Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 



Kỳ 3:

 

- Ủa, Anh sao vậy!

- Anh bị tông vào cửa kiếng ở khách-sạn em à..

- Em tưởng anh bị chị "đánh" chứ (ha..ha..)

 

Tôi Phá lên cười thật lớn, làm anh Thành cũng phải cười theo tôi, đứa em tinh-nghịch..

 

Hôm nay là ngày hai mươi bảy (27) tháng hai tây của năm hai ngàn lẻ mười một nhằm vào hai mươi ba (23) âm lịch. Ngày đưa Táo về trời, cũng là ngày kỉ-niệm (giỗ) một năm tṛn Liên rẽ bọn ra đi..

 

Thủy hướng dẫn tôi vào bàn thờ Liên, trên bàn thờ tôi thấy bao gồm đầy đủ những tấm ḷng của bạn bè đối với Liên.

 

Thủy trao cho tôi nhánh nhang thơm, tôi vái chào Liên mà ḷng tôi như th́ thầm:

"Chị về đây, nhưng thiếu tiếng em reo..thôi th́ em ở bên kia ấy nhé vui bên người Cha em yêu mến.."

 

 

Chỉ được nghỉ ngủ qua một đêm thôi, tôi vẫn biết anh chị Thành Chất cũng chưa được tỉnh táo cho lắm nên việc anh Thành "định" đi "xuyên qua kiếng" của khách-sạn quả không phải là chuyện vui để cười, nhưng v́ cái tính hơi "quỉ quái" của tôi (sorry anh Thành Chất)

 

Rồi chuyện chiếc voong đầy hành-lí to sấp đôi dáng dấp của anh cũng là những trận cười dài khó dứt..Và nào đâu tôi bỏ qua chị Chất, chuyện chị với đôi mắt dáo dác t́m tôi trong sân ga..

 

 Thạch ngơ-ngác với những trận phá lên cười của chúng tôi, tôi nhận ra điều ấy nên lâu lâu tôi lại phải "bỏ cười" để kể lại với anh bằng ngôn-ngữ của anh nên anh có cười theo chúng tôi những nụ cười..

 

- Con thấy bọn già má có vui không?

- Vui,vui lắm má.

 

 Tôi mang theo đứa con dâu, để mong rằng mang chúng nhích lại gần quan niệm giữa tuổi già với tuổi trẻ hôm nay.

 

 Buổi tiệc tan, cũng đúng vào giờ chúng tôi phải ra sân bay đón anh chị ThànhGiỏi. 

 

Sân bay đông cứng những người là người, chúng tôi không thể t́m được chỗ đứng tốt để "chường" mặt ra cho rơ ràng dễ thấy được, nên chúng tôi đành đứng lúm-xúm sau lưng những người đến trước.

 

Riêng Thạch, cao lớn hơn người nhưng anh chưa biết mặt anh chị Thành Giỏi bao giờ nên anh cũng chẳng giúp chúng tôi được điều ǵ, và h́nh như anh cũng cảm nhận được điều này nên anh đă t́m cho anh chỗ đứng bên cạnh chiếc cột tường, và khi mà chúng tôi đứng chờ măi hằng giờ cũng chưa thấy bóng dáng của anh chị Thành Giỏi ra đến, nên Thạch cũng nhờ vào chiếc cột ấy mà ngủ gục (11 giờ về đêm).

 

- Chị ơi! Đông người thế này biết anh chị Thành có nh́n thấy ḿnh? Hay là em lại dùng cuốn sổ có tên chị và em đó, mà quơ..quơ đại làm hiệu, may ra anh chị Thành có trông thấy..

 

Ư-định của tôi chưa kịp thực-hành..

- Giỏi...chị Giỏi..

 

Tiếng reo to lên của chị Chất, hướng cho cả bọn tôi nh́n ra dáng anh chị ThànhGiỏi đang đảo mắt t́m bọn tôi..

 

Chúng tôi cả bọn như tỉnh hẳn người ra, sẵn sàng trong tư-thế đón chào anh chị trang-chủ Ninh-Ḥa.com về thành-phố. Thành-phố đêm nay tuy không trăng, nhưng có sao.. Và trong ḷng muôn người cũng đang lao-xao chờ đón xuân về..

 

Tôi mau mắn giới-thiệu Thạch và con dâu với anh chị.

 

- Anh ấy có nói tiếng Anh không?

- Vâng, tiếng Anh là ngôn-ngữ thứ hai có trong máu của họ anh ạ.

 

Chị Chất th́ lăn-xăn bên chị Giỏi như cố nói cho bằng hết những ǵ chị muốn nói..

 

Khanh, cứ mau mắn như mọi khi, chận ngay được chiếc taxi rộng đủ chỗ cho cả bảy người..

 

Xe càng đi sâu vào ḷng Sàig̣n đêm, không khí càng trầm thoáng..nhưng những ánh đèn muôn màu giăng mắc như không cho phép thành-phố được nghỉ-yên..

 

- Ô đẹp quá! (anh ThànhGiỏi chợt thốt lên)...Xem ḱa chợ tết..

 

Sàig̣n, đă bao lần đổi thay...Nhưng Sàig̣n vẫn đẹp, đặc biệt đẹp những nét xưa trong ḷng những đứa con xa xứ..

 

Xe dừng trước cửa khách-sạn Mai-Kim-Loan, nơi anh chị Thành (hai cặp Thành) lưu-trú trong những ngày thăm viếng Sàig̣n.

 

Sau khi mang những hành-lí gọn gàng vào khách-sạn, bọn tôi ba người giă-từ (hai cặp Thành) để trở về G̣Vấp.

- Ủa, tưởng Phi cùng gia-đ́nh ở lại, cùng đi ăn tối?

- Tối nay để cho anh chị đi ăn rồi nghỉ ngơi, Phi này hẹn mai sẽ "quậy"!.

 

Tôi đưa tay vẫy chiếc taxi đang chạy ngược về phía chúng tôi..

 

- Anh nghĩ sao về ngày hôm nay? (tôi hỏi Thạch)

- Tất cả mỗi việc diễn tiến tốt đẹp và chúng ḿnh đă đón được tất cả những người trong lịch tŕnh cả rồi phải không?

- Đúng rồi! chúng ḿnh đă hoàn tất xong việc đón đưa rồi, và những ngày kế tới là những ngày của vui và quậy thôi..

- C̣n con, con có vui không? (tôi hỏi Khanh)

- Vui, vui ghê đi má, à má à bác Thành ḿnh đón hôm nay to lớn khác hẳn với bác Thành ḿnh đón hôm qua hén má..

- Ừ,cho nên má và bố mới gọi bác Thành hôm qua là "Little" Thành đó con..

Khanh hữu-ư cười nên nắc nẻ, làm ngắn hẳn lại con đường nhà.

 

Tôi chỉ được gặp, và chào hỏi với anh chị Thành Giỏi chỉ độ (5, 10 phút) một lần duy nhất trong dịp đại-hội đồng-hương Ninh-Ḥa - Dục-mỹ lần thứ nhất ở miền Nam Cali (Thời gian đó anh chị Thành rất bận rộn).

 

 Và mặc dù rằng tôi và anh Thành liên-lạc e-mail rất nhiều về phương-diện bài vở cũng như những vấn đề có liên-hệ đến bạn bè. Nhưng cũng không phải v́ thế mà tôi có thể quyết đoán được mẫu người của anh chị.

 

Nhưng hôm nay, giữa ḷng đêm Sàig̣n tôi nghe tâm tư anh chị đau đáu mong chờ hưởng hương tết quê hương cùng với bạn bè.. Làm tôi hiểu thêm hơn Tâm chân-chất, Tính b́nh-dị của mẫu người dễ gần-gũi, dễ thân thiết lẫn với chân t́nh..

 

                                        

 

Xem Kỳ 4

 

 

                                          

 

                                                 Phi-ṛm. 

                                         Na-Uy, 11032011


         

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com