Sau
khi đi làm về, tôi đọc một vi thư do chính chị Ái Khanh, Chủ tịch Hội
VAALA, Florida báo tin rằng chị đă vướng bịnh nặng đến phải vào bịnh viện:
''Hôm nay đi BS, AK được biết bị thiếu máu trầm
trọng (b́nh thường 60 nhưng AK chỉ có 20), BS bắt nhập viện gấp. Xin tạm
biệt các bạn trong VAALA. Nếu c̣n sống sót về, AK sẽ liên lạc''
(08/04/08).
Đó
một một tin chẳng lành, làm sửng sốt ḷng những ai đă từng kính mến chị Ái
Khanh! Chẳng ai ngờ rằng chỉ trong phút chốc, thần định mệnh chẳng nương
tay khi xô đẩy một người đàn bà tuổi chỉ mới ngoài ngũ tuần mà ra đứng
quay lưng lại bên bờ vực thẳm khi mà ở phía trước mặt, một trận cuồng
phong sắp thổi đến!
Tôi
biết chắc chắn là thế nào cũng sẽ có những cú điện thoại gọi trực tiếp hay
là những vi thư của anh chị em trong VAALA gởi tới tấp đến chị để hỏi thăm
cũng như bày tỏ nỗi lo lắng đến bịnh t́nh của chị.
Chị biết rơ là ḿnh đang bước đến chỗ tận cùng của cuộc sống, nơi ấy có
đường ranh giới của sự chia ly! Cho dù đang đứng bên bờ...bể khổ với cơi
ḷng tan nát, cảm thấy ḿnh như chiếc lá trôi giữa ḍng, vậy mà chị cũng
đă trả lời chung cho tất cả mọi người với một niềm hy vọng vẫn c̣n tồn tại
ở trong ḷng chị:
''Biết nói ǵ hơn ngoài lời cám ơn tấm ḷng
thương mến của các bạn. Mong rằng AK sớm b́nh phục để thỉnh thoảng có dịp
gặp gỡ nhau hơn'' (08/20/08).
Một
hôm, tôi đọc một vi thư khác cũng chính do chị Ái Khanh báo tin rằng bác
sĩ nói chị sẽ chẳng c̣n ở trên thế gian này bao lâu nữa, khiến cho ḷng
tôi bàng hoàng như vừa trải qua một cơn ác mộng! Tại sao chị lại ra nông
nỗi này? Các bác sĩ đă biết rơ là bịnh nhân của ḿnh, cả linh hồn lẫn xác
thân phàm trần sắp phải rơi vào hố thẳm trong ḷng đại dương mà đành buông
tay, cho dù là một chiếc phao cứu sinh cũng chẳng đưa ra để chị đỡ phải
một ḿnh ngụp lặn trên sóng trùng dương mênh mông với nỗi khổ đau đang cấu
xé ruột gan lúc buổi hoàng hôn sắp đến với cuộc đời chị!
''BS cho biết AK chỉ sống được 6 tháng tới 1 năm,
c̣n nếu chọn chạy chemo sẽ kéo dài thêm 4 năm, đành chọn sống trong đau
khổ để chạy thêm Thuốc Nam và chờ phép lạ. Buồn & mệt mỏi v́ thuốc giảm
đau nên ít liên lạc cùng bằng hữu, thông cảm cho AK nhé!''
(09/09/08).
Tôi
linh cảm rằng ḿnh sẽ phải tiễn đưa một người bạn có tấm ḷng tốt với bạn
bè sắp ra đi, thật xa! Tôi liền gọi điện thoại đến hỏi thăm t́nh trạng sức
khỏe của chị và được biết rằng chị đă sụt mất trên mười kư thể trọng! Ḷng
tôi xót xa, cảm giác hụt hẫng như ḿnh cũng bị...xuống cân theo chị! Tuy
biết được bịnh trạng của chị chỉ là sống gượng để chờ ngày bước sang một
cuộc sống mới, nhưng nghe qua giọng nói vui vẻ của chị trong điện thoại,
tôi đoán rằng chị...''chẳng có sao!''. Tôi tự trấn an ḷng ḿnh như vậy.
Nhưng tôi không thể trấn áp được trong đầu ḿnh đang hiển hiện ra một đoạn
phim ngắn với nhiều h́nh ảnh của một người đàn bà kiều diễm ngày nào đang
biến dạng dần ra thành nhiều h́nh ảnh...khó coi khác! Tôi chẳng biết làm
ǵ khác hơn ngoài việc luôn cầu nguyện cho ''Con chim đầu đàn của VAALA,
Florida'' sớm được b́nh phục để trở lại sinh hoạt b́nh thường với cộng
đồng.
Một hôm, tôi lại đọc thêm một vi thư nữa của chị:
''Hôm qua đi BS lần chót, BS cho biết ung thư lan
tràn khắp nơi trong người. Họ cho chạy chemo để ngăn chận thôi chớ không
chữa được những vết ung thư đă sẵn có. Thứ 2 là bắt đầu chạy chemo, mỗi
tháng 3 lần, mỗi lần 3 giờ tại BV. Đành cố gắng chống chọi với tử thần
được ngày nào hay ngày đó. Mong các anh chị đang khỏe mạnh hăy quan tâm
tới sức khỏe. Xin cám ơn tất cả anh chị em trong thời gian qua đă quan tâm
đến AK'' (10/03/08).
Thật
cao quư thay! Cho dù đang trải qua những giây phút cuối cùng của kiếp sống
hiện tại, ở trong chị vẫn c̣n chan chứa một tấm ḷng thành thật rất tự
nhiên, chẳng giấu giếm một chút chi tiết nào về bịnh t́nh của ḿnh, lại
c̣n quan tâm đến sức khỏe của người khác nữa!..
Thế
rồi lần lựa măi, anh chị Vinh Hồ và tôi mới có cuộc hẹn đến thăm chị Ái
Khanh tại nhà riêng.
Vào
một buổi chiều, chỉ sau một lần bấm chuông, chúng tôi chờ đợi không lâu,
đă thấy chị xuất hiện sau khung cửa rộng. Trước đây, nhiều người cũng suy
đoán như tôi rằng chị sẽ thoát cơn bịnh hiểm nghèo, hoặc ít ra th́ chị
cũng kéo dài sự sống thêm được vài năm nữa, bởi lẽ những người thân trong
gia đ́nh đă chọn cách chạy chữa cho chị bằng phương cách chạy chemo cho dù
rất tốn kém, kể cả phối hợp với các phương thức điều trị bằng thuốc Nam,
thuốc Bắc, thuốc gia truyền nữa,...Ở một đất nước có một nền Y tế tốt vào
bậc nhất trên thế giới như xứ Hoa Kỳ này, chuyện mà người địa cầu đă từng
giành giựt từ trên tay của tử thần đem lại sự sống cho hàng vạn con người
vẫn xảy ra hằng ngày như là chuyện...ăn cơm bữa. Điều đó chính là niềm hy
vọng luôn có ở trong ḷng tôi đối với cơn bịnh ngặt nghèo của chị Ái Khanh
thế nào rồi cũng b́nh phục lại.
Bây
giờ, nh́n dáng dấp tuy có vẻ tiều tụy nhiều, nhưng nụ cười của chị vẫn
rạng rỡ trên môi, đôi sóng mắt long lanh vẫn c̣n có thần sắc, bước đi vẫn
nhanh nhẹn trong bộ y phục Việt Nam thướt tha. Hồi tưởng lại bóng dáng chị
trong những lần gặp gỡ trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, những đêm ra
mắt sách cho chính ḿnh hoặc cho bè bạn khắp nơi, hay trong những lần hội
họp sinh hoạt Hội VAALA/ Florida của độ nào,...tôi không nghĩ rằng thần
chết quá rảnh rang đến độ phải đứng kề đâu đó bên chị để chờ dịp...thi
hành lịnh của Diêm chúa! Chị vẫn vui vẻ mời ăn mời uống những ǵ chị sẵn
có trong nhà và hỏi thăm hết người này rồi tới người nọ, từ chuyện sức
khỏe đến công ăn việc làm, kể cả chuyện...viết lách của từng người, như
quên hẳn đi điều khốn khổ mà ḿnh đang vương mang.
Riêng tôi, tôi có rất nhiều kỷ niệm êm đềm và vẫn giữ măi trong tâm tư
ḿnh kể từ sau ngày gia nhập vào Hội VAALA/ Florida do chị Ái Khanh làm
Chủ tịch.
Trong
một lần tham dự một buổi ra mắt sách cho Hội, chị ngồi bên vừa gắp thức ăn
bỏ vào chén cho tôi vừa nói với giọng đùa vui chớ không phải là nỗi chán
chường:
- Mai mốt ḿnh sẽ tổ chức bầu lại chức Chủ tịch...
Tôi vọt miệng cắt ngang lời chị:
- Tại sao phải bầu lại?
Chị đáp:
- Làm Chủ tịch hoài, người ta dị nghị chết. Phải bầu lại cho có tinh thần...dân
chủ một chút!
- Mao Trạch Đông và Fidel Castro làm Chủ tịch...muôn năm đó th́ đă sao!
Tôi nói với chị như vậy để khỏa lấp một quyết định của chị có thể mang ra
thi hành sau buổi ra mắt sách này, chớ trong thâm tâm tôi không có hàm ư
châm biếm một ai.
Chị lại tiếp:
- Chừng đó tôi bầu cho anh đó!
Tôi phản đối quyết liệt, bởi tôi làm thế nào được với chuyện...khó khăn
bằng trời đó, khi mà mọi người trong hội đều biết rơ là chỉ có cặp bài
trùng...''Ái Khanh - Đỗ Xuân Hùng'' mới đảm đang được công việc lèo lái
''con thuyền VAALA, Florida'' đến bến bờ vinh quang mà thôi:
- Chị nói...giỡn hay nói chơi vậy? Tôi mà làm...Chủ tịch th́ Hội VAALA,
Florida...ră đám sớm!
Trong một lần khác, chị mỉm cười đề nghị tôi nên chọn một...bút hiệu khác.
Tôi hỏi tại sao, chị bày tỏ theo nhận định của ḿnh, không biết trong đó
chị có...ám chỉ một điều ǵ đó đối với tôi không:
- Cái tên ''Nguyên Bông'' nghe nó như là của...con gái vậy!
Tôi bất chợt giật ḿnh, th́ ra ḿnh đă có một bút hiệu quá...''yểu điệu
thục nữ'' như vậy từ lâu mà không hay biết ǵ cả!
Tuy vậy, tôi cũng bèn nhân cơ hội này bày tỏ...nỗi ḷng của ḿnh cho vui
câu chuyện!
- Chị biết không, ''Nguyên Bông là...cái bông c̣n nguyên vẹn'', chẳng sứt
mẻ một cánh hoa nào cả, hay nói nôm na là...''cái hoa c̣n trinh'', ong
bướm chưa có lần bén mảng tới!
Chị cười x̣a!
Tôi nh́n sang anh Đỗ Xuân Hùng, phu quân của chị rồi tiếp:
- Hay là anh chị đặt cho tôi một bút hiệu khác cho nó có vẻ...đàn ông hơn
một chút đi!
Câu chuyện tưởng chỉ đến đó rồi thôi, ai dè một hôm tôi nhận được một
email của anh Đỗ Xuân Hùng, trong đó có chọn một bút danh mới cho tôi: ''Huy
Vũ''. Th́ ra anh chị đă có sự quan tâm đến bạn bè, muốn cho tôi cái ǵ
cũng...tốt, cũng cứng cỏi hơn thiên hạ.
Tôi
muốn viết email trả lời cho anh chị ngay là cái bút danh...''Huy Vũ'' nó
sẽ vững như bàn thạch, cho dù băo táp phong ba cũng chẳng suy vi, như vậy
là nó...oai phong hơn so với cái tên ''Nguyên Bông'' sẽ chẳng c̣n...nguyên
cánh hoa mỗi khi gặp cơn giông tố giận đời đi qua đời tôi. Tôi rất tâm đắc
với bút hiệu mới này lắm và tôi dự định là sẽ kư dưới một truyện ngắn mà
tôi đang viết dở dang. Nhưng khi cái truyện ngắn vừa xong, tôi chợt nhớ là
h́nh như cái tên...''Huy Vũ'' nghe sao...quen quen, chắc là đă có ai đó sử
dụng rồi, nên lại thôi. Tuy vậy, tôi không nói ra điều đó cho anh chị biết,
cũng là để cho niềm vui tồn đọng ở trong ḷng của anh chị được dài lâu.
Nhưng
có một điều muốn nói ra ở đây là cái tên ''Nguyên Bông'' đă gắn liền với
thân tôi từ thuở c̣n mài đũng quần trên ghế nhà trường. Lúc mới tập tành
viết văn, làm thơ rồi chuyển cho nhau cùng đọc trong các buổi sinh hoạt
của các Thi Văn Đoàn Học Sinh mà tôi đă tham gia, cái bút danh ''Nguyên
Bông'' chắc là nó vẫn c̣n ở trong ḷng bạn bè của tôi cho măi đến bây giờ.
Cái tên đó cũng được viết trang trọng dưới những bài viết gởi cho báo ''Chiến
Sĩ Cộng Ḥa'' của ngày nào khi tôi c̣n đang trải qua mấy mùa ấm lạnh đời
quân ngũ. Và chính nó cũng đă theo tôi vào trong tù kể từ khi...''bễ dĩa
năm 1975'', để rồi những...bài thơ nói lên thân phận người tù, người vợ tù
và những bài ca vọng cổ để...tự ca thầm trong bụng ḿnh cho đỡ buồn, đỡ
mệt trong khi đi lao động,...đă được ''thai nghén'' và giữ măi ở trong tim
tôi từ dạo đó,...cho nên măi đến nay tôi vẫn c̣n yêu thích cái tên ''Nguyên
Bông'' có vẻ...yếu x́u ấy, nên tôi đành phụ ḷng hai người bạn thân quen
đă luôn quư mến tôi...
Và
tôi vẫn nhớ măi những lời chị cầm tay tôi mà nói trước lúc tôi ra về trong
lần đến thăm chị cùng với anh chị Vinh Hồ cách nay không lâu:
- Anh Nguyên Bông nè, hay là để tụi này tổ chức ra mắt sách một lần chót
cho anh rồi tôi ra đi nhen...
Tôi cảm động đến nghẹn ngào, cố cầm ḷng b́nh tĩnh để...ém giữ lại mấy
giọt lệ ở trong ḷng ḿnh trước những lời nói sau cùng của chị mà tôi được
nghe.
Tôi an ủi chị, cũng như cho chính ḿnh:
- Cám ơn những điều tốt lành mà chị đă dành cho tôi. Nhưng việc ra mắt
sách cho tôi bây giờ không c̣n là điều quan trọng nữa. Việc cần làm bây
giờ là chị hăy an tâm mà chuyên lo vào việc điều trị bịnh t́nh của chị,
đợi đến khi nào chị khỏe hẳn lại rồi mới tính đến việc của tôi, nhen chị
Ái Khanh...
Rồi
chị tiễn anh chị Vinh Hồ và tôi ra cửa. Bây giờ, tôi cảm thấy chút hơi ấm
từ bàn tay chị vẫn c̣n ở trong tay tôi, hơi ấm đầy tính nhân bản vẫn c̣n
ấm ḷng người viễn xứ như những lần chị tay bắt mặt mừng tất cả anh chị em
mỗi khi gặp gỡ nhau trong mọi sinh hoạt hội cũng như cộng đồng. Và tôi
chẳng ngờ lần đó lại là lần chị Ái Khanh bắt tay vĩnh biệt tôi!...
Bây
giờ th́ chị Ái Khanh đă thật sự ra người thiên cổ, để lại trong ḷng của
những người thân trong gia đ́nh, bạn bè và văn thi hữu xa gần một niềm
thương tiếc để luôn nhớ về chị, về sự đóng góp đáng kể của chị vào sinh
hoạt văn học, báo chí ở hải ngoại cũng như sinh hoạt cộng đồng tại
Florida!
Chị
quả thật là một người đàn bà can đảm, đă từng ôm hai con nhỏ vượt sóng
trùng dương đi t́m đến một bến bờ Tự do trong một hoàn cảnh...''một lần
may mắn trong ngh́n lần rủi ro'', dám đem sinh mạng của ḿnh và hai con ra...''đánh
một canh bạc cuối cùng'', và chị đă thành công.
Khi
biết rằng ḿnh đang đứng giữa lằn ranh giữa sự sống nghiêng về sự chết quá
rơ rệt, chị vẫn luôn tỏ ra b́nh tĩnh chia sẻ bịnh t́nh của chị với người
khác, luôn tỏ ra hết ḷng v́ mọi người, quan tâm đến bạn bè,...một thái độ
cao quư trong trạng thái tự nhiên, đầu óc hăy c̣n minh mẫn và sáng suốt
như những lần chị ngồi trước bàn phím của máy vi tính để cho những ḍng
suy tư của ḿnh tự nhiên trải dài ra trên những trang sách với ước mong
chia sẻ chút tâm t́nh cho người đọc đă từng yêu mến văn thơ của chị.
Ở
trong chị vẫn toát ra một tấm ḷng thủy chung, chịu thương chịu khó, kiên
nhẫn làm những ''công việc mà người đời cho là thấp hèn'',...là những đức
tính tốt tiêu biểu ngàn đời của người phụ nữ Việt Nam là luôn luôn quên
bản thân ḿnh, cáng đáng hết mọi việc trong gia đ́nh để chỉ lo cho chồng,
lo cho con cái ăn học đến nơi đến chốn...
Trong
buổi lễ viếng quan hôm ấy, tôi lại cũng ngẹn ngào, cố ngăn mấy giọt lệ
tiếc thương một kiếp tầm đă ngừng nhả tơ trong lúc bầu nhiệt huyết hăy c̣n
tràn đầy, khi đứng trước tấm h́nh hài kiều diễm ngày nào bây giờ giống như
là đang nằm nhắm mắt ngủ yên mặc cho rất nhiều thân bằng quyến thuộc và bè
bạn, văn thi hữu đang đứng ngậm ngùi, chật ních từ bên trong ra tới bên
ngoài nhà quàn!
Tôi
nối bước theo hàng người nối đuôi nhau chờ đến lượt đến viếng quan chị.
Tôi đứng nghiêng ḿnh trước người quá cố và tôi lập lại một lần nữa trước
di hài của chị:
- Một lần nữa xin cám ơn những lời sau cuối của chị đối với tôi hôm nào
và nguyện cầu cho hương linh chị sớm thong dong miền lạc cảnh!
Bây
giờ chị Ái Khanh đang đi ngoạn cảnh Vĩnh Hằng! ''Hữu
sanh hữu diệt'', đó là chuyện đương nhiên trong trời đất, xin
một lần nữa chia buồn cùng anh Đỗ Xuân Hùng và gia đ́nh, ước mong chị Ái
Khanh luôn được an nhàn nơi cơi Phước...


Nguyên
Bông
Orlando, 11/11/08