Trang Thơ & Truyện: Karma Huong                |                 www.ninh-hoa.com

KARMA HUONG
 

Cựu sinh viên trường Sư phạm Nhạc Họa Trung ương Hà Nội.

Cựu sinh viên trường Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội. -

Nghề nghiệp :
nghệ sĩ đương đại,
trị liệu chuông xoay, giáo viên dạy múa

 

 

- Hiện sinh sống tại
Sài G̣n, Việt Nam

 

 


 

 

 

 



"CHÁO HÀNH" Tranh: Karma Huong
 

Thời tiết đang chuyển mùa khiến con người ta dễ mệt mỏi, thân tâm đều uể oải. Ḿnh mệt, người cũng mệt rồi mọi thứ cứ xáo xào lên.

 

Cơ thể con người vốn dĩ ảnh hưởng bởi vũ trụ, môi trường xung quanh. Cái thân mong manh nay một kiểu mai một kiểu, sáng thuận theo sáng, tối thuận theo tối, đôi khi cứ như câu nói vui là: sáng nắng chiều mưa tối gió mùa. 

 

Tôi học theo Sư Bà hay quan sát tự nhiên, để ư cái cây cái lá. Dạo này tôi lại thích t́m hiểu Kinh Dịch, xem người xưa dựa vào bóng cây mà đoán định thời gian, vận mệnh. Mọi thứ đều tồn tại hai mặt, có nóng th́ có lạnh, có đúng khắc có sai, có thương khắc có ghét… Nhị nguyên là không thể tránh khỏi.


Karma Hương trong vũ khúc “Nhị Nguyên”

Sài G̣n lúc này sắp chuyển mùa nên oi nóng, nhiều người ốm cảm, tôi nhớ đến bức tranh “Cháo Hành” tôi vẽ mấy năm trước. Bức vẽ này nằm trong bộ tranh cây thuốc dân gian của tôi, với mong muốn thêm nhiều người dùng đến lá cây tự nhiên để trị liệu thay v́ dùng thuốc nhiều, và tránh lạm dụng thuốc kháng sinh.

 

Bức tranh này miêu tả rơ cách dùng những nguyên liệu ǵ, nấu ra sao để ra một bát cháo hành giải cảm. Bức tranh cũng là sự mong cầu về t́nh yêu thương giữa con người. Xét cho đến cùng, mong cầu tiền tài vật chất nhiều cũng chẳng để làm ǵ, chỉ mong lúc ốm đau có bát cháo hành giải cảm, có cái t́nh của một ai đấy, có thể là t́nh bạn bè, t́nh phụ mẫu, t́nh phu thê...

 

Con người ta vốn sợ cô đơn, chẳng mấy ai ở được một ḿnh lâu. Tôi xa quê từ khi học hết phổ thông để lên Hà Nội học Sư phạm Mỹ thuật. Nhiều lần ốm đau nằm trong kư túc xá, nhớ nhất mẹ ḿnh và nhớ bát cháo hành mẹ nấu. Lúc đó cũng vẫn c̣n gần mẹ v́ đi xe vài tiếng là về nhà. Sau này vào Sài G̣n, bắc nam xa cách,  ốm lại càng nhớ bát cháo hành hơn. Thấm cái cảnh cô đơn, thấm cái sự xa nhà, biết thế nào là ốm đau mà một ḿnh thui thủi! Sau này tôi học thêm về trị liệu để biết đâu có thể làm ǵ đó, giúp một ai đó qua cơn mệt mỏi.

 

Tôi vẽ bức "Cháo Hành" lúc ở trong chùa, xuất phát từ nỗi nhớ nhà nhưng cũng từ việc ở nơi thanh tịnh này cái được nhắc nhiều nhất là t́nh yêu thương. Có thể người nấu cho bạn bát cháo là một ai đó không phải mẹ, nhưng chắc ít nhiều họ cũng thương bạn. T́nh yêu thương là điều ai cũng khát khao có được, sẽ tội lắm nếu phải cô đơn một ḿnh (trừ những trường hợp đặc biệt như thầy tu hay người có hạnh phúc theo cách riêng). T́nh yêu thương có thể chữa lành mọi vết thương cả bên ngoài thân và bên trong ḷng - tâm bệnh.


Với Mẹ Tara Xanh

Trong tranh là những câu mật chú về Mẹ Tara Xanh, hiện thân của t́nh yêu thương, của bài trừ chướng ngại. Màu xanh trên thân Mẹ cũng là màu lá của trị liệu chữa lành. Khi ốm đau ta có thể kêu tên Mẹ.

 

Khi vẽ bức tranh này tôi cũng nghĩ đến tác phẩm ''Chí Phèo'' của cố nhà văn Nam Cao. Cái khát vọng yêu thương trong tác phẩm rất rơ: ai cũng cần được yêu dù là xấu đến đâu, dù là giang hồ tứ chiếng hay bần cùng đạo tặc cũng vẫn là ''Con Người''. Nồi nào úp vung nấy, hai kẻ tưởng như dở hơi vẫn t́m thấy t́nh yêu nơi bát cháo hành. 

 

Lại nói về t́nh cảm, cái thứ khó mà nắm bắt ấy. Tôi năm nay đă lớn tuổi nhưng vẫn độc thân khó tính. Quê người ta gọi là ế, quá lứa lỡ th́ nhưng tôi vẫn vui với điều đó v́ biết ḿnh là người có duyên muộn. Nhờ cái ế đó mà tôi có thời gian để suy ngẫm về mối quan hệ phu thê. Tôi nhận thấy mấy ai thuận lợi tất cả đâu! Viết đến đây tôi cười một ḿnh, mà các anh chị chắc cũng… đang cười. Chắc tại tôi ế nên tôi hơi tiêu cực chút! Khá nhiều cặp đôi cứ trống đánh xuôi kèn thổi ngược, ông nói gà bà nói vịt. Nhẹ nhàng th́ tranh luận, mạnh hơn th́ căi nhau, mà khùng hơn nữa là choảng nhau tơi tả.

 

Ngày c̣n bé tôi ở một khu tập thể, đông người lắm, ngày nào chẳng có chuyện để xem, cứ như phim dài nhiều. Vợ chồng đánh chửi nhau là “Chuyện thường ngày ở huyện". Cái ông nhà văn Valentin Ovechkin sống măi tận đâu mà cứ như ở ngay chỗ tôi! Phải công nhận sống cạnh bất kỳ ai cũng là khó, dù với cha mẹ, anh chị em. Thời tiết đổi bao mùa th́ tâm trạng đổi như vậy. Hôm nay yêu mai giận, ngày tới hận rồi cuối cùng có thể làm ḥa. Cứ phải xem đi xem lại cái bộ phim dài nhiều tập ấy, xem măi rồi đến lúc ḿnh chạnh ḷng xem chính cái bên trong ḿnh nó diễn ra thế nào.

 

Một cá nhân sẽ không là thế nào, là ai, ra sao... mà chỉ là ai, là như thế nào... khi được đặt cạnh một ai đó, một tập thể, một xă hội, một quốc gia, một thời đại nào đó.

 

Dạo gần đây tôi hay mon men học Kinh Dịch để mong sao hiểu quy luật của vạn vật. Tôi vừa hoàn thành xong bức “Bát san tuyệt mệnh”.


 "BÁT SAN TUYỆT MỆNH" -  Tranh: Karma Hương

 Cặp đôi nào chót dại thương nhau, lấy nhau mà rơi vào cái luật Bát san này th́ chắc là không dễ thở chút nào. Nhưng tôi vẫn tin đức năng thắng số, có nghiệp dữ nghiệp lành. Bạn chót chui đầu vào bộ Bát san tuyệt mệnh này là chắc nghiệp không lành nó trổ rồi, (tôi đoán thế, mà đoán th́ ai biết sai hay đúng, cứ tùy ai hiểu sao cũng được). Tôi để ư nhiều cặp đôi kết hôn không hẳn do t́nh yêu mà tại thời điểm đó, hoàn cảnh đó phải kết hôn - Ấy vậy mới có chuyện, âu mọi thứ cũng đă là sắp đặt. V́ phải hội tụ hai con người đó mới ra đứa trẻ, đứa trẻ sẽ chịu văn hóa, t́nh cảm từ nhà đó mới h́nh thành tính cách lối sống, từ lối sống đó mới ra mối quan hệ xă hội, cứ vậy h́nh thành mở rộng - Cái nhân nó trổ cái quả . 

 

Nhưng tôi vẫn luôn tin vào t́nh yêu thương giữa con người, chỉ cần thương là mọi thứ sẽ được hóa giải, chấp nhận và mọi thứ sẽ êm. Đối thoại trong t́nh yêu thương chắc chắn sẽ mang lại kết quả tốt.

 

Mấy ngày trước tôi hân hạnh được gặp thầy cô Lê Văn Ngô và đă rất ấn tượng về sự nhẹ nhàng của cô và nụ cười hiền lành của thầy, nh́n thấy trong mắt hai người niềm hạnh phúc đong đầy. Thầy nói cô và thầy cùng đi với nhau được rất nhiều năm rồi, bí quyết ǵ th́ thầy bảo sẽ nói sau. Tôi vẫn chờ câu trả lời thú vị đó.

 

Tôi rất ngưỡng mộ những cặp đôi hạnh phúc, nh́n thấy điều đó làm thế hệ sau như tôi thêm tin hạnh phúc không phải chỉ là lư thuyết trên sách vở. Không phải ai cũng được như thầy cô Lê Văn Ngô, nhưng tôi nghĩ nếu không phải là cặp đôi hoàn hảo mà chót phải cặp đôi trống đánh xuôi kèn thổi ngược, th́ chỉ cần nấu cho nhau bát cháo hành lúc ốm, dù có hơi lỡ tay cho nhiều muối cũng đă là quư lắm rồi.


A N  L Ạ C

Không là màu đỏ rực th́... phớt hồng cũng đă là may, là tốt, là quư.

 

 

 

 

 

 

KARMA HUONG 

  Sài G̣n, ngày 6 tháng 4 - 2019

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Karma Huong              |                 www.ninh-hoa.com