Bạn muốn biết về bánh tráng xin mời đến Xóm Rượu. Ồ, xin
bạn đừng ngạc nhiên khi đang nói về bánh tráng lại lạc đề sang rượu. Có
người bạn đến Xóm Rượu chơi, thả bộ từ Chùa Hội Quán xuống tới trường Đức
Trí bỗng thoáng ngửi thấy mùi men gạo nồng nàn tặc lưỡi "đúng là mùi hèm".
Thực ra đó là mùi nước cơm chua dùng để quét vĩ phơi bánh tráng.
Xóm Rượu có hơn trăm gia đình làm nghề bánh tráng. Nghề
bánh tráng xưa sao nay vậỵ Nét hiện đại duy nhất của nghề là chiếc cối xay
bột chạy bằng mô tơ thay vì cái cối đá xay taỵ Cái lò tráng bánh muôn đời
vẫn bằng đất trộn rơm và hình ảnh của mấy cục gạch treo chung quanh tấm
vải căng trên mặt lò thật quen thuộc. Cây tre vẫn đóng vai trò không thể
thay thế được để Iàm nên những tấm vĩ phơi bánh, những cái tàng xây, những
cái nắp đậy lò có hình dạng gợi nhớ đến những cái mũ của các chàng kiếm
khách Trung Hoa.

Làm bánh tráng phải làm từ sớm để khi nắng lên đã có một
lượng bánh phơi khô kịp trong ngày. Khi phơi bánh nếu bánh không dính vào
vĩ người phơi sẽ dùng một cái roi tre quất đen đét ít cái vào mặt dưới của
vĩ và yên tâm rằng bánh sẽ không rơi tuột xuống đất.
Cách nướng bánh ở Xóm Rượu cũng cầu kỳ hơn các nơi. Bánh
được dang khô và nướng lận kiều ngựa trông hao hao chiếc mũ của cao bồi
Texas. Bánh nướng kiểu Xóm Rượu ngoài thẩm mỹ còn rất tiện lợi khi di
chuyển. Một sợi sóng lá dài xâu vài chục bánh, gọn và khít, mang đi khó bị
vỡ.
Bánh tráng rẻ tiền, dễ ăn, dễ để dành. Bánh tráng là thức
ăn quen thuộc hằng ngày. Nhưng bánh tráng không yên phận ở dưới mái hiên
nhà hay dưới gốc me, gốc mít. Bánh tráng trèo lên mâm cỗ cưới, vào tận
khách sạn cao sang để Iàm bạn với Chả Giò, Gỏi Gà Gỏi Cá. Rồi bánh tráng
cũng không e ngại gì mà không vào các quán nhậu, cặp kè, tà tụi với lươn
xào sã ớt, ếch xào đắng….Chiều chiều gió sông Dinh thổi vào quán mát rượi,
xúc lươn xào bằng miếng bánh tráng mè dòn rụm rồi nhắp một ly rượu rắn….
Vái Ông Địa chiều nay về nhà bà xã vẫn tươi cười tui sẽ cúng ông một cái
bánh tráng và một tán đường. Bánh tráng cũng chưa “Dừng bước giang hồ” đâu.
Bánh tráng cũng theo Kiều Bào xuất ngoại để ai đó thay vì "nhớ nhà châm
điếu thuốc" thì "nhớ nhà ăn bánh tráng"

Nhớ nhà? Vâng, nhớ lắm chứ. Khi đi xa người dân Xóm Rượu
ai mà không nhớ đến những người thân của mình đang vẫn vất vả sáng chiều
với nghề làm bánh tráng. Một núi công việc đè nặng lên đầu những người làm
nghề bánh tráng. Người dân quê tôi thật sự là những người lao động cần cù.
Có lẽ vì vậy mà các cô gái Xóm Rượu vẫn luôn được các chàng trai làng khác
để ý. Nếu bạn phải lòng một cô gái Xóm Rượu nào, bạn đến nhà chơi vài lần,
một hôm bỗng nghe bà mẹ gọi "mấy đứa nhỏ lấy ớt tỏi giả mắm, tráng bánh
ướt cho anh ăn đi con....", bạn hãy vui mừng .
Duyên nợ có chiều hướng tốt đẹp đấy. Nếu bạn thật lòng,
ngày đám cưới bạn sẽ thấy tất cả vĩ bánh tráng đều được đem ra xếp thành
phòng tiệc. Tất nhiên lá dừa sẽ được cắt xén bẻ thành hình trái tim, hoa
giấy sặc sỡ đủ màu cũng sẽ hổ trợ để tạo thành nét đặc trưng cho một đám
cưới ở xóm bánh. Rồi bà con, hàng xóm sẽ đến chung vui trong cái mùi chua
chua bốc ra từ mấy tấm vĩ. Mọi người mừng em đi lấy chồng .. ..Không em
lấy chồng, còn đi thì chưa chắc. Thường thì em sẽ ở lại xóm bánh. Rồi thì
một căn nhà nho nhỏ sẽ mọc lên gần lăng bà Vú hay một bụi tre ở Gò Muồng.
Thêm một nhà lò bánh tráng sẽ tỏa khói, mặc cho thế sự đổi thay. Ừ thế Xóm
Rượu mãi là xóm bánh. Và mỗi ngày dưới ánh nắng nhiệt đới rực rỡ vẫn có
hàng nghìn, hàng nghìn mặt trời bé con lấp lóa trong xóm nhỏ của tôi