Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 



 

Kỳ 7:

 

 

 Về tới khách-sạn trời cũng vào tối, chị Giỏi rủ tôi ra chợ mua ǵ về ăn tối, và chúng tôi đă mua những ổ-bánh ḿ quê hương, tôi phải gọi như thế v́ tôi sống ở xứ người tôi không có những ổ bánh-ḿ nho nhỏ.. ḍn ḍn, nhồi thịt heo quay với vài cọng dưa leo thái mỏng, tí cà-rốt và củ-cải trắng ngâm chua như thế..Tôi chợt kêu lên "Chúa ơi, sao mà ngon thế!.." Như thế đấy các bạn ạ, đă hai mươi mấy năm xa-cách món này mà bỏ qua th́ quả là phí cuộc đời là vậy..

Chị Giỏi chạy sang hàng xôi cùng dăy, say sưa bảo với hai cô bé sinh đôi gói thật đầy những gói xôi mặn thơm lức cả người..

"Xong ..chưa em!" " C̣n..một ổ nữa thôi chị!" Chị Giỏi hỏi vọng qua tôi.

Chúng tôi hân-hoan xách những bao nặng thức ăn về cho buổi tối..

 "Ḿnh lên sân-thượng ăn đi!" "Được..không?.." Tôi đề nghị và anh Thành hỏi lại tôi.

"Ở trên đó có cả bàn và ghế nữa..Ḿnh yêu cầu họ mở đèn lên cho sáng là ấm cúng rồi.."

Nhưng dù cố gắng lắm, cậu người làm của khách-sạn vẫn không thắp sáng được ngọn đèn ở giữa sân cho chúng tôi. Vừa lúc Thạch sắp đặt xong bàn ghế và chúng tôi quây-quần bên nhau dưới bóng hắt của ngọn đèn trong pḥng trống kế đó, ánh sáng chỉ đủ soi khoảng bàn nhỏ, nhưng chúng tôi cũng có một bữa tối "tay cầm" ngoài trời đêm đấy thú-vị..

" Thủy và cô Đào ra tới Nha-Trang vào đúng 5 giờ sáng, ai đi đón phải dậy sớm để đi.." Giơ tay lên tôi nói " Em và Thạch đi" "Rồi, Tôi sẽ gọi điện báo và ḿnh cùng đi.." và chúng tôi chia nhau về pḥng để nghỉ mai sớm đi đón Thủy và cô Đào.

 

"Anh Thành hả? Anh ở đâu rồi? Bao giờ Thủy tới?" "Tôi đi đón cô Đào và Thủy sắp về tới rồi.. Xuống đi bọn ḿnh đi ăn sáng!.." Thế mới biết ai sai lời, tôi và Thạch đă giao hẹn gọi chúng tôi cùng đi đón nên Thạch đă để máy báo từ thức lúc 4 giờ và chúng tôi rửa mặt thay quấn áo ngồi chờ tín-hiệu của anh (Thành Giỏi) Nhưng đợi ..rồi đợi măi nóng ruột, mới buộc ḷng nhấn máy gọi, th́ ra anh đă "Lừa" chúng tôi ở nhà để đi đón Cô Đào và Thủy một ḿnh. Dù rằng sau đó anh có thanh-minh thanh-nga rằng v́ muốn cho mọi người ngủ ngon giấc.. Một cái "Lừa" dễ thương là vậy!

 

" Thủy ơi..Ḿnh đi ăn bún ḅ huế đi..." "Thôi, Thủy không ăn bún ḅ đâu, để Thủy dẫn đến một nơi ăn sáng.." Quán Thủy dẫn chúng tôi đến, thật là hạp với ư tất cả nên chúng tôi có buổi ăn sáng thật vui và lí-tưởng, chúng tôi trêu nghẹo nhau rồi chụp h́nh cho nhau như tuổi c̣n thật xuân..

 

 

 

 Sau buổi ăn sáng, chúng tôi rủ nhau đi ra ngắm biển sáng. Khi nắng chưa lên cao biển ru ḿnh lặng-lẽ lắm, những con sóng lùa cũng chỉ làm ướt ngậm bàn chân.. Tôi thấy Thủy thật vui và tôi cùng Thủy giơ tay thật cao.. Hét lên thật to, để dẫn lại tuổi thơ về..

 

 

 

 

 

Tôi và chị Giỏi rủ nhau đi gội đầu trang-điểm để dự bị cho buổi tối, Thủy, cô Đào và anh Thành rủ nhau đi ăn phở uống cà-phê, Thạch th́ chỉ muốn t́m cho ra tiệm chụp-ảnh mà anh nhác thấy trên đường hôm qua để xem có mở của mà mua cái chân đứng cho chiếc máy chụp h́nh to của anh.

Kia rồi...Tôi và chị Giỏi cũng đang đi t́m lại tiệm uốn-tóc hôm nào chúng tôi đă đến (nhưng quên tên). Khi chúng tôi t́m được ra tiệm th́ cũng là lúc chúng tôi trông thấy bóng Thạch cũng đang chăm-chỉ lựa chọn thứ anh cần thiết, tôi nói với chị Giỏi vào tiệm trước và tôi chạy nhanh đến bên Thạch hỏi xem Thạch cần tôi giúp điều ǵ, nhưng anh bảo với tôi rằng người bán hàng hiểu anh muốn mua ǵ.. Thế là tôi yên tâm và dặn vói anh rằng nếu về sớm hơn chúng tôi th́ về khách-sạn chờ chúng tôi về.

Về tới khách-sạn chúng tôi cũng c̣n hơn giờ đồng-hồ để thay áo-quần..Xe đậu kề khách-sạn chờ chúng tôi. Quanh-co lắm con đường vào khuôn-viên Nam-Sơn nhiều bóng dừa cao, nhiều cơn gió mát bởi nằm cạnh ven sông..

Các bạn đă có những người đến trước chúng tôi, tôi nhân diện ra ngay anh chị Hải-Lộc, hai nhà thơ Tường-Hoài và Nam-Kha cứ đi dính vào với nhau tựa như đôi song sanh, tôi muốn bắt tay chào nhưng nỗi e-ngại ḿnh c̣n đang là người mới, anh chị ThànhChất và người chị cùng đến, cô em nhỏ có cái tên thật đẹp Lương lệ Minh-trí mà tôi thường hay đọc bài của em trên tranh Ninh-Ḥa.com, văn cô em viết thật chân t́nh và ẩn chứa nhiều nỗi niềm. Rồi vào một năm kia..Khi tôi đăng bài t́m Nguyễn thị Thuận cũng chính Minh-Trí là người chỉ Luận đi t́m tôi, để Luận và tôi cùng đi t́m Thuận (Luận kể lại)(T́m về kỉ-niệm đăng trong năm 2007). Và hôm nay, cô em tôi mến qua nét bút hiện-hiển ngay trước mặt, với lời chào mừng, nhưng như vẫn có nét e-ngại, nên tôi nói "Chị có nghe qua những lời kể ít thôi về em, nhưng chị hiểu nhiều..V́ chị cũng như em, mạnh-dạn lên em, hăy nh́n về phía trước..Hay em về.. "Điểm phấn tô son lại..Ngạo với nhân-gian một nụ cười!.."Minh-Trí siết-chặt lấy tay tôi như tỏ ḷng rằng hẳn đă hiểu rồi..

 

Ảnh: Sử Xương Hải

 

Tuyết-Hoa cũng vừa đến bên tôi, một Tuyết-Hoa năng-động nồng-hậu miệng luôn tươi nụ cười và t́nh-cảm như lúc nào cũng muốn chan-ḥa với tất cả..Hương-Đài đúng là mẫu dáng Ninh-Ḥa, hiền và từ-tốn.. Chị Thanh-Trí như yểm trợ cho cái hiền của chị Trang-Đài, nên chị mau mắn nắm lấy tay tôi cho tôi thêm tự-tin rằng các chị đều mến tôi. Đinh Lan và anh của Lan cùng chồng cũng đến và chúng tôi cùng chào hỏi nhau. Anh Hải-Lộc thích lắm cái vui của chúng tôi nên anh thâu nhanh những h́nh vào trong ống-kiếng..

 

Chúng tôi lần lượt đưa nhau vào bàn tiệc..Cô bé NguễnđônhuếTrang làm người hướng-dẫn chương-tŕnh, dễ thương và có lối văn "Sao giống mẹ" ( chị Thanh-Trí) Vậy mới biết mẹ giỏi con ngoan là thế..

 

Sau lời khai-mạc của anh NguyễnvănThành, tôi được cô bé HuếTrang xướng tên tôi lên phát-biểu, thật là không soạn-thảo ǵ ra trước nên khi bị xướng tên th́ cái đầu phải làm việc thật nhanh để t́m tiêu-đề mà tŕnh bày với các bạn: RủRê (đă viết vào ḱ 1)

Và v́ rằng vui quá nên tôi đôi khi phá lên cười "quá chân thành", không biết có hợp với ḷng mọi người..

Người Việt ḿnh hay nói: "Vui hết biết!" Nên khi Phi-ṛm vui xin hết biết. Hay câu:" Rầu thúi ruột!" Để bù lại khi Phi-ṛm buồn..Và trong cái vui hết biết đó, diễn biến nối tiếp nhau mà thoát ra không có sự sắp đặt hay cố-t́nh nhưng bao gồm những điều tôi muốn diễn đạt là sự thật của t́nh bạn và vui, nhưng có lẽ vô-t́nh làm Lan (Nhàn) "lo-lắng" về "Cái miệng dài vượt đại dương" chăng ? Dầu ǵ đi nữa "Nói th́ đă nói". Nói rồi có "Trảm" được Lan đâu..V́ Lan cũng giống như Phi-ṛm; "Vui rồi quên Hết những ǵ ḿnh Biết"..

 

Cô Chiêu, mẫu người của sự vững-vàng, kể cho mọi người nghe câu chuyện "Ngày xưa c̣n dại" của anh trang-chủ, một chú "khờ" thủa ấy..Đến khi đậu tú-đôi vẫn c̣n khờ.."Chạy sang nhà tôi và nói với tôi: hai đứa ḿnh đậu rồi..Chỉ có thế!.."(Cô Chiêu kể)

Thanh-Trí thay lời phát-biểu bằng những vần thơ xuân, thế có biết tay thơ chủ-nhiệm CLB thơ UNESCO Trầm-Hương Khánh-Ḥa là vậy.

Thầy Thanh-Sơn khen lối khéo đưa đời vào đạo, đạo vào đời của Mục-đồng qua câu "Cảm tạ một làn môi"

Thủy th́ cảm tạ bạn với bạn, bạn với ḿnh.Cô Đào như vẫn c̣n xuân với giọng Huế ngọn ngào..quyến-rủ người nghe.Cô kể chuyện con đường vào Ninh-ḥa.com.. Chuyện ngày xưa vang tên thầy Phạm-Thu người dạy toán của trường Trầnb́nhTrọng..

 

 

 

Rồi lô-tô nổi lên với giọng anh Thành không chuyên-nghiệp nhưng nghe cũng hay hay thế là không-khí trở nên như "hồi-hộp".Tôi bảo Thạch phải cầm giữ vé cho kĩ "nhỡ ra mà ḿnh trúng.." .Nhưng hôm đó số hên không chạm chỗ tôi ngồi..

 

Trộn lẫn trong mục gọi vé trúng là những mục ca hát của các bạn. TuyếtHoa hát Ngọc-Hà phụ-diễn múa, đôi bài Ngọc-Hà cũng thích những bước slow nhẹ thật cởi mở tự-nhiên làm ngạc-nhiên nhiều người và cũng làm mạnh-dạn vui hơn cho mọi người, Thành (chồng TuyếtHoa) LanNhàn với "V́ đó là em".Khi cô Chiêu hát Thạch buột miệng nói : "Ô" Yoko!" (Yoko vợ của cố ca nhạc-sĩ John Lennon) Chắc các bạn cũng biết Yoko là người Nhật có giọng cũng cứng và nhựa, nên khi cô Chiêu hát Thạch không nghe được lời nhưng nghe được chất giọng và anh buột ra lời là như thế, cộng vào họ cũng có đôi nét trên khuôn mặt giống nhau..

Minh-Trí, cũng chất giọng mạnh không kém, rồi Mục-Đồng đâu phải chỉ là thầy tu! Ngoài ca hát, ḥ dân-ca, chú Mục-Đồng ta c̣n cả diễn-kịch "Thất t́nh" không thua ǵ cả Hoài-Linh các bạn ạ..

Anh trang-chủ đâu có thua kém ǵ ai, anh mang lên sân khấu mà tuyên-bố "Một loài hoa không vỡ" làm cả một nhóm "Hoa" leo lên sân-khấu để mong anh chọn. Khi được hỏi rằng anh sẽ chọn ai: Anh trả lời anh chọn Phi-ṛm. V́ anh "Chọn" mà không "Lựa" nên khi Phi-ṛm hát không thuộc bài nên bể dĩa..

Trong buổi chúng tôi đang vui đùa th́ anh Nguyễn Quân nhận được tin mẹ trở bịnh nặng, anh xin khiếu các bạn để về, tôi vội theo chân anh ngỏ ḷng chia-sẻ nỗi buồn với anh và sau khi tôi trở về Nauy, không lâu sau đó đọc tin phân-ưu trong trang phân-ưu cụ bà của Ninh-ḥa.com.

Và cũng trong buổi tiệc họp mặt tôi cũng được nhà thơ Nam-Kha tặng tập thơ anh xuất-bản..Anh Tường-Hoài muốn Thạch chụp cho tôi và anh một tấm h́nh để kỉ-niệm và lúc đấy tôi mới thật hiểu cái thận trọng trong giao tiếp của anh là biểu-tượng tốt.

 

Ảnh: Sử Xương Hải

 

Niềm vui chúng tôi chưa cạn nhưng nhịp thời gian bắt chúng tôi phải dừng, tuy thế anh NamKha không muốn để thời gian đi, anh mời tiếp chúng tôi viếng thăm "Bốn Mùa" càphê quán, nhưng đáng tiếc rằng v́ sức-khoẻ Thuỷ không tham-dự được nên bọn tôi cùng Thuỷ trở về khách-sạn ( sorry anh NamKha) Hẹn lại anh dịp sau..

 

  

Xem Kỳ 8

 

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 26.04.2011


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com