


Kỳ 11:
Trên đường trả chúng tôi về khách-sạn anh tài-xế (có liên hệ với
người hướng dẫn mà chúng tôi mướn) Thao thao kể về những dịch-vụ anh
ta đă đưa khách tham-quan... v... v. Và anh ta cứ ngỡ rằng chúng tôi
khát dịch-vụ (?) Tôi chỉ ừ... à... cho xong chuyện (Lịch-sự). Trả
công, trả tiền xe cho cả hai xong, tôi không nói với Thạch nhưng tôi
biết rằng chẳng bao giờ tôi và Thạch thuê mướn dịch-vụ ngoài giờ của
anh ta lần thứ hai.
Qua ngày sau, sau buổi ăn sáng chúng tôi mướn xe đạp của khách-sạn
để tự đi tham -quan chung quanh vùng dân ở... Trời hôm đó nắng không
cao nên tôi đạp đua với Thạch, tôi là người luôn phải đứng chờ v́ sợ
anh đi lạc, thế mới biết nghề đạp xe đạp của Việt-Nam ḿnh thật là
không dở...
Chúng tôi len-lỏi vào làng trồng rau xanh của người dân ở đây th́
trời đă vào trưa, mọi người đă vào nhà nghỉ-ngơi, nhưng có một chàng
trai trẻ nét thư-sinh lắm vội đi nhanh ra vườn múc nước đầy hai
thúng gánh mà tưới những líp rau, anh không nh́n chúng tôi tí nào,
anh cũng chẳng nói với chúng tôi câu ǵ, nhưng anh như tưới để làm
mẩu làm kiểu cho chúng tôi chụp h́nh...
Rời bỏ làng rau xanh chúng tôi đạp ṿng, những ṿng tự do,
thỉnh-thoảng dừng lại khi bắt gặp những cảnh hay...
Ngày gần cuối chúng tôi theo gia-đ́nh anh y-tá chăm sóc cho Thạch
những ngày Thạch bịnh đi thăm biển Cửa-Đại, anh y-tá mướn chiếc ghe
của người thân đưa chúng tôi đi một ṿng xa quanh vùng Cửa-Đại, v́
vô-t́nh hay anh ta cố-ư (?) chỉ cho chúng tôi thấy nơi máy bay và
bom đạn của đồng-minh Mỹ tham chiến tại miền Nam bị bắn hạ, chôn vùi
sâu dưới đáy biển mà anh kể rằng đó là một đại-thắng của vc. Ḷng
biển Cửa-Đại này, anh ta chỉ tỉ-mỉ cho chúng tôi thấy từng vùng từng
vùng đẫm máu người, và tại v́ sao những người lính Mỹ và quân-đội ta
bị chúng lừa vào tṛng ngay trong ḷng đất mẹ.

- Quân ta trốn trong những bụi dừa nước này nè chị, giả là những
người dân quê thuyền chài rồi giấu súng lớn trong đó và bắn rớt
nhiều máy bay và biết bao người mà nói!
Anh ta thao thao kể... Tôi nh́n vào nét mặt anh ta để đoán độ tuổi
anh ta lúc đó (khi chiến trường xảy ra như anh kể) Chắc chỉ độ 15
đến 16 tuổi vào lúc ấy...
- Thế, làm sao lính Mỹ không bắn nổi vào bộ-đội? (tôi hỏi lại anh
ta)
- Chị biết không, quân ta trốn trong những hốc nhỏ trong ḷng những
cây dừa nước này th́ làm sao mà nó bắn trúng được! Nó dội bom dữ lắm
chứ, nhưng có ít trái nổ khi rơi ngoài trống c̣n rơi trúng mấy bụi
dừa, tụi tui chặt những lá dừa chung quanh nhưng không chặt nhánh
của nó, để nhành c̣n lại làm chỗ cho những khi bom rơi xuống sẽ ghim
sâu trong những nhành dừa cứng bị giữ lại không nổ...
- Thế, sau "giải-phóng" bộ-đội có đi gỡ những bom đạn c̣n ghim ở dưới
nước này không?
- Có... có chị ạ... nhưng có lẽ không hết!
Thấy anh ta trả lời không hăng say lắm, tôi thôi không hỏi nữa và
quay sang Thạch để nói lại cho anh nghe lời Việt-Cộng kể... . mà
buồn.

Sau chuyến tham-quan Cửa-Đại trên chiếc ghe chài, tôi cảm-nhiệm thêm
về tham-vọng chính-trị và đam-mê chiến-tranh của những người
xây-dựng nên chiến-tranh...
Ngày cuối cùng c̣n lại của tuần lễ thăm chơi Hội-An, Thạch chỉ muốn
đi tắm biển mặc dù thời tiết không trong sáng lắm và nước th́ lạnh,
tôi chỉ thích nằm trên vơng mắc đong đưa trên những thân dừa mà để
hồn đi xa vắng tí...
- Hay là T. nên đi massa cho khoẻ, xả tress rồi mai ḿnh về lại
thành-phố!
Ư-kiến hay, nên tôi chạy nhanh về khu vực massa... Hôm nay có giá
đề-nghị 45 đô cho 3 tiếng hưởng-thụ, tội ǵ mà "không" nhỉ...
Sau khi ăn sáng, tôi vội vă đóng thùng cho những chiếc lồng đèn
Hội-An tôi mua tối qua, cũng đúng lúc anh taxi khách-sạn đến gơ cửa
để mang hành-lí của chúng tôi ra xe.
Thạch thanh toán xong những giấy tính tiền và chúng tôi nhận những
lời chào tạm-biệt của những nhân-viên khách-sạn... Giă-từ Palm
Garden, giă từ vùng biển Cửa-Đại cho tôi nhiều hiểu biết hơn, giă-từ
Mỹ-Sơn vùng núi chỉ c̣n lại cái tên trong một vùng tiều tụy không
người chăm sóc, giă từ Hội-An của nét đẹp cũ như mẹ xưa, hiền-hoà
trầm lắng...
Về đến thành-phố, thành-phố vẫn nồng-nàn nắng, tôi phải cởi vội
chiếc áo khoác ngoài ra... Gọi điện nói chuyện với Thuỷ, được biết
anh chị ThànhGiỏi đă về đến Mỹ bằng-an, và ngày mai là ngày anh chị
Thành Chất lên đường "về quê" (Cali. )
Tôi và Khanh ra tới sân bay chờ chẳng bao lâu anh chị ThànhChất,
gia-đ́nh và nhóm bạn HoàngLan ra tới, chúng tôi vội-vă chụp kỉ-niệm
cho nhau những tấm h́nh, Lan bảo tôi trông ngộ ghê với quần jean áo
thun đội nón lá (Nón của Mục-Đồng tặng). Và những câu đùa-giỡn lại
tha-hồ nổ tung bởi những tràng cưởi...
Chúng tôi đợi anh chị ThànhChất kí-gởi hành-lí xong sẽ quay ra
"quậy" tiếp, nhưng thời gian chờ-đợi kiểm-tra lâu hơn chúng tôi
tưởng nên khi anh chị ra tới chỉ kịp bắt tay chúng tôi và vội vă
giă-từ...
Chị Mận và Lan về cùng với nhau, gia-đ́nh của chị Chất giă-từ chúng
tôi trong bịn-rịn làm tôi chợt buồn v́ niềm vui lại qua mau, gặp đó
rồi lại chia tay...
-Ngày mai, là ngày con buồn nhứt...
- Sao vậy con?
-V́ con tiễn Má đi...
-Ừm... chia tay má đó rồi lại gặp má mà... Con nhỏ này!
-Ừa... Nhưng cũng buồn mà Má...
Chuyến bay của chúng tôi vào 9 giờ tối nên tôi âm-thầm không gọi
điện cho ai hết để các bạn khỏi bận tâm. Chụp vài tấm h́nh chung
xong, tôi và Thạch giă-từ gia-đ́nh để vào gởi hành-lí rồi hẹn ra lại
chuyện tṛ sau. Nhưng sự việc không như chúng tôi dự tính, chuyến
bay của chúng tôi vắng khách và họ đă bán vé chúng tôi cho hăng hàng
không Pháp, chuyến của hăng này bay sớm hơn chuyến của chúng tôi
trong vé 2 tiếng đồng-hồ, nên khi cân hành-lí xong họ hối chúng tôi
lên tàu ngay, tôi không kịp chạy ra ngoài chào gia-đ́nh tôi, tôi chỉ
gọi điện báo với Khanh rằng tôi phải lên tàu ngay. Cùng th́ lúc ấy
anh Thành từ Mỹ gọi điện cho tôi chúc tôi đi B́nh-an và anh nói rằng
Thuỷ cũng đang t́m kiếm tôi ở ngoài cả mấy tiếng đồng-hồ rồi mà
không thấy tôi nên Thuỷ cũng đă ra về rồi...
Tội cho Thủy và tội cả cho tôi nữa không gặp được bạn, cám -ơn
Thủy... Cám -ơn t́nh bạn, chính ra tôi không muốn cho bạn bận tâm là
lúc tôi làm bạn bận-tâm nhất, cám -ơn t́nh bạn... Cám ơn Một chuyến
về...

Phi-ṛm.
Na-Uy,
18.05.2011