Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 



 

Kỳ 6:

 

 

 Loay-hoay thế mà đă mùng hai tết rồi..Hẹn với các anh các chị sẽ ra vào ngày mùng 3 tết, nhưng vé xe, vé tàu ǵ cũng vẫn chưa mua được, tôi điện cho Thủy để kể cho Thủy nghe nỗi lo-lắng của tôi.. Thủy có tính hay lo, khi nghe tôi kể rằng tôi không mua được vé đi Nhatrang (kể về mọi phương tiện như máy bay, tàu ḅ hay xe buưt) ǵ cũng không có hết, Thủy nhặng lên mà nói với tôi "Không chịu nói sớm sớm, đến giờ th́ vé đâu mà t́m cho ra đây...Thôi để Thủy ra hăng máy bay hỏi xem đă rồi Thủy gọi lại cho..."V́ tôi đă không biết ở Việt-Nam bây giờ phương tiện chuyên chở khách khó khăn gần như nhất thế giới! (Why?) Lúc nào ta muốn đi đâu là hằng loạt những khó khăn phải kể ra, đến quày vé th́ gần như lúc nào cũng nghe trả lời "Không có vé, hay hết vé..rồi, khó có lắm..!" Có phải v́ người Việt ai cũng dùng phương-tiện di chuyển hằng giờ, hằng ngày (?) Hay v́ bí ẩn nghề-nghiệp(??)..(Để gây nên sự khó khăn?)

 

Trong lúc chờ-đợi Thủy, con trai tôi (Bảo) cùng bạn lái xe máy ṿng khắp thành-phố để "truy-lùng" vé cho tôi.."Má ơi! có vé sáng mùng 3 đi của hăng Mai-Linh, loại "gường" chót,  "hên" là có hai người trả vé lại đó má (pḥng vé nói). Má có đồng ư không? C̣n những hăng khác không có vé.." Quay sang Thạch đang ngồi bên cạnh tôi nói: "Bảo nói có vé nhưng đi vào sáng mùng 3, "Gường" (loại xe chắc là chỉ có ở Việt-Nam?) không ngồi được, mà là gường cuối chót, giá giống nhau cộng tết, ḿnh ra tới đó vào gần chiều có được không?" Thạch trả lời: "Ḿnh không có điều-kiện ǵ để lựa chọn cả.." Và tôi gọi lại cho Bảo rằng chúng tôi quyết-định là vậy..

Nhưng..Chỉ độ vài tiếng sau đó Thủy gọi lại báo cho tôi biết Thủy đă đặt vé được cho tôi (vé ngồi đàng-hoàng) Và chuyến đi về đêm, ra tới Nha-trang đúng 6 giờ sáng chúng tôi sẽ không bị mệt ..Cám-ơn Thủy rất nhiều và tôi phải quên nhanh hai vé đă mua của hăng Mai-Linh..

Thế bạn mới biết tại sao tôi mến Thủy..Thủy như dính với câu châm-ngôn "Sẵn-sàng v́ bạn"!.

 

Khi xe vừa chuyển bánh rời thành-phố, cũng là lúc chiếc điện-thoại nằm trong đáy giỏ "tíc..tíc" vài tiếng nhỏ, bấm máy lên tôi nhận ra e-mail của anh Thành chúc chúng tôi chuyến đi b́nh-an và anh hẹn ra đón chúng tôi tại bến xe..

Chiếc xe chạy vùn-vụt, tôi không sợ xe nhưng với những tiếng c̣i lâu lâu lại rú lên giành đường làm tôi sợ..Tôi cố nhắm mắt lại để dỗ cho ḿnh giấc ngủ, nhưng thật là không dễ..Tôi có thiếp đi một tí khi xe không rú lên nhiều tiếng c̣i..

Xe ra tới Nha-trang sớm hơn như giờ ghi trong vé 40 phút, nh́n trời c̣n tối và thành-phố như c̣n ngủ yên, tôi không gọi cho anh Thành ra đón chúng tôi, nhưng tôi gọi báo cho anh biết rằng chúng tôi đă ra tới và tôi đă gọi được taxi đưa đến khách-sạn anh chỉ cần đợi để đưa dẫn chúng tôi nhận pḥng.

 

Nhận pḥng xong cũng là vào sáng, anh Thành chị Giỏi chiêu-đăi chúng tôi món bún ḅ huế trên góc đường gần lối về khách-sạn..Sau khi ăn sáng chúng tôi chờ chuyển pḥng v́ ban sáng chúng tôi chỉ tạm nhận pḥng của anh chị Chất.

Chúng tôi có ba ngày để "ṿng quanh" Nha-Trang Ninh-Ḥa Dục-Mỹ, thật thích thú được trở lại Nha-Trang sau bao nhiêu năm xa cách, khách-sạn nơi chúng tôi tạm trú nằm ngay vùng chợ Đầm nên tôi nhận ra con đường thẳng tắp của Duy-Tân xưa, tuy giờ đây không c̣n nét thơ mộng của ngày xưa với dăy hoa điệp che bóng mát suốt con đường. Cũng không c̣n t́m thấy đâu những dáng anh Hải, Không-quân xưa, hay những anh hùng Bộ Binh..Nên đường không c̣n làm e-thẹn những bóng hồng (v́ ngày nay ra đường cô nào cũng bịt mặt hết trọi)..

Tôi định rằng sẽ đi tản bộ trên đường này (Duy-Tân cũ) một lần để t́m lại cảm-giác xưa nhưng tôi không làm được v́ lịch-tŕnh khít khao. Và v́ rằng ngày xưa con đường này ôm của tôi những kỉ-niệm của một chuyện t́nh dễ thương và một vài chuyện t́nh "thương không dễ"..

 

"Ngày mai, bọn ḿnh sẽ ra Ninh-ḥa rồi đi Dục-Mỹ đó nghe!" Anh Thành nói tiếp: "Nhớ là 6 giờ sáng mai xe đến đón ḿnh tại khách-sạn" Và tối hôm đó chúng tôi đă nghỉ sớm để chuẩn bị cho cuộc thăm Ninh Ḥa Dục Mỹ vào ngày mai..

Tuy nói rằng 6 giờ nhưng chúng tôi phải đợi thêm hai tiếng cộng vào, và trên đường đi anh tài-xế tỏ ra như bắt buộc phải chở chúng tôi (?) Anh không nói chuyện vui mà chỉ nói đến những điều làm khó những người khác..(chuyện này xảy ra rất nhiều ở Việt-Nam) Chung qui cũng tại sự thay đổi đến chóng mặt ở Việt-Nam, sự thay đổi ấy có lẽ bắt nguồn từ chữ phải "Hơn" và sợ "Thua" hay, phải "Có" chứ không chịu "Nhịn", nên chuyện lọc-lừa có thể nói là chuyện "nhỏ" ở Việt-Nam ngày nay (tệ đoan)..

 

Xe xịch đổ trước nhà anh chị Chất (theo sự hướng dẫn cùa anh chị). Chúng tôi được chào hỏi gia-đ́nh anh ThànhChất, tôi hân-hạnh được nghe câu chuyện huyền-thoại, nhưng có thật của gia-đ́nh anh ThànhChất trong thời chiến. Chị thứ (?) của anh Thành năm ấy tuổi c̣n con gái khi sơ tán v́ chiến tranh, chị bị lạc mất gia-đ́nh và chị lưu-lạc ở Pháp măi 30 năm sau, t́nh-cờ chị gặp một người Việt nói tiếng Việt ở Pháp chị mới có nhịp cầu để t́m hướng trở lại Việt-Nam t́m gặp lại nhà xưa, chỉ v́ cái tên hiệu vẫn c̣n in dấu mờ nên chị đă nhận ra nhà của bố mẹ chị xưa, và cũng từ manh mối đó chị t́m ra được anh chị em của chị..

 

" Ḿnh đi sang thăm nhà cô Chiêu đi.." "Ở măi đâu lựng?" Tôi hỏi "Ở ngay đây thôi cách nhà anh chị ThànhChất vài căn nhà thôi Phi à"..

 

 

" Hi...Chào chào" Cô Chiêu ra đón chúng tôi vồn vă, cô mời chúng tôi vào bên trong, căn pḥng khách nhỏ nhưng với nét nghệ thuật riêng, tất cả đều đơn-sơ nhưng nồng-nàng sức quyến-rũ của sự nồng hậu mà chúng tôi ước mong..

Những câu chuyện của buổi đầu gặp mặt, rộn-ră những tiếng cười, riêng tôi lúc đó chưa dám cười to v́ c̣n tí e dè (giữ lịch-sụ mà) Chỉ đảo mắt quanh những bức tranh mà hai nghệ-sĩ SơnChiêu vẽ treo trên tường..

Khi cả bọn cảm thấy bao-tử "gọi" mới xin khiếu cô Chiêu thầy Sơn mà về, như đă có lời mời của anh chị ThànhChất, cô Chiêu cùng đi dự đám-giỗ nhà chị của anh, nhưng trước khi chúng tôi đến nhà chị của anh Thành Chất, anh ThànhGiỏi đă đưa chúng tôi thăm gia-đ́nh Bố và d́ của anh Thành.

 

 

 "Chào..Chào..mời vào nhà.." Những lời mời niềm nở của gia-đ́nh chị anh ThànhChất làm tôi cảm thấy ấm-cúng..Tôi cảm thấy như tôi được là người trong nhà, cảm-giác này tôi sẽ không bao giờ quên được..Và hôm đó tôi được gặp mặt và chào hỏi các chị, anh của anh Thành. Các món ngon do chính tay các chị làm, món nào cũng tuyệt..Có người luôn muốn chọc nghẹo tôi để tôi ngưng ăn là họ gắp, nên tôi giữ ḿnh đằm-thắm lắm để ăn.Có lẽ thấy tôi "đằm-thắm" quá nên các chị để yên cho tôi ăn. Hôm đó cô Chiêu lại mang theo gói bánh dây nũa chứ, làm tôi cứ cuống cả người lên v́ sợ người khác ăn hết..

Sau bữa tiệc gia-đ́nh anh chị ThànhChất, chúng tôi tiếp tục con đường cuối của cuộc hành-tŕnh..Dục-Mỹ.

Đường về Dục-Mỹ thật nhiều thay đổi, chỉ có một vài chỗ như c̣n sót lại chút ít ǵ (hoang vu) và tôi tưởng tượng lại h́nh ảnh cũ c̣n nằm trong trí nhớ của tôi để kết nó thành nét quen xưa, nhưng cố ghép lại càng vụn-vỡ ra (buồn)..

Anh Thành nói chuyện điện-thoại với HoàngLan, Hoàng Lan chỉ quán càphê làm điểm hẹn để bọn tôi chờ Lan và các bạn tới..

 

 

Hai người, rồi ba người..Chỉ một chốc thôi "băng" DụcMỹ chiếm gần hết ghế trong quán,

Lần đầu tiên các bạn Dục-mỹ gặp mặt "hai cặp" Thành nên rất là nhiều câu chuyện để mà nói, mà kể.. Anh Thành để camera thâu.. Để khi trở về lại Mỹ mà"ngâm cứu".. Hên quá hôm đó tôi chưa nghĩ ra phải nói xấu ai..

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, bọn tôi phải chia tay với các bạn Dục-Mỹ, hẹn lại ngày hôm sau cùng họp mặt tại Nha-trang..

 "Phi-ṛm ơi! báo tin mừng nghe!..Mai Thủy và cô Đào Ra tới..."

Ha..ha...ha.. "Có thế chứ!.." Mừng quá tôi phát lên cười to và thoải-mái, thế là đêm nay trở về khách-sạn tôi sẽ ngủ được giấc ngon chờ đón Thủy..  

Đón xem Kỳ 7

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 20.04.2011


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com