|
|

(Lê Lai - Little
Saigon, California, Tết Dương Lịch 2006)


Kỳ
2
N hưng
nói chỉ có thơ của Vinh Hồ mới có quy luật của con tim có lẽ không công
bằng cho lắm khi chúng ta thấy quy luật này cũng bàng bạc trong t́nh bạn
của Phạm Tín An Ninh. Xót xa làm sao cho hai câu thơ mở đầu "Người
Bạn Làng Tam Ích":
Bạn về gơ cửa đêm thâu
Ta nghe âm vọng nỗi sầu ngày xưa
N gười từ
ngàn dậm về mang nỗi sầu và dù không có nhịp cầu ô thước người cũng đă trở
về gơ cửa đêm thâu. Gơ th́ cứ gơ, nhưng Phạm Vi Dân ơi, anh có biết chăng
tấm ḷng của bạn anh đă mở sẵn tự bao giờ:
Bạn - tôi như nhạn lạc bầy
Nhớ khung trời cũ, nhớ ngày vui
xưa
Nhớ ngày nắng, nhớ đêm mưa
Ba mươi năm tưởng như vừa đâu
đây
P han Khôi,
một trong những nhà thơ tiền chiến khởi đầu cho phong trào thơ mới, đâu
ngờ rằng 24 năm "T́nh Già" đă bị bỏ lại phía sau bởi 30 năm t́nh bạn làng
Tam Ích của Ninh Ḥa khiêm tốn quê tôi, cái xứ mà Phạm Tín An Ninh đă ví
mỗi người là một nhà thơ. Ôi ba mươi năm dài đăng đẳng gần hết một phần ba
thế kỷ đời người. C̣n đâu những ngày từng cắp sách dưới mái trường Vơ Tánh.
C̣n đâu một thời của những kẻ đa sầu đa cảm từng đứng về phía Chu Mạnh
Trinh để "Giả sử khi trước Liêu Dương cách trở, duyên chàng Kim đừng dở
việc ma chay, ...". C̣n đâu những mối t́nh học tṛ thơ dại khi tuổi chưa
kịp dậy th́. C̣n đâu cô hàng sách Vĩnh An Thành mà một dạo những cây si
khờ khạo được vun trồng. Ba mươi năm bỏ lại sau lưng những khói lửa binh
đao, vào sinh ra tử. Ba mươi năm với những ḍng lệ khô của lao tù cùng cực,
thất vọng ê chề. Ba mươi năm đầy ắp nghĩa t́nh Long Khánh. Ba mươi năm
chia ly kẻ Bắc Âu, người Bắc Mỹ.... Ôi, ba mươi năm phải viết bằng hết
nước mắt của tất cả những con người từng chịu đựng bao nhiêu điều tan tác
khổ đau, trải qua không biết bao nhiêu cơn ác mộng kinh hoàng, và họa
chăng chỉ có chiêm bao mới thấy hết được tâm t́nh tri ngộ:
Trải qua cơn ác mộng dài
Giật ḿnh tỉnh giấc ngỡ ngày xa xưa
...
T́m nhau sau cuộc biển dâu
Những con chim lạc nhớ bầu trời xưa
Ṿng tay ôm mấy cho vừa
Hàn huyên chuyện cũ mà ngờ chiêm bao
M ột khi
những cơn ác mộng bị đẩy lui th́ chiêm bao quư lắm. Có lúc nó là liều
thuốc thần tiên xoa dịu những cơn bệnh sầu nhớ trầm kha, có khi nó lại là
chiếc đũa thần mầu nhiệm giúp ta thực hiện những mơ ước mà thực tế không
bao giờ làm ta toại nguyện. Nếu thích măi là ban ngày để ngắm mưa th́ xin
Phạm Tín An Ninh hăy nhớ để dành một chút ban đêm cho những cơn mộng mị "liêu
trai về một thời quá khứ êm đềm" có
cơ may thành tựu, v́ mấy ai trong chúng ta lại thích nằm mơ giữa ban ngày!
Giá như đừng có ban đêm
Anh ngồi ngắm măi bên thềm giọt mưa
M ưa Hoa Kỳ,
mưa Cali, mưa Việt Nam, mưa Sài G̣n tôi có ngắm qua, nhưng chỉ có giọt mưa
Ninh Ḥa vào những tháng mười ướt át từ một góc lớp học nào đó trong kư ức
là làm tôi xúc động nhiều nhất. Giờ đây tôi biết thêm quê tôi có một người
rể tốt, đă dùng thơ văn của ḿnh để ca tụng làng Tam Ích và t́nh bạn Ninh
Ḥa - Phạm Tín An Ninh. Vào trang thơ truyện của anh, tôi thấy ngay h́nh
ảnh của một người mẫu mực nghiêm trang. Ngôi chợ Vạn Ninh ở "phông" sau
làm tôi mường tượng phần nào về xuất xứ của anh. Đúng sai cũng không quan
trọng, với tôi Vạn Ninh lúc nào cũng là khúc ruột gần kề và là giọt máu
đào chứ không phải ao nước lă của Ninh Ḥa.
T hêm vài
"clicks" nữa và thú vị thay, thơ văn của anh không nghiêm trang mẫu mực
lắm đâu, ngược lại rất dạt dào t́nh cảm, lăng mạng đa sầu, lại thêm tính
phóng khoáng. Thảo nào tôi chẳng ngạc nhiên khi thấy anh rất thích thơ
Quan Dương. Tôi cũng thích thơ Quan Dương nữa. Phải công nhận là cái ông
anh ở đàng luồn xóm Cây Thị ấy mà, làm thơ tàng tàng mà đọc đến đâu cứ
tưởng như là tim gan phèo phổi bị đem đi ướp cồn 90 độ đến đó vậy. Chúng
ta hăy xem Phạm Tín An Ninh viết về cái chỗ đồng điệu với Quan Dương:
Bây giờ cứ mỗi lần đọc bài thơ của ông nhà thơ Quan
Dương, người Ninh Ḥa, là tôi nh́n thấy có tôi trong đó: Cái ông nhà thơ
Quan Dương này làm thơ hay thiệt. Cứ như là giỡn chơi vậy mà buồn đến cháy
gan cháy ruột.
Hồi nhỏ tôi rất anh hùng
Một ḿnh dám nhảy cái đùng
xuống sông
Bơi nghiêng, bơi ngửa giữa ḍng
Hiên ngang trấn giữ một vùng
tuổi thơ
…………………………………………
Lớn lên trở chứng ngu khờ
Mắt em nào phải bến bờ sông sâu
?
Cớ sao chưa kịp lộn nhào
Đành chịu chết đuối, thiệt đau
đúng là...
T hật ra thơ
văn của Phạm Tín An Ninh cũng có tính mênh mang làm cháy ruột cháy gan
người ta không kém. Cái mênh mang của tâm hồn độ lượng nhân ái. Cái độ
lượng nhân ái của người đa cảm thường thương người trước khi thương ḿnh:
Ngồi nghe đời bạn nắng mưa
Bỗng dưng ta thấy buồn ơi là buồn
Tội nghiệp người bạn một thời học hành chăm chỉ và khi
làm lính th́ vẫn hiền lành như một thư sinh, vậy mà hơn sáu năm tù đày trở
về phải bỏ cái làng quê Tam Ích với biết bao dấu chân suốt một thời thơ ấu,
dắt vợ con lang thang vào vùng kinh tế mới Đồng Ḅ. Chỉ hai năm sau, rừng
thiêng nước độc đă cướp mất của bạn tôi người vợ hiền chung thủy cùng đứa
con trai mà ngày cha vào tù nó chưa gọi được tiếng Ba.
...
Cám ơn Trời Đất đă mở ra một con đường cho những người cuối đường bất
hạnh.
...
Hai năm trước đó, nhờ một nhịp cầu tao ngộ, bạn tôi gặp một cô "con gái"
Long Khánh.
...
... Trong cái cảnh bi thương giữa một thời nhá nhem t́nh nghĩa, vẫn c̣n
có biết bao tấm ḷng như người Long Khánh.
...
Bây giờ bất ngờ gặp chị, nghe lại giọng nói hiền từ của một người Long
Khánh, tôi bất giác nhớ lại chuyện xưa, và càng trân trọng chị. Chị
đă mở rộng tấm
ḷng, đón nhận một người bạn đời trên tuổi sáu mươi, mà những vết thương
trong tâm hồn vẫn chưa lành được. Xin cám ơn Long Khánh, đă sản sinh cho
đời những người con gái giàu t́nh nặng nghĩa. Tôi mừng cho người bạn thật
dễ thương, hiền hậu của tôi, t́m được ṿng tay, an ủi, vỗ về, sau những
đớn đau mất mát tưởng chừng chẳng c̣n ǵ lớn lao hơn.
...
Tôi nghe ḷng lắng xuống và thấy thương người bạn hiền thời thơ ấu rồi
thương cả chính ḿnh.
T hương
thay cho những mái đầu xanh hóa bạc, để rồi t́nh cờ trên đất khách:
Gặp nhau sau cuộc phế hưng
C̣n chăng chút nắng lưng chừng
cuối tây
Rượu nồng ta uống thật say
Để mừng cho cuộc sum vầy tri âm
N goài người
bạn thắm thiết làng Tam Ích, đối với một số bạn bè khác, tôi thấy Phạm Tín
An Ninh cũng trang trọng thương mến họ nhiều lắm. Từ những nén hương ḷng
anh đă dành cho Trần Công Lâm, Đặng Trung Đức, Thiếu Úy Phùng của câu
chuyện "Người Con Gái Phú Ḥa", đến sự ưu ái về các bạn hải quân khác binh
chủng với anh như Nguyễn Văn Thành, Đường Hào, Huỳnh Sanh trong "Gởi Cô
Học Tṛ Bên Sông Dinh Thuở Trước", hay là với nhà thơ Phạm Dạ Thủy trong "Bạn
Đằng Đông, Tôi Đằng Tây" (Hello chị Phạm Dạ Thủy! Tuy là khác làng, nhưng
nhà chị ở Ninh Ḥa chỉ cách nhà em vài căn trên cùng con đường Trần Quư
Cáp, không biết chị có đoán được nhà em ở đâu không?). Dường như ở đâu,
Phạm Tín An Ninh cũng quyến luyến bạn bè. Tôi c̣n thấy tính thẳng thắn của
anh trong "Chuyện Con Dế", hay lăng mạn hữu t́nh như "Trời Đất Bao La".
Văn của anh rất thu hút, đọc được vài ḍng là phải cố đọc cho hết bài. Có
một lần tới giờ cơm, thấy tôi măi mê dí mắt vào cái laptop ở trên bàn, bà
xă tôi bảo tạm xếp qua một bên để ăn cơm nhưng thấy tôi vẫn cứ ngồi im. Ṭ
ṃ nhà tôi cũng ghé mắt nh́n qua, bây giờ đến lượt tôi bảo bà xă tiếp tục
dọn cơm th́ lần này nhà tôi cố t́nh làm lơ và nhất định khám phá cho được
cái duyên kỳ ngộ của nàng kiều nữ Jacqueline gốc Pháp mà Phạm Tín An Ninh
đă có dạo kín đáo thêu thêm tên nàng vào nắp túi áo lính của ḿnh và giả
vờ đánh trống lăng là ái mộ phu nhân Tổng Thống Kennedy chính gốc Hoa Kỳ.
Pháp Mỹ, Mỹ Pháp, đúng là "Trời Đất Bao La" :-)
Có lẽ tôi đi hơi lạc làng Tam Ích rồi, xin trở lại tâm
sự của Phạm Tín An Ninh với người bạn thân Phạm Văn Nếp của ḿnh:
C̣n với ḿnh, cái "làng Tam Ích dù không trọn một ngày"
ấy vẫn măi măi c̣n lại trong ḷng ḿnh như một tấm bản đồ, có cả "tọa độ"
ngôi đ́nh làng, ngôi nhà của bạn và "điểm đứng" của hai đứa ḿnh trong một
ngày nào đó thật xa xưa.
R iêng
tôi, tôi không nhớ rơ ḿnh đă đi vào làng Tam Ích bao giờ chưa, có thể là
chỉ đi ngang qua thôi, nhưng theo các anh, tôi có thể h́nh dung được ngôi
làng này đẹp lắm. Nếu một lần tôi cám ơn Ninh Ḥa đă có làng Điềm Tịnh th́
xin cho tôi thêm một lời cám ơn Ninh Ḥa cũng đă có làng Tam Ích. Mặc dù
không có tôi trong "điểm đứng" nào đó ở trong làng, nhưng tôi vẫn thấy
được Ninh Ḥa đẹp hơn rất nhiều qua t́nh bạn và những đoạn văn hay các anh
đă viết về làng Tam Ích.
C hưa
một lần diện kiến các anh Vinh Hồ - Điềm Ca cũng như Phạm Tín An Ninh -
Phạm Văn Nếp, nhưng cảm xúc v́ "Hồn Đi Theo Người" và "Người Bạn Làng Tam
Ích", tôi chỉ viết theo sự rung động của t́nh thơ văn chân thật, theo cái
bộc trực của tính văn nghệ phản xạ, nếu có ǵ xúc phạm mích ḷng th́ xin
các anh hăy lấy tấm ḷng Ninh Ḥa mà bỏ qua cho. Dẫu sao tôi cũng đă dựa
hơi một chút vào chỗ Đồng Hương Thân Hữu, hơn nữa "Đồng quê mới thấu
nỗi đoạn trường" đó mà.
K ính
chúc t́nh bằng hữu của các anh lúc nào cũng hào hùng như một Sở Lưu Hương
với một Hồ Thiết Hoa, cũng thiết tha như một Tần Quỳnh với một Đơn Hùng
Tín, xuất hiện trong cái huyện lỵ nhỏ bé đầy nghĩa khí của chúng ta.
Lê
Lai
Sincerely
Little Saigon, California, Tết Dương Lịch 2006
|