Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 1:

 

   Vào một ngày gần cuối Thu của năm 2010, trong tâm tư tôi kế hoạch một chương-tŕnh(bí mật) nhưng tôi vẫn e-ngại sẽ không thực hiện được. Sau đôi ngày đắn đo suy nghĩ, tôi quyết tâm thực hiện cho dù không thành-công cũng thực hiện..

 "Rủ rê" Vâng..Tôi viết thư (e-mail) cho anh NguyễnvănThành với chủ-đề thư "Rủ-rê" anh về Việt-nam..

 Mà rủ-rê một người khác "vĩ-tuyến" về Việt-Nam nhằm đúng vào dịp tết nguyên-đán, th́ các bạn phải biết rồi "không chỉ là chuyện thường t́nh". Vâng! Có t́nh-ư..

 T́nh-ư của chuyện đời người! Khi người thương người th́ hay t́m mọi cách để thể hiện t́nh-cảm chân-t́nh của ḿnh đối với người ḿnh thương..

Thư anh NguyễnvănThành hồi lại tôi là cả một "Hữu t́nh như thiênƯ" Và anh hứa với tôi sẽ t́m thêm "đồng minh" để đồng-hành.

 

Tên thứ nhất anh nêu cho tôi biết là tay văn trẻ nhiều sức sống NguyễnhữuTài..Và hai ngày sau đó thêm tên vợ chồng anh chị ThànhChất.

 

Rồi cũng từ những ngày cuối Thu của năm 2010 ấy chúng tôi phác-hoạ một hành-tŕnh cho"Một chuyến về" mà chương-tŕnh đặt vé tuỳ phương tiện cá-nhân cần thiết..

Nhưng mọi việc không phải lúc nào cũng suông sẻ, vào một ngày giữa tháng mười anh Thành e-mail báo cho tôi biết một tin không mấy vui (*), mà tôi những tưởng rằng những ước mơ của "chuyến về " sẽ không c̣n ư-nghĩa nữa, nhưng không.. chỉ sau đó một tuần tôi lại lấy lại được niềm tin.

 

Thế rồi những ngày đầu lập Đông của năm 2010 ấy, tuyết bắt đầu rơi, rơi thật nhiều thật ráo riết làm buốt lạnh cả không gian. Ngày bắt đầu ngắn lại và đêm th́ dài lê thê ra, tôi như bồn-chồn "đứng rồi, lại ngồi không yên"..Và thời gian (lúc bấy giờ) như hiểu tôi đang mong đợi điều ǵ.. Ngày thật như đi nhanh hơn như tôi tưởng, cho nên những bức tranh cuối cho cuộc triễn-lăm đầu năm Tây (2011) tôi phải thức trắng nhiều đêm..

 

Khi vội vă giao những bức tranh cuối cùng cho chủ pḥng tranh cũng là lúc tôi thở phào nhẹ nhơm cả thân người, đầu óc tôi lúc ấy như bay bổng và sẵn-sàng mở vali quẳng ngay quần áo vào và đóng gói..

 "Đă sẵn sàng để lên đường chưa?" "Vâng..Sẵn sàng!" Tôi nhận và trả lời e-mail của anh Thành trong ngày cuối trước khi tôi lên đường và không quên ghi vội câu "Hẹn gặp nhau ở Sàig̣n!."

 

Kế-hoạch mua vé và lịch-tŕnh ra sân bay tôi uỷ-thác cho Thạch lo v́ tôi tin tưởng vào sự thận trọng cũng như sự dự trù thời gian khấu trừ của anh..

 Ba giờ sáng ngày 23 của tháng một là giờ chúng tôi phải đón xe lửa ra sân bay, v́ lí do tuyết năm nay rơi nhiều nên không tiện cho xe phải đứng ngoài băi đậu cả tháng "chờ" chúng tôi trở về nên Thạch chọn phương tiện xe lửa là tiện cho cả người lẫn xe (xe đứng ngoài băi của sân bay sẽ bị tuyết lấp và b́nh-điện sẽ hư).

Taxi đón chúng tôi đúng giờ như đă đặt, đưa chúng tôi ra ga xe lửa..Ga vắng tanh không một bóng khách đón hay đưa, ngoài trừ hai người gác sân ga đang lui khui làm việc của họ. Ga nhỏ ch́m trong bóng đêm sâu, chỉ những dáng tuyết rơi làm sáng tỏ bóng đèn sân ga.

Thạch đưa tay chùi những tuyết bám trên mặt máy vé tự-động để lấy vé, bóng đèn đường không soi đủ để Thạch trông rơ số mật mă ghi trong vé mà anh đă đặt từ tuần trước trong computer. Tôi giúp anh đọc số mă trên vé để anh dể dàng nhấn máy, bốn chiếc vé của hai người chiều đi chiều về trườn ra kḥi máy, thế là ổn-định rồi chỉ mong chờ sao tàu mau tới..

 

Giữa đêm đứng ngoài trời tuyết tôi cảm thấy nản v́ lạnh.."Lạnh quá!" Tôi vừa nói vừa co rúm cả người, Thạch hỏi ngay người gác sân ga rằng tôi có thể ngồi vào trong xe của họ để sưởi ấm chờ tàu, người gác ga mở cửa xe để tôi ngồi vào trong xe..Thạch vẫn đứng ngoài để chờ tàu,tôi thấy anh cũng bắt đầu "cóng"! nhưng anh hay làm "h́" lắm th́ cứ chịu cóng đi để làm "h́"..

 Tiếng c̣i tàu rú lên từ đằng xa, mừng quá tôi đứng lên ra khỏi xe sưởi ấm, cùng lúc tiếng Thạch nhắc tôi nên mang hành-lí nhẹ thôi, hành-lí nặng anh sẽ phụ trách.

Thoắt một cái, con tàu đă đậu xịch ngay trước mặt chúng tôi.

Thạch đưa vé lên ḍ số toa tàu ghi trong vé anh đă đặt, toa số bảy và anh trông thấy nó măi đằng xa, nhưng anh không vội-vă. Chúng tôi chưa bao giờ phải đi xe lửatốc hành đêm nên chúng tôi không rơ quy luật của nó, và đêm này là cái đêm không may mắn đến với chúng tôi.

 

Thạch bảo tôi chỉ t́m đến toa, lên rồi đợi anh mang hành-lí lên sau.Tôi lên toa tàu cùng với chiếc vali nhỏ xách tay của tôi cùng với hai nhỏ nhỏ cùng khoác lên vai, một là giỏ đựng giấy tờ, nữ trang tiền bạc và cả vé máy bay của hai chúng tôi, một giỏ bên tay phải nặng trĩu với đồ phụ tùng máy chụp h́nh và computer. Thạch trở lại sân ga để kéo nốt hai chiếc vali, khi thấy anh tới gần kề toa với hai vali nặng, tôi nhảy vội xuống để đở cho anh. Cũng là lúc cánh cửa tàu khép lại và con tàu b́nh-thản lướt thật nhanh bỏ lại chúng tôi giữa sân ga trống trong đêm tuyết lạnh căm căm..Tôi không hết bàng hoàng, không định được cả những sự việc đă xảy ra, chỉ tỉnh người khi chợt nh́n thấy những giọt nước mặt của Thạch lăn.. lăn.. dài loáng nhoáng theo ánh sáng lờ mờ trên má anh.

 Thạch chạy trở lại chỗ sân ga cũ, phân bày với người gác ga đă cho tôi mượn chỗ ngồi sưởi ấm, anh gác ga tốt bụng giúp Thạch liên lạc được với người lái con tàu(bỏ chúng tôi)

Thạch báo số hành-lí của chúng tôi đă để trên tàu và chuyến bay của chúng tôi sẽ đáp, người lái tàu gần như không bận tâm đến vấn-đề của chúng tôi, ông ta chỉ báo với người gác ga rằng ông ta sẽ để lại hành-lí của chúng tôi lại trong trạm ga kế..

 

Thạch gọi điện cho taxi đón chúng tôi chạy hướng về trạm ga kế, cách đó ba mươi năm cây số, trên đường đi Thạch kể cho anh tài xế taxi về sự việc chúng tôi trải qua và con tàu đă mang theo cả tài-sản của chúng tôi, anh tài xế cố chạy nhanh để may rằng chúng tôi đến đón kịp lại con tàu và hành-lí.

Xe chưa kịp dừng hẳn bánh, tôi đă như chực mở cửa khi mắt tôi trông thấy bóng con tàu sậm đen màu v́ bóng tối, đang rú những tiếng dài để chuyển ḿnh..nhưng ơ ḱa hành-lí của tôi đang đứng lẻ loi ở sân ga không bóng người..Con tàu lại thêm lần nữa bỏ chúng tôi lại sau lưng, nhưng tôi rất mừng v́ tôi nhận lại được hành-lí của ḿnh..

 

Một người làm việc ở sân ga cho chúng tôi biết chuyến tàu kế sẽ đến khoảng hai mươi phút nữa.Tôi đưa mắt t́m kiếm nơi nào đó mà chúng tôi có thể "ẩn-nấp" cho đỡ lạnh, nhưng không.. sân ga trống trải và lạnh-lùng như chẳng thương ai..Nên tôi dùng cái lưng to của Thạch làm chổ để núp tránh những cơn gió đêm giá buốt thổi về từng chập lại từng chập..

 

Chỉ hai mươi phút chờ thôi nhưng tôi có cảm tưởng hằng giờ..Tôi nói với Thạch rằng:"Lần này phải nhảy nhanh vào ḷng tàu với tất cả hành-lí một cách nhanh chóng nhé.."Thạch đồng-ư ngay với tôi và khi con tàu vừa xịch đổ, Thạch và tôi đă nhao vào ḷng tàu với tất cả nhanh-nhẹn ḿnh phải có hay như là cái phản-ứng của sự sợ-hăi đang mang trong ḷng chúng tôi vậy..

T́m được chỗ trống để đặt hành-lí vào cũng là lúc con tàu chuyển ḿnh lướt nhanh, người soát vé đến bên chúng tôi yêu cầu xem vé, Thạch trao cho anh soát vé hai chiếc vé của chúng tôi vào (chuyến trước) và hỏi anh ta về lịch-tŕnh của chuyến này có giống? Nhưng anh ta cho biết chuyến tàu chỉ dừng ở thủ-đô (Oslo) chứ không đi hẳn ra sân bay. "Nếu anh muốn ra sân bay th́ phải đón thêm chuyến nữa!"Anh soát vé nói với Thạch.Tôi đâm lo nhưng tôi chưa hoàn hồn, tôi cần nghỉ, cần sưởi cho ấm người lên đă rồi mới nghĩ tiếp được kế-hoạch của bước tới..

 

Thân thể tôi như cũng vừa ấm lên và niềm phấn chấn như đang bắt đầu trở lại trong tôi th́ cũng là lúc con tàu đổ lại trạm ga cuối.Hai anh chàng sinh-viên (tóc vàng) từ nhà lên thành-phố học giúp chúng tôi chuyển hành-lí xuống sân ga "Anh Chị đi Việt-Nam?.. Wow.." "Vâng.. nhưng sao anh biết được?.." Tôi hỏi lại anh ta, tủm tỉm miệng cười anh ta chỉ tay trên ḍng địa-chỉ tôi ghi ngoài hành-lí, cảm giác ti tí tự-kiêu..

 

Tôi quyết định với Thạch rằng t́m đường ra khỏi ga hướng về phía có taxi và sẽ dùng phượng-tiên nhanh chóng nhất để đến sân bay v́ mọi thủ tục gởi hành-lí cần có thời gian.

Thạch nhanh-nhẹn hỏi thăm đôi người Thạch gặp đi ngược chiều rằng: "Đường nào ra trạm taxi!"Cặp t́nh nhân đang tay trong tay nhau cùng quay người lại giơ tay chỉ hướng cho Thạch..

Rất nhanh thôi chúng tôi chặn được chiếc taxi trống khách..Anh taxi có nước da của người Ấn nhưng anh nói sỏi tiếng điạ-phương Oslo,Thạch lại một lần nữa lập lại câu chuyện buồn.. "bị tàu bỏ rơi" và sợ trễ chuyến bay. Anh taxi thể hiện như "thân t́nh" từ muôn kiếp nên anh không nề hề bảng chỉ hạn cây số đường..Anh cứ lái như chở người đi"cấp cứu" ..Lách, lái, lạng qua mặt đủ mọi loại xe để đưa chúng tôi đến sân bay vượt hẳn thời gian ước tính!..

Rối rít cám-ơn anh taxi chúng tôi quên hỏi cả tên anh, để giờ đây thèm gọi cho anh kể cho anh nghe "Chuyện của chuyến đi"..

T́m máy lấy vé, tôi phải luôn luôn theo kèm Thạch để kiểm tra số mă ghi trên hoá đơn cho đúng. Hành-lí kí gởi xong chúng tôi có được hai mươi phút t́m đường của chuyến bay.

"Bây giờ tôi có thể mua một ly cà-phê cho T. trước khi ḿnh t́m gate?" Tôi gật đầu đồng-ư..

 

Ly cà-phê làm tôi tỉnh táo hẳn ra, tôi chợt thấy ḿnh vẫn c̣n tràn đầy cả may mắn. Mọi chán nản, thất-vọng bỗng bay xa khi tôi cọ sát người tôi vào ḷng ghế ấm, êm ả chiếc dây đai ṿng quanh bụng như làm tôi vững ḷng hơn, b́nh-yên hơn khi nghĩ về bến đáp là quê-hương..

                                        

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

                                          

 

                                                 Phi-ṛm. 

                                         Na-Uy, 07032011.


         

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com