Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 



Kỳ 2:

 

 Trừ đi những giờ đáp chuyến bay nội-địa sang sân bay Frankfurt (Đức) để đón chuyến Việtnam Airlines đi thẳng về Việt-nam. Đây là lần đầu tiên tôi quyết định hành tŕnh cùng với Việtnam Airlines để t́m cảm-nhận..

Sau mười lăm tiếng lê thê của sự mong ngóng nôn-nao, cuối cùng rồi con tàu cũng phải đưa tôi về đến bến tôi mong đợi..

 

"Bỏ mũ xuống!. " Anh công-an hải-quan mặt non chẹo với gương mặt ôm ốm xương xương làn da đen đen có lẽ v́ khét nắng, tuổi chưa bằng tuổi đứa con trai út của tôi, đưa cặp mắt không chút "t́nh quê" nói như gằn với tôi là vậy. Tôi thật chưa hiểu ra sao, tại sao phải bắt tôi bỏ chiếc mũ (cap) tôi đang đội trên đầu, tôi đă đội chiếc mũ này từ khi tôi rời Nauy từ một ngày trước đó, tôi chỉ bỏ nó ra khi phải qua trạm máy soát rà (điện-tử), chứ c̣n đứng trước "Quí" anh công-an non choẹt này chỉ có bổn-phận xem xét giấy tờ đúng hay sai, có phép hay không phép thôi chứ cớ ǵ bắt tôi phải giở bỏ mũ? Nhưng tôi vẫn giở chiếc mũ xuống cầm trong tay, và mắt tôi không dừng theo dơi "anh ấy" xem "anh ấy" c̣n bắt tôi "giở" cái ǵ ra nữa không.. Nhưng "anh ấy" không nói thêm ǵ nữa sau câu gắt lên với tôi đó..

 

Trả lại giấy tờ cho tôi, nhưng ánh mắt "anh" vẫn như không thèm "ḍm" chi đến tôi. Tôi chợt buồn cái buồn của con người Việt.

 

Tôi sống hơn hai mươi năm ở phần đất mà con người ở đây họ coi trọng nhân-phẩm con người, tiêu-chỉ của họ là coi trọng luật-lệ cho dù họ đi, hoặc đến bất cứ nơi nào trên quả cầu này, họ thà chịu bị chê là "Chậm-chạp" chứ không muốn làm sai (luật). Sống lâu với họ nên tôi cũng trở nên giống họ, hay nói rơ hơn tôi tiêm-nhiễm nặng cái máu tự-trọng (tự-lực tự-cường) đậm đặc của họ tự trong tim. Nói đây không có nghĩa là người Việt ḿnh không có chữ tự-trọng trong máu huyết đâu các bạn nhá.. Có đó! cao lắm các bạn ạ. Từ thủa bé (Thời của tôi) ấy, mới bắt đầu được học chữ i, chữ t, mẹ ở nhà và cô giáo ở trường đă dạy tôi biết thế nào là làm người trong nhà, và thế nào để làm một công-dân trong một nước. Lời cô thầy c̣n dạy rằng: Không biết tự-trọng là nhà suy, nước yếu các bạn nhỉ?. Mà cái "anh" công-an non chẹo này bắt tôi "giở" nón ra v́ tội tôi "Không vi-phạm Luật nhà nước" (không kèm đô trong pass).

 

Chuyện "buồn" tuy "nhỏ" nhưng cũng làm tâm-tư tôi miên man nghĩ, tôi chợt nh́n qua dăy hàng bên xem Thạch "Có bị ǵ ?"(v́ tôi biết rằng Thạch là người Nauy có bao giờ biết ép tiền trong pass).

 

 Thạch vừa trao chiếc pass của Thạch cho tôi (tôi có bổn phận giữ giấy tờ) vừa hỏi tôi..

- Sao anh ta không có cả nụ cười ?

- Chắc anh ta có nhiều việc để nghĩ.. !

 Tôi trả lời qua loa như thế để Thạch đừng buồn v́ cách chào mừng khách không "Hồ hỡi" của "anh" công-an kiểm tra giấy tờ Thạch, và tôi nén ḷng không kể cho Thạch nghe tôi bị gắt gỏng bắt bỏ mũ.. (bề ǵ cũng cùng là người Việt)

 

Xuống dưới tầng dưới để nhận hành-lí gởi..

Mọi người đến sau chúng tôi đă nhận xong và pḥng nhận hành-lí bắt đầu trống vắng, chiếc cầu thang ṿng cứ chạy ṿng lại ṿng, nhưng bóng dáng hành-lí của chúng tôi vẫn chẳng thấy đâu..

Tôi nói với Thạch đứng chờ, tôi chạy t́m người để hỏi, nhưng khi tôi gần kề đám người (4 người) có trang-phục làm việc tại đây, họ đang vây quanh một số hành-lí mà họ tự động lấy, đặt xuống nền từ lúc nào..

 

 Tôi theo t́m hành-lí của tôi hẳn gần giờ đồng hồ rồi, hoàn toàn tôi không thấy bóng dáng nó quay trên thang dù chỉ một lần. Nay th́ nó đang nằm đây, dưới nền nhà này, có nghĩa là hành-lí của tôi đă ra từ sớm nhưng "Được" nhân-viên tự-động "Bê" bỏ dưới đất! Tại sao??? Tôi không hiểu..

 

 So với Luật quốc-tế hành-lí khi đă được chấp-nhận của hải quan quốc-tế th́ chỉ có người chủ của nó mới được nhận nó (bê nó, lấy nó ra khỏi thang ṿng). Xin kể cho bạn nghe rơ hơn: Hành-lí của bạn nếu bạn được chấp-nhận ở hải quan rồi, về đến trạm nhận (sân bay bạn xuống), nếu có sự ghi ngờ ǵ (phải khám lại) th́ chính bạn phải bưng hành-lí của bạn vào pḥng khám, tự tay bạn mở ra hay người (hải quan) xin phép sự chứng-kiến của bạn để họ mở ra). V́ lí-do luật và pháp-lư nên bạn phải có trách nhiệm tự di-chuyển hành-lí của bạn. Chứ nhân-viên sân bay tự-ư và tự-quyết (xâm phạm) "bê" hành-lí của tôi xuống để "giấu"(?) hay "Làm dấu"? Có trời mà biết! Nhưng may quá chưa có bị nhét tí Heroin nào vào hành-lí của tôi là hên rồi phải không các bạn?..

 

Đẩy voong hành-lí ra khỏi cửa sân bay, mắt của hai chúng tôi ngơ ngác giữa sân đón khách trống trải không người..

- Bảo Khanh chắc không thấy ḿnh ra, có lẽ đă về lại nhà rồi..

Tôi vừa nói vừa đưa mắt nh́n Thạch, nhưng đôi mắt Thạch chỉ đảo quanh cố t́m kiếm và nhẹ trả lời tôi..

- Có lẽ là vậy.. "

Chúng tôi đẩy voong ra lề đường định rằng t́m taxi..

- Má.. má.. con chào Bố má..

 Tiếng Khanh, đứa con dâu của tôi vừa như vang vang lại gần, cũng là lúc tôi quay người lại bắt gặp cả hai vợ chồng (đứa con trai lớn, về trước tôi 4 ngày) đang đi như chạy đến bên chúng tôi, trên hai khuôn mặt trẻ tỏ nét vui mừng. Khi Khanh đă dừng lại bên tôi

- Sao ra trễ vậy má? Tụi con thấy trong sân bay không c̣n ai, tụi con định về rồi, lái xe ra tới đầu cổng con lại bảo anh Bảo trở ṿng lại lần nữa xem lại số chuyến bay, v́ con lại nghĩ .. .

 Tôi tiếp lời đứa con dâu.

- Má ra sớm hơn ai hết, nhưng v́ hành-lí "bị thất tán" mà lâu vậy thôi con ạ.. Thôi ḿnh về con nghe, bố với má đang nôn nao về nhà nếm món canh chua cá lóc của con đây!.

Tôi muốn nhanh chóng phủi sạch tất cả mọi buồn phiền nhỏ nhoi mà tôi đă gặp để tôi sẽ đón một mùa xuân lớn trên quê hương tổ tiên của tôi thật đẹp và thật đầy ư-nghĩa cùng với gia-đ́nh và bạn bè của tôi mà thôi..

 

Tôi có quyền nghỉ dưỡng hai ngày, nên tôi tranh thủ tận hưởng những giấc ngủ thật sâu, thật đầy, không "ác mộng".. Để đến ngày 26 là ngày "bổn-phận" đi đón anh chị ChấtThành từ Mỹ về.

 

Tuy ngủ qua được hai đêm không ác-mộng nhưng tôi vẫn nghi-ngờ cái bộ óc của tôi không biết có c̣n đầy đủ chất lượng "Nhớ" không nữa..

Tôi hân-hạnh được chị Chất chào hỏi chỉ có một lần và đúng có ba chữ khi chị đứng từ đằng xa, cách tôi nhiều lớp người, tay chị vẫy vẫy ra hiệu cho tôi "Hi.. Phi-ṛm.. " vào dịp đại-hội Ninh-Ḥa Dục-Mỹ lần thứ nhất ở Nam Cali. Nhưng dù nhớ hay không nhớ, tôi cũng phải ra đón chị đúng như lời tôi đă hứa..

 

Sân bay đông nghẹt những người là người, bù với hai ngày trước đây (ngày tôi về) sân bay trống trơn suưt nữa là bị " đơn côi" xách gói về nhà rồi..

 Nh́n lên bảng để t́m số chuyến bay, tôi, Khanh và Thạch ra sớm hơn giờ đáp của chuyến bay, như thế mới vững ḷng, lại hơn thế nữa rằng: Tôi đi đón người tôi chưa xác-định chính xác được diện-mạo bao giờ, khuôn mặt tôi đă thấy, nhưng "nét" nào là "nét" chính để làm ấn-tượng?.. Tôi cứ lầm bầm hỏi tự lấy tôi, rồi tôi mang "ưu tư" mà tâm-sự với con dâu, Khanh tỏ ra ái-ngại cho tôi mà rằng:

- Rồi sao má?.. Làm sao má có thể nh́n ra Bác đó mà đón?..

- Lầm, ĺ, liều con à.. Nhưng má vẫn hi-vọng rằng ḿnh sẽ đón được Bác ấy!..

 Tuy chấn-an con dâu nhưng ḷng tôi vẫn băn-khoăn..

 

Sân bay càng ngày càng đông, người người chen chúc với nhau chỉ v́ muốn có chỗ đứng giơ rơ khuôn mặt ra để người nhà ra tới dễ nhận. Tôi cũng thế, tôi cũng muốn chị Chất có ra tới th́ nhận-diện ra tôi dễ hơn tôi nhận-diện ra chị (v́ tôi đeo đôi mắt kiếng cận có nét riêng).

 

- Chị có thấy một gia-đ́nh người Ấn nào ra khỏi sân bay không chị?

- Không!.. tôi đứng "canh" người quen của tôi cũng khá lâu rồi nhưng tôi không trông thấy một gia-đ́nh người Ấn nào đi ngang đây cả chị ạ.

- Tôi nhận trách nhiệm đón gia-đ́nh vợ và bốn đứa con gái của ông chủ tôi, người Ấn-Độ, nhưng rơ là chuyến bay của họ đă hạ cánh khá lâu (từ sáng sớm) mà vẫn không thấy họ ra..

 Cô bạn không quen, đứng bên cạnh tôi bỗng nhiên như cần tôi để tâm-sự.

Tôi thấy trên tay cô ấy cầm tấm bảng bằng giấy cứng, ghi tên những người cô ta sẽ đón, tôi chợt nghĩ ra..

- Chị ơi.. chị có bút không? Có thể cho tôi mượn .. (để thêm thi-vị tôi kể tiếp) Tôi cũng mới về hai ngày trước đây, và hôm nay tôi đi đón bạn "Không nhớ rơ mặt", tôi thấy chị ghi tên người không quen mà chị sẽ đón, làm tôi có ư-nghĩ tôi cũng nên làm như thế là "chắc" nhất!..

 

 Cô bạn không quen, cho tôi mượn ngay cây bút xạ to..

 

 

Tôi muốn viết chữ to cho người được đón sẽ đọc được, nhưng cuốn sổ tay tôi khổ không quá tấc to nên tôi không thể làm ǵ hơn (mất tự tin). Tôi chỉ mong nếu tôi nhận ra Chị, tôi sẽ " Miệng la, tay vẫy" th́ may ra rằng chị sẽ lưu-ư mà trông thấy tên chị trong cuốn sổ tay tôi "banh chằn" ra làm đôi này.. .

 

- Hay là chị nên vào hẳn bên trong (sát cửa) v́ chị có giấy đi đón người của công-ty th́ chị có thể nhờ mấy ông An-ninh ở đây giúp-đỡ, chứ cứ như người nước ngoài có hợp tác làm việc với VN, mà chưa đến Việt-Nam bao giờ, thường là bổn-phận của người làm an-ninh phải giúp họ, bằng cách phóng loa gọi tên người ra đón hay bằng mọi cách thông tin mà họ có. Chứ theo tôi đoán, họ đă và đang đợi chị ở pḥng đợi bên trong cửa kia. "

 

Cô bạn không quen, chợt như tỉnh người ra v́ những lời nói của tôi, cô ta bỏ chỗ đứng tiến đến bên những nhân-viên an-ninh xin giúp đỡ..

Chẳng bao lâu sau đó tôi thấy cô ra cùng với gia-đ́nh (người Ấn ) mà cô có bổn phận đi đón. Trông thấy cô ríu-rít bên những vị mà cô đi đón, làm tôi cũng vui lây..

- Gặp được người rồi.. quên cả cám-ơn..

Tính hay đùa nên tôi chợt nói với Khanh.. Nhưng bỗng "cô bạn không quen" chạy trở lại bên cạnh tôi

- Cám-ơn chị, nhờ chị chỉ giúp em, nên em đă đón được họ!..

 

Sân bay cứ ồn-ào nhốn nháo lên mỗi khi những tên chuyến bay đáp nổi đỏ trên bảng điện-tử, chuyến bay của chị Chất là một trong năm chuyến bay từ Hồng-Kông đáp liền th́ sát nhau..

 

 

Người đưa kẻ đón tựa như cửa chợ, tôi cũng đưa cao cuốn sổ tay ra vẫy.. vẫy.. một cách như "hên xui". Nhưng.. mắt tôi bỗng chạm ngay vào một khuôn mặt quen quen, tôi cố "banh chằn" cuốn sổ tay thêm ra (?) và cố trườn.. trườn người lên phía trước hơn nữa để mong rằng khuôn mặt này sẽ trông thấy ǵ chăng, v́ bất ngờ làn người từ đâu ấy dồn về chen đặc trước mặt tôi..

 

Tôi được tí cao hơn người nên cố nhón.. cố nhón cho cao gót thêm tí nữa để "chườn" thêm cái mặt ra.. Nhưng tôi chỉ trông được thoang thoáng qua kẽ, lúc hở lúc khép của dăy người đang lao-nhao.

 Dù chỉ là kẽ lúc hở lúc kín nhưng tôi vẫn nh́n thấy đôi mắt người này như chỉ cố đi t́m.. "Phi.. . Phi.. . "

Tôi nhoài người ra, chen qua đám đông để cố ra hiệu cho chị Chất biết rằng tôi cũng đă nhận ra chị..

- Em thật không nhận ra chị nếu chị không "Hét tên" em lên.. !" (chúng tôi trao nhau trận cười gịn đầu tiên)

- Ừ, .. chị nhận ra em khi chị nh́n thấy em.. (Lại cười to hơn).

- Mà chị đâu có nh́n vào cuốn sổ tay em đâu mà... (Vừa nói tôi vừa cười ha.. hả.. như thỏa măn một điều tôi thành-công).

Tôi đưa cuốn sổ tay ghi tên chị với tên tôi đóng trong khuôn cho chị xem, v́ sợ chị sẽ (cú vào đầu tôi) nếu tôi ghép Phi-Chất tên phản lại với pháp danh của chị, Nguyên-Chất.

 

 

 Chị Chất giới thiệu anh Thành (chồng chị) với chúng tôi, và cũng là lần đầu tiên tôi giới-thiệu Thạch và con dâu với anh chị Chất..

 

 Anh Thành đẩy chiếc voong đầy những hành-lí chất nặng như muốn trườn khỏi sân ga cao, Thạch nhanh người lao ra tay kiềm chế chiếc voong kéo lên chỗ vững-vàng.

 - Anh cứ để Thạch sắp đặt hành-lí cho anh..

 Vừa nói tôi vừa chỉ vào hai chiếc xách tay của chi Chất giao cho anh giữ

- Anh chỉ có bổn phận xách hai chiếc giỏ (giỏ cá-nhân) này thôi c̣n bao nhiêu việc khác để Thạch và em cùng cháu lo cho.

 

 Tôi nói với anh Thành khi con dâu tôi nhanh chóng chặn được chiếc taxi.

V́ lí-do đợi chờ lâu nên hai cháu của chị Chất đă trở về nhà của họ nhưng chị Chất vẫn muốn ở lại sân bay để t́m họ, nên sau khi thỏa thuận rằng chúng tôi ba người tôi sẽ "chăm sóc" anh "Little" Thành..

 

 Taxi đưa chúng tôi đến LưtựTrọng (nằm giữa ḷng Sàig̣n) nơi khách-sạn anh sẽ lưu-ngụ, tôi giao cho anh một sim điện thoại để chúng tôi dễ dàng liên-lạc với nhau, và tôi "giao" anh cho người quản-lí khách-sạn "chăm sóc" anh trong lúc chờ bà-xă anh về..

Giă-từ thêm một ngày "hú hồn" nữa, ba chúng tôi rủ nhau tự chiêu-đăi cho cái bụng xẹp-lép của ḿnh một bữa cơm trưa..

 Nhưng khi taxi vừa đậu lại trước đường Nguyễn-Trăi để chúng tôi tự quyết chọn nhà hàng nào chúng tôi thích, cũng là tiếng điện-thoại reo vang trong túi..

 - Hallo, Phi hả? Sao Phi lại để chị Chất một ḿnh lại trên sân bay vậy?..

 - Chị Chất quyết-định là thế Thủy ơi..

 - Trời đất.. Sao Phi lại để chị ấy quyết-định như thế.. Cháu của chị về nhà rồi, rồi không biết chị ấy có biết đường về khách-sạn không nữa, mà trong ḿnh lại không có cả điện thoại để mà liên-lạc được với ai nữa chứ..

 Sau cuộc nói chuyện điện-thoại với Thủy tôi lại đâm lo.. V́ sao tôi lại không ư-kiến cản chị đừng ở lại sân bay một ḿnh nhỉ, Thủy nói đúng đấy chuyện hai đứa cháu của chị Chất đâu cần phải kiếm họ ? Họ ở thành-phố này mà, họ biết thế nào họ t́m ra chị mà.. Tôi bị nhằn là đúng thôi nhưng Thủy có biết là tôi không biết chị Chất không có điện thoại không nhỉ..

 Nhưng chỉ độ mười phút sau đó Thủy điện lại báo cho tôi biết rằng, Chị Chất đă liên-lạc được với người nhà và qua điện thoại của người nhà (chị Chất) họ sẽ đưa chị về khách-sạn.

 

Thoải mái.. Chẳng c̣n ǵ của ngày hôm nay để làm tôi "hú hồn" nữa, tôi sẽ thưởng cho cái bụng của tôi một bữa trưa tuyệt-vời trong nhà hàng D́n-kí..

 

                                        

 

Đón xem Kỳ 3

 

 

                                          

 

                                                 Phi-ṛm. 

                                         Na-Uy, 11032011


         

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com