|
|
Kính gởi các anh chị trong
www.ninh-hoa.com
Xin các anh chị cho Bích mượn
Ninh-Ḥa.Com để gởi vài hàng cho anh Khôi. Kính nhờ anh Thành đăng lên
giùm Bích, xin các bạn đừng cười v́ Bích đ́ên. Bích nghĩ Internet là thế
giới vô h́nh biết đâu anh Khôi vẫn thường đọc. Lâu quá rồi anh ấy không
nhận được thư Bích.

Anh
yêu,
Ngày
xưa ở Việt Nam mỗi lần buồn em lại viết thư cho anh. Những tờ thư đó anh
cất kỹ quá, bây giờ em mới khám phá ra trong ngăn hộp giấy riêng tư của
anh. Thấy thư, em đau khổ quá. Em đă và đang hối hận nhiều v́ không nghe
lời anh. Anh thường nói:
"cơ hội tốt không
đến với ta 2 lần”
do đó chúng ta phải trả bằng giá 10 năm cách biệt. Em chết đi cũng không
đền được tội cứng đầu, tự cho ḿnh là thông minh, không chịu học hành, em
có lỗi nhiều với anh. Mong anh tha lỗi cho em, để em bớt đau khổ và để em
sống với con trong chuỗi ngày c̣n lại. Anh biết không, hối hận, ăn năn và
thương nhớ đang hành hạ em. Em cố t́m vui với con để sống. Em không c̣n
biết ǵ nữa, nên em viết thư này nhờ Ninh-Ḥa.Com đăng dùm em, dù người ta
có chê em điên hay tỉnh em cũng phải nói với anh. Em hối hận không nghe
lời anh đi học lại, chỉ lo đi lảm kiếm tiền. Tiền bạc để làm ǵ đây! Hạnh
phúc trong tay không nắm giữ, chỉ biết đi làm kiếm tiền, anh biết không?
Hằng ngày em làm trong Mall, nh́n thiên hạ đưa nhau đi sắm sửa, từ già đến
trẻ đủ mọi sắc dân khiến ḷng em nao nao nhớ đến kỷ niệm Noël những năm
trước, khi gia đ́nh ḿnh sum họp hoặc đôi khi chỉ có hai chúng ta cùng đi
mua sắm. Nh́n những cặp lớn tuổi, họ vẫn tay trong tay vung văng vung vẻ,
khiến em tự hỏi tại sao ngày xưa ḿnh không nắm tay nhau đễ khỏi lạc mất.
Anh
đi rồi, em ôn lại những lời anh nói thật giá trị vô ngần. Anh thường nói:
người Việt
có nhiều người tốt nhưng cũng có nhiều người quá tệ, bây giờ em mới thấy.
Mấy tháng nay cuộc đời em thay đổi nhiều từ vật chất lẫn tinh thần. Chắc
anh đă biết, nhà ḿnh bỏ trống không ai ở, em không sợ hàng xóm hay bất cứ
điều ǵ, em chỉ sợ buồn và vắng lặng. Thật ra em chỉ muốn ở nhà ḿnh, để
nh́n h́nh nói chuyện với anh, nấu cơm cho anh và đi làm như b́nh thường,
v́ ở đó có nhiều giờ làm phụ trội. Em lại nghĩ đến tiền. Em không biết
tiền để làm ǵ ? Em lại cố t́m lư lẽ để biện minh cho hành động cùa ḿnh.
Em hay lẩn thẩn hỏi Sơn: "tại sao người ta tay trong tay đi dạo phố c̣n ba
má ngày xưa sao không nắm tay nhau??" Sơn giải thích để an ủi em: “đi phố
chứ đâu phải chạy giặc mà nắm tay nhau sợ thất lạc”, má đừng nghĩ quẫn,
già nắm tay nhau kỳ lắm. Em không biết kỳ hay không, em chỉ muốn có anh để
nắm tay đi thoải mái. Cái Mall này rất lớn, hai đứa ḿnh đă đi dạo trong
Mall này 4 hay 5 lần, có lần anh ngồi chờ em lựa giầy. Anh có biết cái
băng anh ngồi đối diện chỗ em làm việc. Cho nên em thường chống tay trên
cằm nh́n thiên hạ và nh́n chỗ anh ngồi để liên tưởng anh đang ngồi đó chờ
em. Tuy ở đây nhưng em cứ nghĩ tới ngôi nhà ấm cúng của hai đứa ḿnh. V́
vậy mỗi lần nghỉ được 3 ngày là em hấp tấp chạy về nhà ḿnh. Đường xa dịu
vợi, em chạy nhanh lắm, vừa chạy vừa nói chuyện với anh, anh có nghe không.
Về tới nhà là thấy thoải mái. Có lẽ nhớ anh nhiều quá nên em bị "hư óc"
rồi. Bạn bè hỏi về đây rồi ở đâu, em nói ở nhà anh, mấy đứa bạn tưởng em
điên. Nhà em sẽ không bán, không cho thuê, để đó làm kỷ niệm và để có chỗ
em về với anh. Anh yên trí em sẽ bảo quản tốt, phải chi lúc sống anh dặn
ǵ th́ em làm theo đó. Em vừa ích kỷ muốn anh ở gần đâu đây, vừa cầu xin
Phật Bà dắt anh theo. Đâu ai biết được lúc chết đi th́ về đâu. Nếu anh đọc
những ḍng chữ này, nhớ cho em biết.
Thôi
thư khá dài em vẫn chúc anh như ngày xưa và mong ngày gặp lại.

Vợ anh
Hồ
Thị
Ngọc
Bích
|