Trang Thơ & Truyện: Karma Huong                |                 www.ninh-hoa.com

KARMA HUONG
 

Cựu sinh viên trường Sư phạm Nhạc Họa Trung ương Hà Nội.

Cựu sinh viên trường Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội. -

Nghề nghiệp :
nghệ sĩ đương đại,
trị liệu chuông xoay, giáo viên dạy múa

 

 

- Hiện sinh sống tại
Sài G̣n, Việt Nam

 

 


 

 

 

 



Tranh: Karma Huong
 

CÁI BẾP CHÙA VÀ CÂY BỒ ĐỀ

 

 

Ngày tôi mới vào chùa thường được sư Bà nhắc đến lời nguyện thứ mười một trong kinh Dược sư. Sư Bà hay nhắc đến vào những ngày chùa có đám  < là ngày có đạo tràng từ nơi khác đến mượn chùa để tụng kinh, nhà chùa sẽ đi chợ nấu ăn cho đạo tràng từ sáng sớm >. 

 

Nguyện lớn thứ mười một trong kinh Dược sư có viết rằng:

''Nguyện đời sau này, khi Ta đắc đạo, Vô-thượng Bồ-đề, nếu những hữu t́nh, bị đói khát khổ, v́ kiếm ăn mà, tạo mọi nghiệp ác, khi nghe tên Ta, chuyên tâm tŕ niệm, th́ Ta hăy cho, ăn uống rất ngon, để no thân đă, rồi sau Ta mới, cho ăn Pháp vị, để lập thành người, rốt ráo yên vui.''

 

Bà theo hạnh nguyện Dược sư nên cũng dạy lại chúng tôi điều đó, nấu ăn, dọn dẹp dưới bếp để phục vụ người tụng kinh. Bà hay nói: "Phục vụ chúng sinh là cúng dường chư Phật", cái bụng phải no trước rồi mới yên cái tâm mà làm việc.

 

Tôi làm việc về lĩnh vực sức khỏe lại càng thấm điều đó, cái thân không ổn th́ mọi thứ không ổn. Cái thân bắt đầu từ cái ǵ? Từ những cái đơn giản tối thiểu nhất như ăn, uống, ngủ, nghỉ, vệ sinh. Thiếu cái ǵ khổ cái đó. Nói cái ǵ cao siêu th́ có thể nhiều người c̣n băn khoăn, nhưng nói đến đói th́ ai cũng hiểu. Tôi nghĩ rằng không ai là chưa từng biết cảm giác đói là thế nào. 

 

Có câu: “Muốn ăn phải lăn vào bếp”. Tôi thích cái bếp của chùa lắm, đó là cái bếp củi. Giữa Sài G̣n sầm uất, đầy nhà cao tầng lại có một nơi yên b́nh lọt thỏm ở phố thị đông đúc, với cái bếp củi đượm mùi gỗ thơm. Cái chất quê ấy khiến tôi thích thú lắm. Củi được phơi khô để nhóm lửa. Nhóm là bén ngay. Chu choa thích. Nh́n cái nồi cũng vui, nó đen nhẻm mỗi lần đun xong là chà thui rùi. Cái nồi ấy làm tôi nhớ đến cái nồi của Thạch Sanh - cái nồi không bao giờ cạn, cứ hết lại đầy, hết lại đầy. Chắc đó cũng là khát vọng của bao người. Ai cũng mong muốn có được cái nồi cơm không bao giờ cạn.

 

Cuộc sống mưu sinh đầy bon chen mệt mỏi. Chẳng ai dám nói sinh tồn là dễ. Chắc ai đó cũng từng phải trải qua những tháng ngày khó khăn Cơm áo gạo tiền, cái ṿng luẩn quẩn. Người khá giả lại lo những cái cao hơn như ăn ngon hơn một chút, người nghèo cơ hàn th́ chỉ mong đủ đầy bát gạo là xong. 

 

Ngày tôi ở nhà với cha mẹ, tôi ít va chạm không biết ǵ nhiều về những hoàn cảnh bên ngoài nhưng ngày tôi vào chùa tận mắt chứng kiến thấy cuộc sống nhiều khi cũng cay nghiệt thật. Chùa là nơi nhiều hoàn cảnh bi thảm t́m đến, nhiều người vẫn lo ăn từng bữa. Từ tâm trạng đó tôi vẽ ra bức tranh này. Tôi viết cả lời nguyện của Dược sư, cầu mong tất cả thế gian đủ đầy, không có đói nghèo, không có bệnh khổ. 

 

Trong lời nguyện của Dược sư cũng nhắc về việc những ai: ''v́ kiếm ăn mà tạo mọi nghiệp ác". Có lẽ cái gốc của nghiệp xấu đa phần bắt nguồn từ vật chất sinh tồn. Hàng ngày lấy ǵ để sống? Lấy ǵ để tồn tại? Lấy ǵ lo cho con cho cháu, cho cha mẹ ông bà lúc ốm đau? Từ những thúc đẩy đó cũng vô vàn tội lỗi được tạo dựng: Lừa dối trong làm ăn, thủ đoạn trong chính trị...

 

Trong đông y Tâm thuộc hành hỏa. Cái bếp thuộc về hành hỏa, tôi cảm thấy những buồn phiền như ngọn lửa đốt cháy tâm can con người, tham vọng không ngừng . 

 

Tôi thích cái bếp và tôi c̣n thích cây bồ đề của chùa. Cây tồn tại lâu rồi, đầy sinh khí. Chùa mà không có cây bồ đề th́ nóng lắm. Tôi thích cảm giác ngồi gần đó tập trung vào hơi thở, cảm thấy như mọi thứ buồn phiền sẽ qua hết. Trong tranh đằng sau cái bếp của chùa chính là cây bồ đề. Ở giữa tranh có ṿng tṛn v́ tôi thích ngắm trăng dưới tán cây bồ đề. Khi đó tâm hồn như ḥa hợp với thiên nhiên, chỉ thấy gió, thấy trăng, thấy lá, thấy vũ trụ thiên nhiên ḱ ảo, trong lành và đẹp.

 

Thực ra khi tôi vẽ tôi không nghĩ nhiều vậy đâu, chỉ là xếp các thứ ḿnh thích vào cùng một chỗ. Nhưng đến khi nh́n lại tôi nhận ra được nhiều thứ. Tâm trí tự nó đă biết cách cân bằng. Tôi nghĩ phương pháp tốt nhất dành cho những ai đang bị ngọn lửa trong tâm thiêu đốt hành hạ là gần thiên nhiên. Thiên nhiên sẽ chữa lành tất cả. 

 

Sắp đến những tháng ngày hè nóng, trái đất cũng đang nóng dần lên, mong là nhiệt độ bên ngoài không làm ảnh hưởng đến "cơn nóng bên trong'' tâm trí mỗi người. Gần thiên nhiên sẽ thấy b́nh yên. Cầu mong mọi sự yên b́nh. Thế gian vạn sự đều vui.

 

 

 

 

 

 

           KARMA HƯƠNG

Sài G̣n, ngày 6 tháng 5 - 2019

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Karma Huong              |                 www.ninh-hoa.com