Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 



 

 

Tiếng chuông điện thoại reo vang làm tôi thức giấc... Bên kia đầu giây tiếng chị TuyếtNga hối-thúc tôi mau mau sửa-soạn đợi chị qua đón đi chơi Disney world cùng hai chú em làm trong tiệm nail của chị.

 

Nh́n vào đồng-hồ tôi tính được rằng tôi chỉ ngủ tṛn 5 tiếng... Chuyến đi chơi hôm nay tôi thật chưa muốn, nhưng với thạnh-t́nh của chị Nga dành cho tôi, tôi nghĩ trong đời tôi có lẽ chỉ được có một dịp.

Tôi chạy mau vào buồng tắm để xả nước vào mặt vào người cho tỉnh, rồi mau mau thoa lên mặt ít kem chống nắng, mặc vội quần áo, là cũng đúng lúc tiếng gơ cửa vang lên...

- Em xong chưa? Chị có mang theo chai nước cho em đây, chị định chở em ra siêu-thị mua một két nước để cho em dùng, nhưng nghĩ lại chiều nay anh Thành tới anh ấy bưng nặng dễ hơn...

Rồi chị bảo tôi mau ra xe, chị chở tôi đến tiệm nail của chị. Khách hàng đang chờ chị nên chị thật bận, thế nhưng chị vẫn lo-lắng cho buổi đi chơi của tôi. Chị yêu cầu hai chú em và tôi đi ăn ở tiệm tàu gần đấy cho chắc bụng rồi mới nên đi...

Đi chơi mà tôi không có bạn cùng theo nên không hứng thú cho lắm, vả lại dịp đi này chỉ là để "chơi thử". Thật đúng vậy...

 Chị Nga dẫn chúng tôi qua cổng vào bên trong sân của khu vui chơi Disney, chị và tôi chụp chung với nhau một tấm h́nh để làm kỉ-niệm, sau đó chị đưa ra tấm bản đồ chị đă đóng khung những nơi chúng tôi sẽ đến chơi của ngày và chị yêu cầu hai chú em nên đưa tôi đi đủ những nơi chị đă khoang vùng, để rút kinh-nghiệm cho cuộc đi chơi vào ngày thứ sáu sắp tới cùng với Thầy cô và các anh các chị.

 

 

Tôi, theo sự hướng-dẫn của hai chú em (sorry tôi quên mất hai tên của hai chú nhỏ rồi) "thử chơi", nên tṛ chơi xe lửa chạy trên núi cao, rồi đổ xuống vực thẳm ấy làm tôi nhớ đời. Mặc dù tôi đă cố t́nh nhắm cứng cả hai mắt lại, nhưng cách chạy nhanh và đổ nghiêng như bay bổng vào không trung để lên tới đỉnh núi, sau đó lao vút xuống chân núi với tốc độ thần sầu...

 

Khi ra tới bên ngoài... Cái đầu tôi th́ đau, vai th́ nhức, bụng th́ buồn nôn... Tôi yêu cầu hai chú em nên dừng lại một nơi để tôi có thể ngồi nghỉ cho cái thân ṛm tôi lấy lại phong độ trước khi đi tiếp tṛ chơi khác...

 

Tṛ chơi thứ hai trong ngày là thám hiểm hang-động Dino (quái vật thời thượng cổ).

Tṛ chơi này dầu rằng chúng tôi đă nghe qua lời giải-thích rằng chỉ là những h́nh ảnh giả và tiếng động cũng chỉ là do máy móc mà thôi, nhưng khi xe chạy vào hang động âm-u và những con quái vật như xông ra chụp lấy tôi cộng tiếng sấm sét đánh cũng làm tôi "kinh-hoảng" lắm, mấy lần chợp tay chú bé ngồi kế bên và kêu rú lên...

 

 

Và show cuối của buổi đi chơi là bơi thuyền, tṛ chơi này thú-vị lắm v́ nó làm tôi quên đi chuyện kinh-hăi của chuyến đi tàu lửa vừa rồi và tôi được cười một trận thật to khi tôi trông thấy ngọn sóng ập vào phía những người ngồi trước mặt tôi làm ướt hết cả người họ... Nhưng chẳng bao lâu khi cơn cười của tôi chưa kịp dứt th́ một con sóng to gấp đôi lần con sóng trước đập thẳng vào người tôi, làm tôi ướt sũng từ đầu đến chân... Người đàn bà có lẽ gốc người Ấn-độ, đứng tuổi, ngồi trước mặt tôi chỉ tay vào tôi mà cười ngặt-ngoẽo như chế giễu lại tôi...

 

 

Chiều đă xuống, nhưng hai chú nhỏ như chưa muốn về, nhưng tôi cả quyết là tôi phải về v́ hôm nay là ngày anh chị Thành đến tới...

 

Về đến khách-sạn th́ trời cũng vào tối (9 giờ tối), tôi vội tắm rửa để gội sạch những mệt mỏi của ngày và sẵn sàng chờ tiếng điện-thoại reo...

 

Tiếng điện thoại reo, đánh thức tôi dậy...

-  Ṛm hả? Anh Thành đây, đi chơi ǵ mà dữ quá anh Thành gọi hoài hổng được nên anh với chị đi ăn giờ mới về tới nè, thấy đă 11 giờ rồi định để Ṛm ngủ, nhưng phải gọi để cho Ṛm biết anh chị đă đến rồi... Thôi ngủ ngon nghe mai gặp!.

Vỏn-vẹn chỉ là thế, nhưng tôi lại bắt đầu lo cho cái bụng, phải có tí ǵ th́ mới yên mà ngủ tiếp được. Th́ ra tôi đă ngủ thiếp đi từ lúc nào tôi không hay với cái bụng trống không... Chợt nhớ ra c̣n tô phở gà của chị TuyếtNga để dành cho c̣n trong tủ lạnh, có thể hâm nóng lại trong máy hâm mà ăn cho "qua một ngày"...

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên... Tôi đoán chắc là của anh chị Thành...

- Em tỉnh ngủ chưa? Sửa soạn đi rồi ḿnh đi ăn phở...

Tiếng chị Giỏi bên kia đầu dây sao mà điềm-tĩnh và thứ tự...

- Dạ em dậy rồi, cho em sửa soạn tí rồi em sẽ qua pḥng anh chị.

 

 

Uống nước thật nhiều để thanh tẩy bộ tiêu-hoá, thoa tí kem chống nắng lên mặt, xách chiếc giỏ tôi ra ngoài đóng cửa pḥng và chạy bay qua dăy bên kia nơi anh chị Thành lưu-trú.

Anh Thành chở chúng tôi lên phố Orlando ăn phở, phở ba số tám anh chọn theo lời phê chuẩn của bạn bè, tiệm vừa mở cửa (10 giờ) nên rất may cho chúng tôi khỏi đợi-chờ. Chúng tôi là khách mở hàng trong ngày nên chúng tôi tự-do chọn lựa bàn ḿnh ưa-thích. Tôi quan-sát quanh quán với đôi mắt ṭ-ṃ nên gây chú-ư cho những người làm việc trong quán, ánh mắt họ nh́n tôi như đặt nhiều câu hỏi...

 

-Các anh chị ăn phở?

- Vâng, tôi một tô đặc biệt c̣n cho ảnh tô lớn... (Chị Giỏi nói)

- Tô xe lửa?

Chị Giỏi gật đầu đồng-ư...

- Tô xe-lửa là ǵ? Tôi thắc-mắc hỏi.

- Là tô bự đó... Anh tiếp-viên vừa nói tay vừa làm dấu cho tôi hiểu...

Nhưng tôi không chịu "hiểu" đơn-giản như thế, nghĩa của chữ dùng để diễn tả một tô phở to... Sao nghe giống mấy"ổng"dùng từ quá...

 

Tôi khao khát một ly càphê sữa đá, và chị Giỏi cũng thế. Nhưng càphê sữa đá nơi đây hương vị c̣n xa lắm với ước muốn của tôi.

 

Sau buổi ăn sáng chị Giỏi muốn đi mua một vài thứ cần dùng, tôi và anh Thành tạm ngồi trong gian-hàng sinh-tố để chờ, và trong lúc chờ-đợi đó anh đă kể cho tôi nghe những điều tôi chưa hiểu cặn-kẽ, và những nỗi truân-chuyên trong t́nh bạn t́nh người...

 

Chị Giỏi vừa ra tới, trong tay chị xăm-xe đôi dép mùa hè chị mua để tôi mang về tặng Thạch và chị cũng mua cho anh Thành một đôi giống.

- Thôi đến giờ rồi... Ḿnh đi đón anh chị ChấtThành!

 

 

Trên đường đi đến sân bay tôi không biết rơ-ràng là bao nhiêu cây số, nhưng tôi thấy anh Thành dừng đến bốn trạm để trả tiền lộ-phí! Tôi thầm nghĩ trong bụng Orlando với sân bay quốc-tế to lớn bề thế, thế mà lại "nghèo"nhỉ?...

 

Anh Thành và chị Chất trao đổi điểm đợi với nhau bằng điện thoại, nhưng khi chúng tôi đến nơi cũng nhiều bối-rối xảy ra, người đón đứng đợi tầng dưới... Người đợi, đợi ở tầng trên... Nhưng cũng không lâu cho lắm (khoảng nửa tiếng) th́ cả người đón lẫn người đợi gặp nhau.

Đưa nhau về (sau khi đón được anh th́ ThànhChất), chúng tôi lại hẹn nhau chiều đến sẽ cùng nhau đi đón Thầycô Ngô...

 

Cũng là tuyến đường mà chúng tôi lướt qua sáng nay... Cũng bốn lần anh Thành phải dừng trả lệ-phí... Không biết anh có chán không nhỉ ? Tôi thật -sự không dám hỏi v́ sợ "động-tâm" anh, anh lại bảo tôi lái thế th́ hỏng! Lái ở xứ sở Nauy của tôi th́ ok. ,nhưng ở cái nước Mỹ này th́ tôi thua...

 

Trao đổi giữa anh Thành và Thầy cô tôi tưởng như trọn vẹn thẳng một đường... Nhưng không, ông Thầy ổng báo rằng ổng đi ở hăng có trạm đón là B, anh Thành nhắm B mà đến và bảo với chúng tôi rằng, ai cũng phải có bổn-phận "ḍm" cho ra ông Thầy đang đứng đợi trên sân ga...

 

Bọn tôi ai cũng "lăo" với "cận" tùm lum hết rồi nhưng vẫn cố "giương" thật to đôi mắt để gần như "điểm"mặt từng người, lại từng người đi, đứng, trên sân ga...

- Thầy, trông ông ra làm sao... để ḿnh có thể nhận ra, anh Thành? (Chị Chất hỏi).

- Thầy, đầu ông bây giờ đă bạc trắng rồi... Nhưng tướng c̣n bệ-vệ to con... Ngon lành lắm! Ráng ngó cho kĩ !...

Tôi đă gặp Thầy một lần ở đại-hội NinhHoà-DụcMỹ tổ chức lần thứ nhất ở Nam Calif... nên tôi tin vào mắt tôi nếu tôi trông thấy lại thầy... Nhưng bóng thầy vẫn biền-biệt, biết nơi mô mà "ḍm"...

Anh Thành cho xe dừng lại trước sân ga, Chị Giỏi và anh Thành(Chất) nhảy khỏi xe đi vào bên trong sân ga...

 

Tuưt... tuưt... tiếng c̣i của anh cảnh-sát huưt lên báo động cho anh Thành biết rằng không được dừng, đậu, lâu trên sân ga.

 Anh Thành tuy biết rơ luật-lệ sân ga (chỉ chạy lướt ṿng rồi lướt ṿng chứ không được dừng, đậu) nhưng anh "cố ĺ" nấn ná để may ra chị Giỏi hay anh Thành Chất mang Thầy cô ra tới...

Tuưt... tuưt... Và anh cảnh-sát lại đến bên mang theo lời cảnh-báo... Anh Thành cũng "cố ĺ"... Để đợi anh Thành và chị Giỏi, tôi nh́n thấy sự sốt-ruột của anh, anh muốn chạy nhưng lại sợ anh ThànhChất và chị Giỏi hoang mang. Và người cảnh-sát đă không hiểu đặng "nỗi ḷng" của anh nên "ân-cần" chụp cho bảng số xe một pô h́nh...

 

Vẫn nấn-ná... Khi người cảnh-sát chắc định nhá thêm pô nữa th́ cũng là lúc chị Giỏi và anh ThànhChất ra tới... Chị Giỏi cho hay rằng Thầy cô đứng đợi bên sân ga A... (trao đổi tin trong điện thoại)

­- Thầycô cứ đứng yên tại chỗ, chúng em sẽ ṿng qua đó đón Thầycô... (anh Thành nói)

Đáp lại một ṿng qua sân A... tôi trông thấy Thầy đang đứng đợi trên sân ga... Chúng tôi cả bọn đều mừng-rỡ. Tôi nh́n ra mái đầu thầy thật bạc trắng hơn xưa, khi tôi gặp ở nam Cali...

 

 

 

 

 

 

 Đón đọc Kỳ 3

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 22.06.2011

 

 


 

  Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com