Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Lương Lệ Minh Trí                |                 www.ninh-hoa.com


Bút hiệu: Minh T

   Cựu học sinh trung học
   Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
   Niên Khóa 1968-1975.
   Người Xóm Rượu, hiện
   sinh sống tại Ninh Ḥa.




Hiện cư ngụ tại:
Ninh Ḥa, Việt Nam

 

 

 

 

 

PHÚT GIÂY CHẠNH L̉NG

 

Kỳ 1:

 

Ngày đầu tiên.

 

    Chiếc xe “rờ-nôn” màu vàng cũ kỷ, phía sau đeo nặng một thùng than cháy đỏ chạy đi để lại một làn hơi khói khét lẹt và đám bụi mù. Từ trong đám khói bụi mù ấy tôi bước vào vệ cỏ bên đường. Một đám trẻ con đứng chờ reo lên “cô giáo đến. Tụi bay ơi cô giáo đến!”.  Sau mấy đám đấy khô khốc lởm chởm và bụi cỏ dại, tôi nh́n thấy một tấm ván mỏng nứt nẻ treo chênh vênh trên hai cây cột. Một màu đỏ đă long tróc nhạt màu nhưng hàng chữ vàng c̣n đọc được “Trụ sở thôn HM” - Lớp học tôi sẽ dạy đấy !

 

     Học tṛ tôi chỉ vài đứa đi dép, đứa nào cũng đầu trần mặt mũi đen nhẽm. Chúng không biết chào hỏi chỉ toét miệng cười và nh́n tôi. Mấy học tṛ gái nh́n lâu ở đôi guốc của tôi, chắc hồi nào tới giờ chúng chưa thấy đôi guốc nào cao đến như vậy ! Cô tṛ rồng rắn nhau vào lớp học. Chỉ có một pḥng học vách đất mái rạ vốn là trụ sở của thôn. Trường phân công tôi tạm thời dạy hai lớp. Lớp 1 buổi sáng và lớp 5 buổi chiều khi nào có giáo viên tôi sẽ nhường lại một lớp. Cách đây hơn một cây số có một điểm trường khác có hai pḥng học. Thầy H người địa phương dạy lớp 2 và lớp 3, c̣n lớp 4 có một cô giáo mới, nhưng cô chưa đến nên thầy H coi lớp dùm luôn. C̣n tôi tạm thời phải ở một ḿnh.

 

     Tôi cho học sinh lớp 5 về chiều đến làm vệ sinh lớp học. Buổi sáng tôi nhận khai sinh của học sinh lớp 1. Ông Hiệu Trưởng kiên nhẫn chờ tôi làm xong việc để dẫn đi giao nhà ở, một học sinh lớp 5 hăng hái lấy xe đạp chở tôi đi. Ông thôn trưởng bảo tôi may mắn v́ năm trước các cô giáo phải ở chung nhà dân. Năm nay có người đi vượt biên địa phương niêm phong nhà giờ giao cho tôi ở. Học sinh th́ bảo nhà này giàu lắm đi kinh tế mới mà toàn mướn người gánh nước về dùng.

 

     Đi hơn cây số th́ đến “cơ ngơi nhà giàu” mà tôi được thừa hưởng. Một ngôi nhà vách đất mái rạ y hệt các ngôi nhà khác ở vùng kinh tế mới này, tuy cột kèo c̣n chắc nhưng tổng thể ngôi nhà th́ bật ngửa ra sau, vách nào cũng nghiêng nghiêng…đợi chờ (?). Phía trước sân có 3 cây xoài, một cây c̣n xanh tốt, hai cây rủ nhau chết khô, một cái giếng xi măng nhưng không có giọt nước nào, ḷng giếng đầy lá khô và cành mục. Tôi thích nhất là đám mía sau nhà nắng hạn thế mà cây nào cũng dài, bụi phấn trắng giắt đầy cả mắc lá.

 

     Trong nhà c̣n một bộ bàn ghế bằng gỗ tạp, một cái giường c̣n tốt, một tấm ván mỏng kê bên hai con ngựa đă bị mối xông sụp hết hai chân. Phía sau bếp có gần chục cái thùng thiếc đều mục hết đáy, may mắn có một cái c̣n dùng được …

 

     Buổi chiều sau khi dăy cỏ quét nhện cho lớp học, học tṛ đến giúp tôi dọn dẹp nhà ở, chúng mang vật dụng của các cô giáo năm trước dùng gửi ở nhà dân đến cho tôi. Lũ nhóc mừng nhà mới cho tôi một thùng nước, năm nay nắng hạn khiếp lắm, để có một thùng nước cho tôi bọn trẻ đă góp nước của nhiều nhà, v́ muốn có nước dùng phải thức dậy từ ba giờ sáng chen nhau ở một cái giếng sâu thẳm rất xa để lấy. Nghe nói tôi rất lo lắng sợ cái thùng duy nhất này cũng rơ rĩ mất đi tài nguyên qúi giá từ những tấm ḷng của các em.

 

     Tôi bảo các em cứ chặt mía ăn thoải mái. Một em nói:”Ăn từ từ thôi cô, nửa tháng nữa che đường nhà em ép mía. Em sẽ nói với ba ép đám mía này cho cô được vài chục tán để cô ăn dần.” Bọn trẻ ở đây đứa nào cũng già dặn trước tuổi và lao động rất giỏi, chúng muốn hạ hai cây xoài khô xuống cho tôi có củi chụm nhưng tôi ngăn lại.” Để cô trồng mướp cho nó trèo lên khỏi mất công làm giàn.”

 

     Học tṛ về rồi tôi chuẩn bị đi tắm, tôi sắp mấy viên gạch vào một góc bếp, chọt một lỗ thủng ở vách để nước thoát ra ngoài. Tôi cẩn thận lấy cái mền giăng lên tấm cửa liếp của bếp, lấy giấy nhét các kẻ nửt cửa vách. Tắm nửa thùng nước thôi, c̣n nửa thùng để dành cho ngày mai. Một ngày mệt mỏi trôi theo từng lon nước nhỏ. Bỗng tôi giật ḿnh có những đôi mắt nh́n tôi …một đám hoàng tử cóc nhảy ra mừng trước, những khuôn mặt co dăn phập phồng như nói lời cám ơn (?)

 

     Dù đói tôi không muốn ăn ǵ nằm trên giường ngước mắt nh́n nóc nhà … xa lạ. Trời ơi! chắc Hớn Minh trong truyện tranh Thanh Xà Bạch Xà cũng chỉ kinh hoàng như tôi bây giờ ! Có một con rắn to bằng cổ tay đang uốn éo trên mái nhà, nó ṿng vèo êm ả qua những cây rui rồi chui tọt vào hàng mầm trĩ của vách nhà rồi biến mất. Tôi vùng dậy chạy ra ngoài, ráng chiều rực rỡ dần tan vào hoàng hôn. Tôi không biết ḿnh sẽ tan vào đâu. Tôi tiếc là không rũ mấy đứa học tṛ ngủ lại với ḿnh đêm nay. Tôi tự trấn an – ḿnh là người can đảm sao lại sợ một con rắn bắt chuột – không sợ ! không sợ ! không sợ ! tôi vào nhà lấy bánh tráng và x́ dầu nhóc nhách ăn một ḿnh rồi mắc mùng đi ngủ. Lúc mắc mùng trong bóng tối tù mù của cây đèn hột vịt tôi trông thấy con ḅ cạp nằm sẵn ở cây đinh nên đă làm gẫy đuôi nó và nó tặng tôi một lượng nộc độc không sao chịu nỗi. Tôi xức dầu cù là, tôi chà xiết đến tróc cả da tay cũng không ăn thua. Tôi dí tay vào bóng đèn đến bổng rộp cả ngón tay trỏ mới đỡ nhức nhối. Tôi biết một mẹo chữa bọ cạp đốt nhưng ở đây tôi chỉ có một ḿnh – ai giúp tôi?

 

     Giấc ngủ không đến được dù chập chờn. Ánh trăng trắng đục xuyên qua vuông cửa sổ bé bằng quyển sổ điểm dừng lại ở đôi guốc của tôi. Bóng của đôi guốc đứng cặp kè nhau ngă về một phía thật t́nh tứ hạnh phúc trong thầm lặng. Tôi nghe tiếng xào xạc ngoài đám mía. Tôi tưởng tượng có những bóng đen đang vạch đám mía chui ra, có những đốm trắng đang lướt thướt ngoài đồng cỏ huyền hoặc ánh trăng, những ánh lửa ma trơi lập ḷe từ phía rừng xa đen thẳm và có người (c̣n đáng sợ hơn ma) đang ghé vào cửa sổ nhà tôi …mở cửa nhà tôi !!! Tôi vạch mùng chui ra lật mặt bàn lên che vuông cửa sổ lại. Ánh trăng bị đuổi ra ngoài chỉ c̣n tôi và ánh đèn dầu hiu hắt. Tôi nằm co người trên giường miên man nhớ : nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ bạn bè, nhớ căn pḥng nhỏ của ḿnh. Đêm dài quá! khi nghe tiếng người đi gánh nước, nói chuyện ngoài đường tôi biết đêm đă qua rồi …

 

Ngày thứ hai.

 

 

      Hôm nay là ngày đầu tiên tôi “hành nghề”. Từ 7 giờ sáng đến 10 giờ tối quần quật với đám học tṛ lớp 1 chỉ mỗi bài “chữ o” và tập viết “ nét sổ thẳng”. Bài này ngày đầu tiên đi học ở trường Đức Trí thầy Min đă dịu dàng bảo tôi. “đầm lai con đừng cầm bút như cầm cán búa, cầm như này …này. Con phải viết bài này sổ hàng rào này đúng mười trang…” “Con đầm lai” rất mắc cở mà má đă dẫn vào tiệm Bích Kiều ỏ Nha Trang để nhuộm vàng ấy giờ đây đang vất vả với đám học tṛ không học qua lớp mẫu giáo. Có hai đứa không có bút ch́. Tôi cưa đôi cây bút ch́ của ḿnh chia mỗi em một mẫu. Có sự phản hồi ngay cho sự mất công bằng.” Thưa cô em không có cục gôm”. Tôi tháo sợi dây thun buộc tóc quấn vào đầu mẫu bút ch́ ấy để em tạm thời xử dụng như một cục gôm. Lúc cầm tay tập cho các em “sổ hàng rào” tôi nhức đầu v́ mùi chua khét từ những mái đầu cháy nắng. Tôi chưa bao giờ mong trời mưa như bây giờ. Một cơn mưa cho học tṛ tôi tắm gội, cho những băi cỏ kia lên màu xanh tôi sẽ mua cho chúng một quả bóng.

 

     Giờ ra chơi các em không biết chơi ǵ trời th́ quá nắng, vài em chơi đánh thẻ bằng mấy chiếc que và một quả ổi già rồi, cùng nhau ăn bắp rang, chúng cũng không quên mời tôi. Tôi lấy giấy ghi những thứ cần mang lên trong tuần tới. Quần áo cũ của mấy đứa cháu, vở, bút ch́, gôm, dao kéo hớt tóc, nhíp cắt móng tay…

 

(Xem tiếp kỳ 2)

 


 

Lương L Minh T

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lương Lệ Minh Trí                |                 www.ninh-hoa.com