Mười bảy
tháng hai âm lịch!
Đang
giữa mùa xuân mà Em…Trăng cũng đang độ chín mùi, tṛn trịa, tuy
không đẹp bằng vầng trăng mười sáu, nhưng vẫn tỏa sáng trên bầu
trời xuân! Vậy th́… vầng trăng nào đă ra đi ?! Nguyệt ơi!
Vầng trăng nào
đă bỏ mọi người…! Sao Em lại ra đi vào mùa xuân…!!! Vào lúc mà
tất cả sự việc đang tươi đẹp, dở dang?!!! Tất cả đang c̣n ở phía
trước mà Em!
Em ra đi đột
ngột quá! Nguyệt ơi! Mọi người thân đều bàng hoàng…đau xót…tiếc
thương….
Một buổi
sáng gần cuối tháng giêng Nguyệt gọi điện cho tôi:
- Cô ơi! Sao
lâu quá Cô không ghé Em?!
- Chưa hết
tháng giêng mà Em, Tết năm nay Cô có tang nên đâu có đến nhà ai!.
- Em đâu có
kiêng, chủ nhật Cô đến Em nghe.
- Tuần sau
nghe Em! Cho tháng Giêng qua đă nghe…Cô sẽ đến mà, Cô cũng nhớ mấy
đứa lắm…
Chủ
nhật tiếp đến tôi đi Nha trang cúng một trăm ngày Mẹ chồng tôi,
nên đành thất hẹn với Nguyệt…Sáng Chủ nhật 13/3, tôi nói với Liệu:
“Hôm nay Anh đi chơi riêng, em lên Nguyệt…lâu quá rồi!”…Tôi gọi
điện cho Nguyệt…thật lâu…Bé Ri bắt điện thoại, tôi vội hỏi:
- Me đâu con?
- Cô Đào ơi!
Me con bệnh đang nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy.
- Me bệnh ǵ?
Bao giờ? Sao con không cho Cô hay?...Tôi hoảng hốt, hỏi dồn dập…
- Dạ! tụi con
lu bu quá nên không nhớ ǵ cả…Me con bị viêm đa hệ (hay rễ-tôi
nghe không rơ) thần kinh, bị một loại virut ăn rễ thần kinh.
- Bệnh ǵ lạ
thế! Me bị đau làm sao, từ khi nào vậy con.
- Dạ! Me bị
cảm mấy ngày, bị đau nhức…rồi sáng ngày 8/3 me đau không dậy được,
tụi con đưa Me vào cấp cứu cho đến nay.
- Cô thu xếp
vào thăm Me nghe con…
- Chưa được
đâu cô, đang hạn chế thăm viếng Cô ạ! Vào thăm Me xúc động sẽ mệt…
- Thôi để tính
sau vậy!
Tôi chúc
Nguyệt mau lành bệnh và chào bé Ri…ḷng hoang mang vô cùng!
Không
dằn ḷng được, một lát sau tôi gọi điện cho Cúc để hỏi rơ mọi
việc. Cúc và Nguyệt là bạn thân từ thuở bé ở Ninh Ḥa, Cúc vào Sài
G̣n trước Nguyệt một năm (1990)…kề vai sát cánh cùng Nguyệt trong
mọi sinh hoạt, từ khi thầy Hoàng Song c̣n sống cho đến ngày nay và
có thể nói Cúc là một cô bạn “trên cả tuyệt vời” của Nguyệt….
- Cúc ơi,
Nguyệt đau sao vậy, Bé Ri nói mà Cô chưa hiểu rơ…
- Dạ, trước
khi em đi Huế th́ Nguyệt chỉ nói là cảm cúm, nhức mỏi thôi…Em cũng
nghĩ là đau nhức b́nh thường ở tuổi tụi em thôi…Ai ngờ, em đang ở
Huế th́ tụi nhỏ gọi điện cho biết Nguyệt vào viện, hai hôm sau em
bay vào và mấy hôm nay thay phiên với tụi nhỏ túc trực ở đây!
-T́nh trạng
Nguyệt như thế nào hở Em?
- Dạ…chân tay
không cử động được…đang thở oxy bằng quả bóng và phải bóp bóng
liên tục.
-??? Sao không
dùng máy hở Em?
- Em không
biết…
- Cô vào thăm
được chứ!
- Không được
đâu cô, hôm trước, nhóm “cầu lông” vào thăm, Nguyệt xúc động bị
“lên đàm”, đưa vào cấp cứu…Nguy lắm…từ đó bác sĩ hạn chế, không
cho thăm!
- Ăn uống thế
nào hở Cúc?
- Dạ…tất cả
phải chuyền bằng ống cô ạ, nó vẫn tỉnh và biết hết mà cô…nghe nói
bệnh này mới cô ạ…thuốc đắt lắm cô ơi…chích đủ liều lượng nghe đâu
đến hai trăm mấy chục triệu đó Cô.
- Tụi nhỏ lo
được không?Có quen biết gửi gắm được không?
- Được cô ạ!
Có…có gửi rồi Cô ạ!
- Cô tưởng
chưa th́ cô sẽ nhờ Huỳnh Lan, hôm chị Thủy cô cũng nhờ Lan.Thôi,
cho cô biết tin hằng ngày nghe Cúc.
- Dạ….
Tôi vẫn
chưa an ḷng, nên lại gọi hỏi bé Ri…được biết Nguyệt được các cháu
chăm sóc rất cẩn thận….đều đặn từ hôm vào viện đến giờ, ban ngày
luôn có 2 người, tối th́ có 3 người túc trực bên Nguyệt, ngoài rể,
con… có thêm Cúc và bé Châu…., và cũng đă được gửi gắm chu đáo.
An tâm
và biết khá rơ t́nh h́nh, tôi gọi điện báo tin cho
Dương Anh
Sơn,
Thu Thủy,
Dương Tấn Long, Huỳnh Lan…., và
gửi email cho Thúy Liễu. không quên kèm theo câu thông báo “chưa
thăm được, v́ Bác sĩ hạn chế tối đa việc thăm viếng”.Thầy Sơn và
Huỳnh Lan đều quan tâm, hỏi xem có cần gửi gắm ǵ không, tôi báo,
đă hỏi, và được các cháu cho biết đă lo đầy đủ…ḿnh gửi thêm nữa
sợ “rối”….Mọi người đều dặn tôi khi nào vào thăm được th́ báo….
Ngay tối
chủ nhật ấy Thủy gọi điện:
- Cô ơi! Ngày
mai Tuyết Hoa lên, tụi em vào Chợ Rẫy thăm má Ngọc Lan, và định sẽ
ghé thăm Nguyệt, Cô đi cùng nghe…Hoa hẹn 2giờ sẽ ghé Em đó.
- Cô sẽ
đến…nhưng để Cô gọi hỏi ư kiến các cháu đă, không nên để các cháu
phải phiền lo thêm cho vấn đề an toàn của Nguyệt.
Tôi lại
gọi điện hỏi, các cháu vẫn giữ ư định như cũ, tôi báo cho Thủy và
bảo các em hăy chờ, đừng làm các cháu thêm rối rắm, đă một lần Me
vào cấp cứu khi có người thăm viếng nên các cháu xử lí như thế là
đúng thôi!
Không
được vào thăm Nguyệt, nên tôi cũng không đi cùng Thủy, Hoa v́
chiều tối đó tôi có giờ dạy. “Thủy ơi! Nói với Hoa là 4 h30 cô đi
dạy, nên không đến gặp Hoa được, lâu ngày Hoa lên mà không đi uống
café cùng th́ cũng tiếc thật…!!!” dù lúc đó mới 2h30…nhưng đường
xá Sài g̣n mà, dễ ǵ về kịp giờ…v́ tôi biết gặp nhau, khó mà “dứt”
ra được…
Đến tối,
Tuyết Hoa gọi điện cho tôi…hỏi về bệnh t́nh của Nguyệt…tất cả
chúng tôi, ai cũng quan tâm và lo lắng cho Em, chúng tôi cầu mong
cho Em chóng lành, và tất cả đều trông chờ tin tốt lành từ các
cháu, để cùng nhau vào thăm Nguyệt.
Tôi
gọi điện cho Cúc hằng ngày… Sáng thứ sáu, nóng ḷng quá, tôi gọi
điện cho Cúc và lên quán café gặp Cúc và hai cháu Ri, Na. Tôi hỏi
bé Na bệnh t́nh của Nguyệt…
- Bệnh Me vẫn
thế Cô ạ! Tiến triển theo chiều ngang chứ không theo chiều dọc…
- Me có ốm
không con, ăn uống thế nào?
- Tất cả đều
chuyền bằng ống…Me tỉnh lắm cô, mọi người trong pḥng phần nhiều
đều mê man, chỉ có me là tỉnh nhất…
Nghe bé Na nói
thế tôi cũng mừng. Tôi hỏi về loại thuốc đắt tiền mà các cháu đang
chích cho Nguyệt, th́ được Na giải thích là chích thuốc ấy, khi
Nguyệt lành bệnh, tất cả các chức năng được phục hồi và Nguyệt trở
lại b́nh thường, không có biến chứng ǵ…Cả tôi và mấy cháu an tâm
và đều nghĩ chỉ một thời gian ngắn nữa là Nguyệt sẽ b́nh phục.
-Cô sợ Me
không thấy Cô vào sẽ nghĩ Cô vô t́nh và buồn con ạ!.
- Không đâu
Cô…Me nằm vậy chứ Me biết hết…Me tỉnh mà Cô.
Tôi ở chơi
với Cúc và các cháu một lúc rồi về…Ḷng cảm thấy an tâm hơn
nhiều…cảm thấy vui khi nghĩ đến ngày ḿnh cùng các em vào thăm
Nguyệt.
Sáng thứ
Ba, 22/3….
Tôi đang
trong lớp học…vừa xong tiết một, điện thoại reo…V́ đang giờ dạy
nên tôi không dám nghe, nh́n cuộc gọi nhở …Cúc gọi…tôi không dám
gọi lại v́ trường cấm sử dụng điện thoại trong giờ dạy, vừa lúc ấy
có tin nhắn…”Cô, Nguyệt đi rồi”…Trời ơi! Cái ǵ thế này…tôi chao
đảo…Cô bé quản nhiệm giữ lớp cho tôi mấy phút…Tôi cô gắng làm chủ
cảm xúc của ḿnh…và chừng hơn mười phút sau đó, tôi cố gắng tiếp
tục cho xong giờ dạy.
Hết hai
tiết đầu, trở về pḥng giáo viên, tôi gọi cho Cúc để biết chắc
chắn hơn- tôi vẫn hi vọng tin nhắn đó không là sự thật …Nhưng….
- Nguyệt đi
lúc 10 giờ tối Cô ạ, mất trong pḥng mổ.
- Mổ ǵ?!
- Em không rơ,
nhưng h́nh như là khí quản…
- Trời
ơi!...sao hồi tối Em không báo cho Cô…Thôi! 10h30 dạy xong cô tới…
- Tụi Em đem
Nguyệt về đến chung cư là đă 2 giờ sáng, nên không dám báo cho Cô…
- Trời ơi!
Khuya mấy th́ cũng cho Cô biết chứ….
Tôi gọi
điện báo tin cho Dương Anh Sơn, Thu Thủy, Dương tấn Long, Khắc
Huỳnh, Huỳnh Lan, Ngọc Hương…Ai cũng bàng hoàng, sửng sốt!!!Tôi
nhắn tin cho Liệu, ở nhà, chờ tôi về là qua Nguyệt liền.
Tôi
đến bên Em! Nguyệt ơi! Sao Em nằm im thế Em?! Sao Em không cười,
không nói, không chào hỏi Cô như mọi khi hở Em?! Em nằm đó…khuôn
mặt b́nh thản..mắt khép kín…tôi không ngăn được nước mắt…Trời
ơi…không chỉ mắt mũi tôi rơi lệ…mà mũi em cũng thế….Nguyệt ơi! Em
khóc đó ư?!
Cô em dâu
lau mũi cho Nguỵêt và nói “Chị này giỏi lắm, có người thân vào là
mũi lại chảy nước thế này!...Nguyệt ơi! Em c̣n lưu luyến thế sao
Em? Ông Trời ơi!Sao đành đọan chấm dứt cuộc sống của một con người
đang yêu đời và đang tràn trề sức sống thế này?Em vội ǵ mà dành
đi trước mọi người thế Nguyệt!!!
Sao thế hở
Em? Giây phút cuối Cô được nh́n Em, được ở bên Em sao lại sầu năo
thế này hở Em? Em có nghe Cô đang nói lời xin lỗi với Em không.?
Cô đă lỗi hẹn…Tại sao Cô không đến ngay tuần Em gọi…mà c̣n chờ cho
qua tháng giêng… Sẽ không c̣n có ngày chủ nhật nào ḿnh gặp nhau
nữa sao Em! Sẽ không c̣n những lúc Em, Cúc và Cô bên nhau nữa sao
Em? Rồi đây trong những lần họp mặt ở nhà Tuyết Hoa, ..…Những lần
họp HTHNH-DM….sẽ không có Em sao?
Nguyệt ơi!
Gần 12 giờ rồi đó Em, người ta sắp đem Em đi rồi… Cô không chịu
được nữa…cô qua với bé Ri đây….
Vào pḥng
bé Ri một lát tôi trở ra…Nh́n vào pḥng Nguyệt, trên nệm trống
vắng…Tôi hoảng hốt….đang chuẩn bị đóng nắp quan tài…Nguyệt ơi! Hết
thật rồi…!!!Sao Em lại để cho Cô phải khóc Em, để cho già khóc trẻ
hở Em? Có bao giờ Em bệnh đâu, nếu có chỉ là cảm cúm sơ sơ… Các
con , Thầy cô và bạn bè có bao giờ nghĩ sẽ có giây phút này…v́ lúc
nào Em cũng vui vẻ, tươi cười…lúc nào Em cũng nhiệt t́nh sốt
sắng…kể chuyện vui làm quà cho mọi người…
Tại sao giờ
này tụi Cô đến, Em không mời chào ai…tại sao tụi Cô lại đốt nhang
cho Em hở Em…Sao lại thế này…?!!!
Gần 12h,
tôi phải về nhà, v́ 1h lại phải đi dạy, tôi không dám nghỉ, v́
phải để dành xin nghỉ sáng thứ năm…đi với Em lần cuối….Tôi về nhà
và gọi điện thông báo với mọi người ngày giờ tiễn đưa Em. Ngay tối
hôm ấy tôi đưa Lan, Xinh đến thắp nhang cho Em…Nguyệt ơi! Tụi Cô
đang ở nhà Em mà sao Em nằm im trong đó.Em có nhớ hôm Cô cùng Em
thắp nhang cho Liên không? Trên đường về ḿnh cùng xót xa thương
tiếc Liên, và thương cho Đạt và Vân… Thế sao Em lại không thương
Bin, Na và Ri mà lại bỏ đi hở Em?!!!
Sáng
ngày 23/3…
Tôi đên Em
từ 5h sáng…
Kim Thu từ
Nha Trang, Lệ từ Vạn Giă theo chuyến tàu tối Nha Trang –SaiG̣n vào
từ 4 h sáng…Chúng tôi nắm tay cùng chia sẻ niềm đau xót …Nguyệt
ơi! Em có nh́n thấy các bạn không...Hồng và Tiến cũng sắp vào tới
đó Em…Mọi người đang nuốt nước mắt bên Em, để Em ra đi được nhẹ
nhàng …thời gian có c̣n bao nhiêu nữa đâu phải không Em? Trong
pḥng khói nhang nghi ngút…Khoảng cách càng lúc càng xa…Em nằm đó
mà đă âm dương cách biệt sao Em?...Nh́n các cháu và bé Tí Hon mà
ḷng cô đau xót…Hơn hai mươi năm nay, từ ngày mất cha…chúng nó
quấn quưt bên mẹ…giờ này…!!!
Thư Thúy
Liễu gửi cho Em, cho Cô và các bạn “ Không được gặp mặt Nguyệt lần
cuối, không được nói với bạn lời sau cùng đối với Liễu là một nỗi
đau, đau lắm Nguyệt ơi!”… Đâu chỉ là Thúy Liễu…ai cũng đau cả phải
không Em... V́ nào có ai được nói với Em lời cuối!!! Liễu ơi!
Chúng ta có cùng nỗi đau chung mà Em!
Chuẩn bị
cúng cơm cho Em th́ Thu Thủy,
Tuyết
Hoa, Lan Hương,
Hoàng Lan, Phương Hiền, Thành
(chồng Liên) và Toàn đại diện
hội THNH-DM đến thăm Em với ṿng
hoa tươi thắm “Hội Thân Hữu Ninh Ḥa- Dục Mỹ thành thật chia
buồn”…Món quà của Phương Hiền thật đặc biệt- một giỏ hoa hồng
trắng, xen kẽ vài hoa hồng Tím quai giỏ lại đính nơ màu tím…
tuyệt đẹp!!!…Nguyệt ơi…Cô biết Em sẽ thích lắm đây! Các em vào
thắp nhang cho Nguyệt…bên quan tài Em..các bạn nức nở…Tuyết Hoa
b́nh tĩnh hơn, bảo mọi người cố gắng niệm Phật để cho Em được
thanh thản…Nắm đôi tay Thu Thủy lạnh ngắt, tôi hốt hoảng dục Thủy
và mọi người ra ngoài…
Gần 12h,
tôi về nhà v́ 4h30 c̣n phải đi dạy…
Hơn 6h,
đang ở trong lớp th́ Dương Anh Sơn gọi…tôi liều nghe đại…
- Chị ở đâu,
bây giờ Em đến Nguyệt đây, chị đến được không?
- Chị đang
dạy…7h30 về , chị sẽ qua đó…
Đến giờ về,
trời mưa tầm tă....Về nhà, ăn vội chén cơm…tôi nh́n bầu trời ngao
ngán…Gọi điện cho Sơn, Sơn vẫn c̣n bên ấy…Chỉ c̣n đêm nay nữa thôi
mà… Tôi quyết định gọi Taxi…
Chỉ có
Dương Anh Sơn thôi, Long và Huỳnh đă về lúc 6h chiều, chuyện tṛ
được nửa giờ, tôi dục Sơn vào chào Nguyệt rồi về v́ nhà Sơn ở quận
7, về khuya nguy hiểm…Chúng tôi đang tiếc từng phút giây bên Em.
Các cháu đang cùng gia đ́nh cúng và tụng niệm…Lệ, Thu, Hồng, Tiến
và Hóa (ở NT vừa đến lúc chiều) và c̣n có cả Cẩm Vân ở Dalat vừa
xuống lúc chiều tối để kịp sáng mai cùng chúng tôi đưa tiễn
Nguyệt. Chúng tôi quanh quẩn bên Nguyệt, mắt đứa nào cũng đỏ hoe,
nh́n nhau, không nói nên lời, nhưng chưa khi nào chúng tôi thấy
gần gũi và thương nhau như bây giờ…hơn 10h30 tối, tôi phải về nhà
… Nguyệt ơi! Quỹ thời gian c̣n lại ngắn ngủi quá!!!…
Sáng thứ
năm 24/3…
Hơn 4h30
Liệu chở tôi qua, Anh lên thắp nhang cho Nguyệt…Tôi ở lại….Sắp đến
giờ rồi!…Có buồn thương đến mấy cũng phải chia xa…sau những nghi
thức thông thường, đúng 6h…Chúng tôi đau xót lên đường cùng
Nguyệt…Xe quan tài chở Nguyệt và gia đ́nh…Chúng tôi đi xe 50 chỗ
ngồi theo sau…Hồng, Tiến và Hóa theo xe cơ quan của Hóa…đoạn đường
dài hơn 20 cây số, trên xe im lặng, không ai nói ǵ…h́nh như tất
cả đang gậm nhắm nỗi đau và cùng lo sợ sắp đến giờ vĩnh biệt Minh
Nguyệt…Nguyệt ơi!
Nơi Nguyệt
an nghỉ là Nghĩa trang Nhân Đức ở huyện Nhà Bè, Nghĩa trang mới
lập mấy năm gần đây, , , nhưng…đă đông đúc lắm rồi… thật sạch, đẹp
và thứ tự…Nguyệt nằm cách thân phụ ḿnh một phần đất để sẵn, dành
cho thân mẫu. Sát cạnh Nguyệt ở phía ngoài, mai kia sẽ đưa anh
Hoàng Song vào….Thế là ấm cúng lắm rồi phải không Em...những cành
huệ trắng và những đóa hồng trắng được mọi người đặt lên quan tài
Em…chúng tôi không quên đem theo giỏ hoa hồng trắng tím xinh đẹp
đặt lên quan tài….từng nắm đất được chúng tôi ném xuống nhẹ nhàng
như sợ làm em đau…kèm theo những tiếng khóc thút thít, những tiếng
nấc uất nghẹn…Minh Nguyệt ơi!
Phải
chăng Em không ra đi mà Em đang t́m về, T́m về bến đợi –nơi có anh
Hoàng Song- người chồng yêu dấu đă cách xa 21 năm trời! ?!!! Có
sự sắp đặt nào của tạo hóa chăng khi nơi vợ chồng Nguyệt nằm, cảnh
trời nước mênh mông, có ḍng sông nước trong xanh, có hoa, có lá
…thơ mộng, hữu t́nh…thích hợp với tâm hồn nghệ sĩ của cả hai.
Nguyệt
ơi…!!!
Em c̣n măi
bên chúng tôi em ạ! V́ Em đă để lại bao nhiêu t́nh cảm tốt đẹp cho
các con, cho thân nhân, cho thầy cô và bạn bè…Em măi hiện hữu trên
đời này…v́ mọi người đều nhớ về Em. Măi măi chúng tôi nhớ h́nh ảnh
xinh đẹp, tươi vui của Em, Nguyệt ạ! Trong những lần họp mặt sau
này của Thầy Cô và các bạn vẫn măi có Em!
Măi măi Cô nhớ
thương Em…
Nguyệt
ơi…!!!
Cô cầu chúc
hương hồn Em sớm về cơi Phật.
Vô cùng thương
tiếc!
Nguyệt
ơi…!!!