượng