Thơ & Truyện: Hoàng Bích Hà             |                 www.ninh-hoa.com



 

Hoàng Bích Hà

Giáo viên trường
Ninh Sơn, Ninh Ḥa


Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 


 

 

 

 

 

 

 

T̀NH MẪU TỬ

 
 

          Ba mẹ bị một tai nạn giao thông, ba chết ngay tại chổ, c̣n mẹ bị chấn thương sọ năo, con lúc đó mới là một cái thai ba tháng, ai cũng bảo: “Cái thai trong bụng mẹ  khó ḷng giữ nỗi” v́ bệnh t́nh của mẹ quá hiểm nghèo. Bị chấn thương sọ năo, cộng với sự ra đi của ba đă tạo nên một cú xốc mạnh, mẹ đă trở thành một con người nữa mê, nữa tỉnh, nhiều lúc mẹ không c̣n biết ḿnh là ai, ai cho cái ǵ cũng ăn, suốt  ngày lang thang ra phần mộ của ba nói chuyện một ḿnh.

          Cuộc đời của mẹ th́ vậy, nhưng con ở trong bụng mẹ th́ không dừng lại mà ngày một lớn dần lên, những lúc tĩnh trí mẹ lại xoa nhẹ vào chiếc bụng và tṛ chuyện với con ai đi qua cũng bảo mẹ là một người điên. Nhưng không! Mẹ không điên chút nào cả, suốt thời gian mang thai con tuy rằng mẹ bị khùng khùng, nhưng mẹ lại rất cẩn thận với đứa con trong bụng. Mỗi lần thấy bàn chân bé xíu của con đạp vào thành bụng, mẹ lại tủm tỉm cười. Mẹ đă từng nhặt những trái cây rơi văi ở chợ để ăn nhưng, không phải cái ǵ cũng ăn, mẹ tránh ăn những thứ không tốt cho thai nhi và thường xuyên tắm rửa vệ sinh cơ thể để con được mát mẻ. Đă có lần bà ngoại hỏi: “Con tắm ǵ mà kỹ thế”. Mẹ trả lời: “Con tắm cho đứa bé chứ có phải tắm cho con đâu”, thế mới biết t́nh mẫu tử của mẹ đối với con sâu nặng đến nhường nào. Và rồi việc ǵ đến  sẽ đến, ngày mẹ trở dạ, mặc dầu ngây ngây, dại dại nhưng mẹ vẫn nói với ông bà ngoại, đưa mẹ đi bệnh viện để sinh nở được an toàn.

 

          Thấy mẹ nói vậy ai cũng bảo: “Nó điên mà khôn thật”. Khi con cất tiếng khóc chào đời, cũng là lúc mẹ kiệt sức ngất đi, để bảo đảm an toàn cho con ông bà cương quyết tách con ra khỏi mẹ để chăm sóc và nuôi nấng. Khi tỉnh dậy câu đầu tiên mẹ hỏi là: “ Con của con đâu?”. Nếu không đưa con đến cho mẹ th́ sợ mẹ bệnh t́nh lại thêm trầm trọng, nên ông bà ngoại đưa con đến cho mẹ, lúc đó mẹ nở cười một nụ cười măn nguyện, v́ mẹ sợ mọi người đem cho con đi. Cũng v́ con mà mẹ cố ăn thật nhiều để có sữa cho con bú, có thể có những chuyện mẹ khi quên, khi nhớ, nhưng việc cho con bú, thay tả lót th́ mẹ không bao giờ quên, khiến cho mọi người trong bệnh viên ai cũng ngạc nhiên. Bà ngoại nói với mẹ: “Con đang bị bệnh, cháu không thể nào nằm cạnh con được, nhỡ nữa đêm con đè phải cháu th́ nguy hiểm lắm”. Hai mắt mẹ ngấn lệ mẹ gật đầu cho bà ngoại ẵm nằm riêng, ấy vậy mà đến lúc cho con bú mẹ lại nhớ. Ngày ra viện, ông bà muốn đem con về nuôi nên nhân cơ hội này định ẵm con đi luôn. Về đến nhà không thấy con, mẹ vật vă khóc lóc, nhất quyết bắt mọi người đưa con về cho mẹ.

 

          Trước cảnh tượng đó mọi người sợ mẹ mắc thêm chứng bệnh hậu sản nên  đưa con về với mẹ. Khi con ngủ mẹ đă ngồi nh́n con hằng giờ mà không biết chán, con ngủ dậy mẹ ôm con vào ḷng như sợ người khác bế con đi mất. Mẹ ôm chặt đến nỗi ai nói cũng không thèm nghe, bà ngoại nói chỉ một câu ngắn gọn: “Con đừng ôm cháu chặt quá, nó nghẹt thở chết đấy”, lúc đó mẹ mới buông lỏng con ra. Điều mà khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên là trong cuộc sống, sinh hoạt, mẹ khùng khùng, nhưng trong việc chăm sóc con th́ mẹ không khùng chút nào. Mẹ nói với bà ngoại: “Sữa mẹ cho con bú tốt hơn sữa hộp” và mẹ cũng biết bú sữa mẹ th́ không phải tốn tiền mua, c̣n sữa hộp th́ phải mất tiền mua mà ông bà th́ già cả rồi lấy đâu ra tiền. Mẹ nói với bà đi chợ mua gị heo về hầm với quả đu đủ, hay hoa chuối luộc không tốn bao nhiều tiền mà mẹ ăn vào sẽ có nhiều sữa. Với con mẹ hoàn toàn khác chẳng khác nào một người b́nh thường. Thứ ǵ ăn mà không có lợi cho sức khỏe của con là mẹ lắc đầu. Mẹ đ̣i bà ngoại đi chợ mua thịt nạc về kho với tiêu cho thật mặn để mẹ ăn, cho con bú khỏi đi tướt.

 

          Nhờ sự tận t́nh chăm sóc của ông bà cộng với t́nh cảm mẫu tử mẹ dành cho con nên con cũng có một h́nh hài không đến nỗi nào. Ngày con vào lớp một có lẽ đó là ngày vui nhất trong đời mẹ, mẹ muốn được đưa con đến trường v́ từ nhà đến trường khoảng sáu bảy trăm mét nên bà ngoại đồng ư. Ngày khai trường ngoài những em học sinh mặc quần áo mới ra th́ các bậc phụ huynh họ cũng ăn mặc chỉnh tề, tươm tất. Vậy mà mẹ đầu tóc bù xù, quần áo lại lôi thôi lếch thếch, mặt mũi đen ng̣m dẫn con đến trường, lũ bạn réo lên: “Bà điên đưa con đi học tụi mày ơi!” Và chúng nó lánh xa cả mẹ và con.Về nhà con đă nói vô lễ với mẹ: “Từ này bà ngoại đừng bảo bà điên đưa cháu đi học nữa”. một cái bạt tai của bà ngoại tuy không mạnh nhưng cũng đủ để con hiểu ra sự hỗn láo của ḿnh, bà nói: “Mẹ cháu là một người điên thật, nhưng t́nh cảm mẹ cháu dành cho cháu là t́nh thương mẫu tử, mẹ cháu đă quên đi bản thân ḿnh cũng v́ cháu vậy mà cháu nỡ nói với mẹ cháu câu đó sao? Bà cấm cháu từ này trở đi cháu không được hỗn láo với mẹ nữa nghe chưa?”. Con lúc đó mới bảy tuổi. Ngày con học lớp 12 bệnh t́nh của mẹ cũng có phần thuyên giảm, mẹ biết mẹ chẳng làm ǵ ra tiền để phụ với ông bà nuôi con ăn học nên khi con cần làm cái ǵ mẹ không hề từ nan và cũng từ cái tát của bà mà con không c̣n sợ bọn bạn gọi con là con của bà điên nữa. Ngày con thi đậu vào đại học con nh́n thấy trong ánh mắt của mẹ rạng ngời một  niềm hạnh phúc, sung sướng vô biên, mẹ đă khóc, nước mắt mẹ thấm đẫm vai áo của con, lúc đó con cũng gục đầu vào vai mẹ khóc mà không thành tiếng.

 

          Trong thâm tâm con sau khi học ra trường con sẽ nuôi mẹ để những năm tháng c̣n lại của mẹ được thảnh thơi. Ông bà ngoại làm thịt một con gà để chúc mừng con, mẹ cười rất tươi ôm con vào ḷng rồi hỏi: “Món bún rêu cua đồng mẹ nấu hôm đó con ăn có ngon không?”. Con ôm lấy mẹ nói: “Thật tuyệt vời mẹ ạ! Hôm nào mẹ nhớ nấu nữa nhé!” mẹ cười sung sướng, măn nguyện lắm. Ngày hôm đó con và ông bà ngoại không thấy mẹ đâu cả, đă mười hai giờ trưa rồi cả nhà ngồi chờ cơm mà cũng không thấy mẹ về. Lính tính của một người mẹ mách bảo, bà hỏi:  “Lúc năy  mẹ cháu nói với cháu những ǵ?”. Con nói: “Cháu khen canh rêu cua đồng mẹ nấu ngon”. Bà ngoại thốt lên: “Thôi rồi mẹ cháu đi bắt cua rồi, ra đồng t́m mẹ về nhanh lên”. Ra đồng mọi người thấy mẹ nằm bất động bên bờ ruộng trong giỏ gần đầy một giỏ cua đồng, khi lật cánh tay của mẹ lên th́ thấy vết cắn của một loại rắn độc, toàn thân mẹ tím tái, mẹ đă ra đi từ lúc nào. Có lẽ trong đời con không có nỗi đau nào lớn hơn thế, và cũng từ đó mẹ đă vĩnh viễn xa con.

          Mẹ ơi! Giá con đừng khen mẹ cái món bún rêu cua đồng mẹ nấu ngon th́ mẹ đâu có bỏ con mà đi phải không mẹ! V́ muốn dành niềm vui, niềm sung sướng cho con mà mẹ đă quên đi bệnh tật và bản thân ḿnh. Con cảm ơn mẹ, chính mẹ  đă cho con h́nh hài và cuộc sống. Nay mẹ không c̣n nhưng con chính là cả cuộc đời của mẹ và mẹ chính là máu thịt của cuộc đời con

 

 

 

 

Hoàng Bích Hà

 

 

 

                                  

 

 

Thơ & Truyện: Hoàng Bích Hà                 |               www.ninh-hoa.com