


Chuyến bay về đêm, nên nhẹ-nhàng cho tôi hơn, hành khách sẽ dễ ngủ
hơn và làm"biến" đi những ồn-ào nguyên-tắc sẵn có của con người..
Tôi không ngủ được dễ dàng như Thạch, tôi khẽ nhắm đôi mắt của ḿnh
lại mà nghiền-ngẫm những kỉ-niệm đă qua..
H́nh ảnh của những ngày vui là những món ăn tinh-thần mà tôi như
muốn nhai đi nhai lại măi để được nở măi trên môi những nụ cười.
Tôi để kỉ-niệm quay về với tôi..Cũng vào đêm, đêm mà cả bọn đưa nhau
đi nghe nhạc ở pḥng-trà Ân-Nam, hôm đó tôi mới thật là không "quậy"
tí nào, chỉ nghiêm-chỉnh thả hồn theo lời ca tiếng nhạc (thiệt đó),
bác ThànhGiỏi có muốn chọc cho tôi cười nhưng đă không có hiệu-quả.

Thế rồi bác ấy quay ra chụp h́nh lia-lịa, tôi cũng thế chứ..Nhưng
chưa lấy được trọn vẹn đêm vui th́ chiếc máy h́nh tôi làm rơi xuống
đất mạnh quá thế là cong cả cái ống nhắm tự-động và không ghi thêm
được nữa vào digital flash card..May quá nhờ anh ThànhGiỏi chụp nên
mới có mấy tấm h́nh mà làm kỉ-niệm, và tôi nhớ nhất lúc cô Hồng-Vân
đến bên bàn chúng tôi, người hớn hở nhất là chị Giỏi, sau này tôi
mới hiểu rằng ca-sĩ Hồng-Vân cùng thời lớn (cùng tuổi) với chị.
- Coi xem, ca-sĩ Hồng-Vân và chị Giỏi cùng tuổi với nhau, mà chị
Giỏi nh́n trẻ hơn nhiều..

Chị Chất phát lên nói, làm tôi như hiểu thêm hơn..Một Hồng-vân có
nhiều ưu buồn trong cuộc sống.. Nhưng cô vẫn giữ giọng-ca của cô,
không để mai một theo thời-gian đó là điều làm tôi ấn-tượng nhất.
Hôm đó tôi có mời cả Luận nữa, v́ những lần tôi về bọn tôi hay đến
đây nghe nhạc, nên mời Luận, Luận không có lí-do ǵ ngoại-lệ mà Luận
không nhận lời cả nên rất may cho tôi.
Và rồi c̣n cái vụ đi t́m cô Diễm-Thùy cho anh Thành nữa chứ mà tôi
đă quên không kể cho các bạn nghe.
Hôm trên đường từ Đà-Lạt về lại Sàig̣n, khi xe bắt đầu chuyển bánh
anh Thành với giọng "nửa bâng-khuâng nửa dại-khờ" rằng: Muốn đi t́m
lại "người xưa"..
-Ṛm ơi,giúp anh Thành t́m ra Diễm-Thùy đi kẻo tâm-tư anh măi "oằn
oại"em à!.
Theo sự yêu-cầu nên tôi đóng vai phụ-huynh của NguyễnvănThành, chúng
tôi yêu cầu anh tài-xế t́m và dừng tại trường Nông-Lâm-Súc (tên gọi
xưa, nay đă đổi tên). Sau vài lần hỏi thăm đường v́ đă thay đổi
nhiều, cuối cùng rồi anh tài xế trẻ cũng biết nơi nào để t́m.
Vài lời giao-lưu và "kể lể" chuyện xưa, chúng tôi được anh bảo-vệ
vui-vẻ giúp t́m một vị giáo cũ ngày xưa (1968-1969?) của trường vào
thời điểm cô Diễm Thùy c̣n đang theo học ở đây.
Giữa trưa, nắng đứng giữa đỉnh đầu th́ vị giáo xưa (đă về hưu) mới
đến qua lời mời gọi giúp-đỡ của anh bảo-vệ.
Vị giáo xưa cho chúng tôi hy-vọng rằng sẽ t́m thấy cô Diễm-Thùy v́
ông bảo rằng ông có dạy một cô có tên gọi Diễm-Thùy thời ấy..
Ông Giáo đi bằng xe Honda nên ông đề-nghị chở anh Thành để dễ cho xe
chúng tôi theo vết. Không xa lắm một đoạn đường đến nhà một người mà
ông Giáo xưa độ rằng cùng ngồi lớp với cô Diễm-Thùy.
Căn nhà bằng gỗ không sơ-sài nhưng nét xây-dựng đơn-giản nếp nhà của
người nông-dân b́nh thường thời xưa. Một người phụ-nữ chắc cũng lớp
tuổi anh chị ThànhGiỏi, chị có làn da thật đẹp của người trưởng
thành tại nơi đây, giọng Bắc ĐàLạt của chị mới hiền ngoan sao ấy,
tôi định là nếu chính là Diễm-Thùy đây th́ chắc là anh Thành này
"chết" quá!..Nhưng may quá không phải nên anh đỡ bị một trận "nhéo"!
Chị nói rằng, có thể có cô Diễm-Thùy học tại trường nhưng không cùng
niên-khoá với chị, chào người đàn bà dịu-dàng của xứ lạnh mà măi tới
bây giờ tôi vẫn mến sao cung cách..
Sau đó ông giáo xưa đă đem chúng tôi về nhà để trao cho anh Thành
cuốn niên-giám họp kỳ của nhóm cựu học sinh trường NôngLâmSúc xưa,
tôi nghe anh Thành kể rằng anh đă dùng hết một đêm để gọi cho những
người có số điện-thoại ghi trong sổ niêm-giám, và anh có t́m được cô
Diễm-Thùy của anh không (?) hay chỉ là trong mộng th́ chỉ có anh mới
hiểu được "sự việc" c̣n tôi vẫn mỉm cười mỗi khi nhớ lại là ḿnh đă
là "phụ-huynh" của anh..

Phi-ṛm.
Na-Uy,
30.05.2011