Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 



 

Kỳ 10:

 

Theo chương-tŕnh tôi và Thạch đă hoạch-định rằng sau ngày dự tiệc cưới của Sơn con trai Hoa chúng tôi sẽ mời các anh chị các bạn đến thăm nhà chúng tôi một lần để "quậy" cho đă đời mà làm kỉ-niệm của một chuyến về... Nhưng tôi phải âm-thầm băi bỏ v́ lí-do con chó nhà đang phải theo dơi sức-khoẻ của nó để xác-định tŕnh trạng... Và nếu có dịp sau (2013) mong rằng được tiếp đón các bạn đến nhà "quậy" như ḷng mong-ước...

 

Vé máy bay ra Đà-Nẵng và khách-sạn ở Hội-An Thạch đă đặt sẵn từ hai tuần trước, nên dù chân Thạch có bị đau anh cũng phải ráng mà đi. Nhưng may quá chuyến bay ra Đà-Nẵng vào buổi sáng tinh mơ(5 giờsáng) nên thuận-tiện cho Thạch không bị nóng nhức v́ vết thương.

 

Chỉ có 45 phút đường bay thôi là chúng tôi đă chạm đất Đà-Nẵng, tâm-trạng tôi bâng-khuâng khó tả, tuy tôi là người Việt nói tiếng Việt, nhưng không có nghĩa là tôi hiểu hết biết hết về Việt-Nam tôi, nếu tôi không được chứng-kiến, không đươc sờ mó hay không từng thăm viếng th́ tôi cũng giống như Thạch thôi "Bỡ ngỡ"...

Sân bay Đà-Nẵng yên tĩnh hơn Sài-G̣n rất nhiều, tôi cảm-nhận được sự an-tâm, taxi ở đây họ cũng thứ tự của tên hăng một đậu theo qui-định, Thạch trông thấy tên của hăng chúng tôi hay sự-dụng ở thành-phố và anh nói với tôi như vui mừng:_ Ḱa, ở đây cũng có Vinasun!

 

Thạch thích đón taxi của hăng Vinasun, chúng tôi dùng loại taxi này nhiều lần trong việc di-chuyển đi lại trong thành-phố, chúng tôi nhận thấy có uy-tín trong việc đưa rước hơn hết trong kỳ nghỉ này nên Thạch rất có ấn-tượng với tên hiệu hăng xe là vậy.

 

Tôi ra hiệu cho chiếc taxi mang tên hăng Thạch ưa-chuộng, tôi hỏi anh có thể chở chúng khách-sạn về Hội-An, và anh vui-vẻ nhận lời ngay.

 

Trên đường đi tôi hỏi anh về tập-tục và món ăn của người địa-phương, tôi được anh giải-thích thêm vài món ăn lạ và đặc-biệt của người Hội-An như món Cao-lầu, Bánh bông-hồng, Bánh đập, những món không dễ được thưởng-thức ở thành-phố và chính tôi th́ chưa bao giờ được biết hoặc nghe tên.

 

 

Palm Garden là khách-sạn nơi chúng tôi đă đặt pḥng. Là ngày đầu đến nơi đây nên chúng tôi muốn dành trọn một ngày để t́m hiểu đường bước nơi đây, nhất là đi quanh khu khách-sạn được đặt là 5 sao này để chiêm-ngưỡng cái đẹp yên b́nh của vùng biển Cửa-Đại này mà tôi chỉ được học lướt qua ở bậc trung-học của môn địa-lư Việt.

 

Toàn là mây xám, nên không gian như lành-lạnh... Biển đục màu chứ không trong xanh như biển Nha-trang hay Đại-Lănh, băi không bóng người khách dạo biển tôi biết chắc là v́ trời không có nắng nên vắng bóng người...

- Ḿnh đi ăn sáng xong chắc nắng sẽ về...

Thạch vừa nói vừa nắm tay tôi kéo tôi về hướng nhà hàng ăn của khách-sạn, có lẽ anh đói rồi nên tôi cũng thấy đói theo...

Nhà hàng thật rộng và lịch-sự những bàn ăn, quày thức ăn (buffet) đầy tràn những món ăn Việt, đặc-biệt nồi nước lèo đang bốc khói sau nhưng giá múc rồi lại múc để chan-ḥa vào những tô ḿ Quảng của khách đang đứng chờ tới phiên là làm hấp-dẫn hẳn một khoảng quày...

Tôi rủ Thạch cùng đứng xếp hàng chờ phiên, nhưng anh chỉ thích-thú với những ly cà-phê Việt sền sệt đặc đậm đen quyện hương đất Việt ngất-ngây...

V́ mê-ly với những món ăn Việt đặc-sản của người Quảng nên tôi quên đi mất cái vụ giữ eo... Thạch cũng theo dấu vết tôi, tôi ăn ǵ Thạch ăn nấy...

Nhưng chỉ vài giờ sau đó, Thạch bảo với tôi rằng khó chịu... Tôi nghĩ anh bị cảm v́ thay đổi khí-hậu lại hơn nữa vết thương chó nhà cắn hôm qua. Nhưng không, càng về chiều anh càng làm tôi rối lên v́ đường tháo đường thổ, càng lúc càng thấy nguy-kịch hơn...

 

 

Tôi chạy lên pḥng tiếp-tân cầu-viện và đặt trà gừng cho anh.

Nhân-viên khách-sạn và y-tá xuống thăm bệnh cho anh và giải-lư rằng anh bị trúng thức ăn, và chúng tôi chỉ ăn thực-phẩm của khách-sạn (v́ chúng tôi chưa rời khách-sạn kể từ giờ đầu tiên tới)Và vết thương chó cắn, cũng như thuốc anh đă chích-ngừa không liên-quan ǵ đến vụ anh đau bụng này nên tôi rất yên tâm để nằm-co trong khách-sạn hai ngày mà chờ Thạch trở lại b́nh-thường...

Đến ngày thứ ba, Thạch hối tôi dậy sớm ăn sáng mau rồi đi dạo phố Hội-An, và chúng tôi đă dành hẳn một ngày để ngắm phố và hỏi han về lịch-tŕnh đêm rằm trên sông Hội-An...

Những mong ước của tôi và Thạch về Hội-An một lần nay được toại-nguyện nên chúng tôi quyết tận hưởng và trải-nghiệm những điều về Hội-An và giấc-mơ về Hội-An.

Và hôm nay... Tôi như nghe trong tôi sự quyến-rủ của Hội-An như tôi t́m lại được vết cũ huy-hoàng thời yên-b́nh như c̣n vướng vấn trong tôi... Con phố nhỏ , mái ngói nghiêng phong như nhẫn-nhịn hiền lành của dáng mẹ xưa...

Ḍng sông nhỏ như chỉ chờ những đêm rằm để nam thanh nữ tú hẹn ḥ nhau thả chiếc đèn lồng trôi nổi trên sông mong duyên thắm đưa dạt vào bờ... Hay vợ mong lắm, may nắm cho chồng phương xa... Một phong-tục đượm nhiều nét của người Nhật và Trung-Hoa nhưng đất là đất Việt, người là người Việt nên trong đầu óc tôi hơi cách-biệt (khó diễn tả).

Riêng Thạch "Vô tư" và anh rất thích-thú với quang cảnh này, anh thiết tha với chiếc máy trong tay như muốn vơ hết cả cảnh vào trong khung kính...

 

Tôi được một vài người làm việc cho khách-sạn giới-thiệu một vài "Cách" mà họ cho là tiết-kiệm tiền bạc cho những cuộc tham-quan đây đó nếu chúng tôi muốn. "Hướng dẫn viên". Vâng, ngoài công-việc của họ làm trong khách-sạn, họ c̣n muốn kiếm thêm lợi tức ngoài giờ...

Thạch thích ra đảo nhưng ngoài khơi băo nên du-thuyền không hoạt-động, và chúng tôi dành một ngày để thăm hang-động Non-Nước. Trước khi chúng tôi đi Hội-An anh Little Thành cũng đă dặn chúng tôi rằng nên đi tham-quan Non-Nước.

Chúng tôi trả tiền hướng-dẫn cho anh (làm gác biển khách-sạn) đề-nghị chúng tôi trong chuyến tham-quan này...

Trái với anh chị ThànhChất, tôi và Thạch leo lên mọi hang hốc của hang động Non-Nước, tuy đôi khi có "Ră rời" mỏi gối, nhưng thú-vị lắm v́ chúng tôi được xem được tất cả những ǵ chúng chưa bao giờ được thấy, được nghe những ǵ chúng tôi chưa bao giờ biết...

 

Sau đó chúng tôi đến nơi tượng-đài Phật bà quan-âm 60 mét cao thật đẹp, thật hùng-vĩ mênh mông giữa những ngọn núi cao...

 

Cũng đă vào chiều và chúng tôi được anh taxi giới -thiệu một quán thật vắng không bóng người viếng thăm (riêng chỉ chúng tôi). Quán "được phép" chiếm cảnh biển để dựng lên bên trên cảnh thật đẹp của biển (xây dựng lên bên trên những tảng đá nằm trên biển) Quán xá th́ mù mờ một cảnh, như dấu diếm điều ǵ chứ không là trong sáng sang-trọng trái với cảnh thiên-nhiên của biển... Mùi xú-uế sản xuất từ người làm tôi như không thở nổi, Thạch đến cơn đói rồi nên tôi đành chiều trong chịu đựng.

  

  

Xem Kỳ 11

 

 

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 18.05.2011

 


 

 
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com