Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

 

    Đại-Hội họp mặt Orlando..

Phi-Ṛm


 

 

Sáng nay thứ sáu, là ngày chị TuyếtNga sẽ dẫn nguyên băng đi Disney World. Thế mà luộm-thuộm sao ấy chúng tôi đến tới nhà chị trễ hơn lời hẹn với chị, đến cả giờ đồng-hồ, nên khi đến tới nhà chị, chị phải đưa chúng tôi đi ngay để kịp hẹn với người đón vào cổng (v́ chúng tôi được vào cổng không tốn vé do chị TuyếtNga "che chở").

 

Và câu chuyện tôi mong muốn chiêm-ngưỡng, và tự tay hái trái vải nhà chị TuyếtNga (đă được sự chấp-nhận của anh Hùng chồng chị) của tôi bay theo mây khói..

Không như lần trước, chị Nga dẫn chúng tôi vào khu vui chơi nhẹ-nhàng hơn, thích hợp hơn với cái lứa tuổi "sắp về già" của chúng tôi hơn..

Tṛ chơi du hành trên không (toàn cảnh nước Mỹ), khi chúng tôi tất cả đều ngồi vào chiếc ghế với đầy đủ dây an-toàn, người kiểm tra lướt qua để kiểm tra mọi người đă thắt dây an-toàn xong, họ mới báo cho khách rơ chuyến "du hành" sẽ bắt đầu. Họ tắt đèn để căn pḥng trở lên tối đen tối mù, điệu nhạc như những tiếng rít của gió, hay hăm-doạ của sấm-sét hoang-sơ làm tôi có cảm-giác nao nao sợ..

 

Chiếc ghế chúng tôi ngồi, được nhắc bổng lên cao (cao bao xa tôi không rơ) nhưng tôi có cảm giác như đu người trong không trung (hơi ớn) Và ơ ḱa tôi đang đu (bay) trên mặt địa-cầu..Đang lướt qua toàn cảnh nước Mỹ..

 

 Chỉ là ảnh ảo (chỉ là Phim chiếu)nhưng đă đưa người chơi hoà cảm như thật, mấy lần tôi vội co cẳng lên v́ sợ va phải cánh buồm của con tàu đang lướt sóng dưới biển gần kề cây cầu Golden Gate, hay la rú lên rồi rúm cả người lại v́ thấy ḿnh sắp lướt đạp vào đám thông rừng của vùng Alaska tuyết trắng...

 

Khi máy dừng lại, mọi người rời ghế, chị HoàiNiệm là người "chao đảo" v́ "lướt say"! NgườiXứVạn phải d́u chị khi đi ra ngoài..

Michael Jackson... bỏ thế-giới âm-nhạc của anh lại cho đời, để đời mặc-niệm về anh qua những nhạc-phẩm của anh. Và hôm nay, may quá có Kim-Loan cùng giống ư với tôi thích nghe nhạc Michael..

 

Và khu quả cầu trắng, xe kéo chúng tôi ṿng khởi sự của con người từ thời thượng-cổ và đưa chúng tôi đi qua từng tiến-tŕnh và sự thay đổi của con người, cách sống, quần áo, màu sắc và ngay cả khuôn mặt theo từng thời-đại. Đoạn cuối, xe kéo lướt chúng tôi qua vườn trồng rau, cây ăn trái cho con người của thời-đại chúng ta hôm nay. Nhà kiếng, không-khí và nước..

 

Thưởng-thức qua ba tṛ chơi thật đáng nhớ và thú-vị, nhưng chúng tôi (Anh chị ThànhGiỏi, AnhChị ThànhChất, thầycô Ngô, tôi và KimLoan) quyết-định trở về khách-sạn sớm, để có rộng thời gian sửa-soạn cho việc của buổi chiều.. Là buổi họp mặt bầu-cử hội-trưởng hội-đồng-hương Ninh-Hoà Dục-Mỹ.Chị Nga bảo với tôi rằng:

- Hội họp là chuyện của các ông, Tiên ở lại để đi chơi tiếp đi..

Nhưng, tôi lại muốn đi dự vào buổi họp.. Để có thể học thêm sự việc, biết thêm sự đời chăng..Và băng chúng tôi trở về trước, bỏ lại Người XứVạn với hai chị, mà sau đại-hội Ṛm tui nghe lỏm-thỏm rằng: Anh VinhHồ "th́ thào" luôn miệng vần thơ ǵ đó mà có câu "Một người đi với hai người.." (ư nghĩa từ vụ đi Disney này)

- Chết cha! bọn ḿnh phải mau mau lên chứ không th́ trễ mất! Nghe nói anh PhạmThanhKhâm từ Texas đến quán Vinh (nơi diễn ra buổi họp) từ lúc năm giờ rồi đó, mà giờ này bọn ḿnh c̣n ở đây..(chưa khởi hành).

Nói xong câu, anh Thành đă vội-vă nhảy lên xe nao-nức chở cả bọn đi dự buổi bầu tân hội-trưởng..

 

Chúng tôi đến nơi, có trễ hơn nhưng không trễ lắm (tha thứ được). Tất cả khách mời có lẽ cũng chưa đến đầy đủ cho lắm v́ tôi thấy c̣n hai bàn c̣n trống không người ngồi, chúng tôi định ngồi vào bàn tiếp nối, nhưng anh VinhHồ hướng-dẫn chúng tôi ngồi vào bàn hàng đầu ngay lối vào.

 

Anh chị ThànhGiỏi và ThànhChất có nhiều bạn quen để chào hỏi, chuyện tṛ. Riêng tôi như lúc nào cũng "lẻ phận" chẳng có ai quen để mà phá lên cười..

Anh chàng tiếp-viên nhà-hàng hỏi tôi uống ǵ, tôi nói với anh ta rằng tôi chỉ muốn có một ly nước trong..

Anh ta mang ra ca nước đầy, nhiễu lạnh bên ngoài..

-  Nước này uống có tốt không?(Tôi hỏi)

- Chị hỏi tôi nước này tốt không hả chị? (Anh ta hỏi gặn lại tôi)

Anh ta vừa gặn với tôi vừa đưa tay níu vào vai một người đàn ông đứng tuổi, với vẻ mặt "vênh" lên mà nói với người đàn ông...

- Chú Thảo! cô này, cổ hỏi nước này "Tốt" không nè chú! (Anh ta nói lớn như phân bua, như chế giễu tôi với người đàn ông đứng tuổi) Khi quay lại nh́n tôi, anh ta như "trợn dọc" và nói:

- Nước này là nước Mỹ mà chị!..(anh ta vừa nói vừa rót nước vào ly cho tôi)

- Nauy tôi, không rót nước cho khách bằng cái ca nhựa như của anh, nên tôi hỏi là vậy, hơn nữa là nước anh cho tôi uống, nên tôi phải hỏi để khỏi thắc-mắc...

- Nước của Mỹ!.. Nauy làm ǵ mà bằng chị!...

 

Một chú nhỏ, nhưng có cả một bụng "Dựa vào" và nói lối tự-măn một cách "Ngông-cuồng".. ..Đáng tiếc là thế! Và tôi nhớ lại cái "Ỷ vào" hay "Dựa vào" đó của niềm Nam xưa mà ta mất nước.. Chú bé này sống ở Mỹ, chưa phải sinh ra ở Mỹ nên tập học "nói sang" kiểu Mỹ và quên mất Mẹ ViệtNam vẫn dạy con ḿnh rằng: Tính chất sang-trọng của con người là nằm trong chữ "Khiêm-nhượng"..

 

Tôi hay theo dơi (hằng ngày) chương-tŕnh "The Doctor tv show" (chương tŕnh bác-sĩ truyền-h́nh Mỹ)và tôi có từng nghe các bác-sĩ phụ-trách chương-tŕnh này, họ nói rằng 80% nước để dùng trên đất Mỹ là không bảo-đảm, và các bác-sĩ này khuyên người ta nên nấu, lọc, hoặc mua nước trong sạch (nước đóng b́nh, chai) để dùng. Và v́ rằng tôi đă có nghe, có nh́n sự giải-bày của bác sĩ Mỹ,cho nên khi anh ta chế nước vào ly cho tôi bằng một cái ca nhựa trắng to (không sáng sủa ǵ, nước toát nhiễu bên ngoài) nên tôi buột miệng hỏi là vậy.

 

Và người đàn ông đứng tuổi đă không đả động ǵ đến phản-ứng của chú bé chiêu-đăi nhà-hàng Vinh ấy là bác ĐoànThảo, mà sau đó tôi được nghe qua lời giới-thiệu trên khán-đài.

 

Phần đầu cuả buổi họp là phần tự giới-thiệu về tên và về chính ḿnh, người ngồi cuối nhất trong dăy bàn là người bắt đầu trước, và cứ thế lần-lượt cho đến hết mọi người..

 

Phần hai là phần phải no bụng, nên ai cũng vui hết v́ đói rồi mà (bảy giờ tối, trễ một giờ theo thường lệ bữa ăn tối của tôi).

Trong khi bữa ăn đă được gần như nửa vời, th́ băng TốAnh-ThươngAnh và anh em họ Ngô (TrưởngTiến, ĐứcThành) cùng anh Đỗ XuânHùng mới xuất-hiện..

 

Khi bụng của mọi người đă kết nạp đầy đủ dưỡng-tố cho cơ-thể rồi, và phần quan-trọng của buổi họp là "Bầu-cử" được diễn ra.

 

Ông PhạmNgọcCửu trưởng-ban tổ-chức tường-tŕnh cuộc bầu, ông có hỏi rằng: Ai muốn ra ứng-cử hay ai đề nghị ai ra ứng-cử, nhưng như không ai (Phía các ông)

Bácsĩ Lê-Ánh được đề-cử nhưng ông nhă-nhặn từ-chối. Và khi đề-nghị Ông PhạmThanhKhâm, ông nói rằng v́ ba chữ "T́nhYêu, QuêHương, Kỉ-niệm" đă quyến-rủ bước chân ông đến nơi này, và ông nói về người sáng-lập ra ba danh-từ đó gói trọn trong trang Ninh-Hoà.com mang tên NguyễnVănThành nhà ta đó..C̣n ứng-cử th́ ông không.

 

Thầy LêVănNgô được mời lên, Thầy cắt-nghĩa vai tṛ của một người ra ứng-cử, và trách-nhiệm làm người hội-trưởng. Là sự bảo-tồn t́nh đồng-hương trong Tâm người NinhHoà-DụcMỹ hôm nay là ư-nghĩa Thầy nhấn-mạnh..

 

NguyễnVănThành đă công-bố không tái ứng-cử, nên ông PhạmNgọcCửu quay qua hỏi Phụ-nữ có ai muốn ra ứng-cử, nhưng cũng chẳng ai trả "lời" trả "lóm" ǵ.. Phi-ṛm tôi làm "gồ" lên nói năm ba lời cho vui, rồi đề-cử cô Ngô ra ứng-cử. Ông PhạmNgọcCửu ...có vẻ không hài-ḷng v́ đề-nghị của tôi, nhưng tôi nghĩ người Việt ta sống ở Tây ở Mỹ mà, quyền hạn tự-do mọi người đều giống nhau và tôi chỉ muốn kêu gọi phụ-nữ tham-gia.

Cô Ngô lên khán-đài rằng: Lễ lại lời đề-nghị của tôi, là lời từ-chối nhưng ông PhạmNgọcCửu thể-hiện ngay ư không hài ḷng khi cô vừa bước lên khán-đài. Và ông nhanh-nhẹn gọi tên anh VănHùngĐốc lên nhận chức hội-trưởng người NinhHoà như một bài diễn-văn đă "soạn sẵn"..

Chúng tôi vỗ tay mừng anh VănHùngĐốc nhận chức hội-trưởng người NinhHoà, khi tang vợ hiền anh mới vấn ngày qua..

Anh VănHùngĐốc lên khán-đài nói lời cảm-tạ bà con và ông PhạmNgọcCửu.

 

          Sau những lời dài ôngVănHùngĐốc nói, Ông PhạmNgọcCửu mời cựu hội-trưởng NguyễnVănThành lên khán-đài để hai người bắt tay chuyển giao-chức.

Tôi thấy anh NguyễnVănThành rất buồn ḷng như phải chấp-nhận nghe những lời cám-ơn của anh VănHùngĐốc. Sau này tôi hỏi anh v́ sao (?) Anh trả lời tôi rằng: "V́ đó chỉ là chữ "Cám-ơn" sẵn có nên anh VănHùngĐốc hay dùng mà thôi..

Chị Giỏi ngồi bên cạnh tôi bỗng như muốn làm đổ ly nước trên tay chị đang cầm khi anh VănHùngĐốc nói lập lại lần thứ hai câu:

          "Tôi Cám ơn Và luôn luôn Kính trọng anh chị NguyễnVănThành..."

 

"Kính-trọng!"..Ừm..(chị Giỏi lúc này rất giận) Từ khi tôi được gần-gũi, đi chơi và chuyện tṛ nhiều với chị Giỏi trong dịp về ăn tết ViệtNam (tết 2011) Dù rằng chỉ gần-gũi chị trong những ngày vui ở ViệtNam, nhưng với cái tuổi già của cuộc sống, tôi cũng đủ cảm -nhận sự thật hiền của tính nết chị cùng căn-bản nhă-nhặn kèm theo.

Nhưng hôm nay, tôi nh́n thấy tay chị như run lên, tiếng nói chị như không phát tṛn âm.

 

Cái nết hiền vẫn làm chị do-dự..Tôi Phải nắm lấy tay chị mà nói: "Chị lên khán-đài đi, lên để nói những ǵ chị nghĩ.."

Chần-chừ..Lại chần-chừ.. Nhưng rồi.. bỗng nhiên chị đứng dậy, và đi lên khán-đài..Cầm micro và nói:

"Anh VănHùngĐốc, tôi xin trả lại anh hai chữ "Kính trọng" anh dành cho vợ chồng tôi.."

 

Tôi chợt, giơ cao tay vỗ một tràng thật to..Thật là ngỡ-ngàng với phản-ứng của chị Giỏi, vừa hay lại vừa đẹp! Không hổ-danh nữ sinh-viên trường Luật-khoa Sàig̣n xưa (Tôi cũng được ké tí)..Có thế chứ chị Giỏi! Ḿnh chỉ nói (không chiến-tranh) nhưng "Viên đạn găm sâu.."

(Trong bài này tác-giả chỉ luận về Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín chứ không kể chuyện "Giận hờn nhau")

 

- Chị Phi-ṛm ơi! Tôi không biết ǵ về chuyện bỏ tên DụcMỹ ra khỏi biểu-ngữ đại-hội ở Bắc Cali năm vừa qua ..

Tôi đang bị phân-tán v́ câu phát-biểu của chị Giỏi, nên tôi không theo dơi những câu đối-thoại của anh NguyễnVănThành và VănHùngĐốc, nên khi anh VănHùngĐốc buông câu phân-bày với tôi từ trên khán-đài làm tôi hơi ngỡ-ngàng..

 

Tôi hiểu câu chuyện này nhờ ThuThuỷ: Thuỷ gởi thư phản-kháng qua Mỹ, sau ḱ đại-hội ở Bắc Cali (San Jose). Sự việc tôi được hiểu qua thư Thuỷ rằng: Ban tổ chức do anh VănHùngĐốc hay có anh VănHùngĐốc (đại-thể là vậy) và nhiều người nữa.

 

Trước khi đại-hội mở ra, ban-tổ chức đại-hội này lấy tên liên-kế rất đẹp "NinhHoà-DụcMỹ" để quảng-cáo và tŕnh-bày về NinhHoà-DụcMỹ. Đoạn Thuỷ viết: "Họ dùng Ba quân-trường của DụcMỹ để quảng-cáo rầm-rộ trên báo chí, trên truyền-h́nh truyền thanh.. Thuỷ hân-hoan quá và thúc-dục bạn bè bà con mau mau tới mà tham-dự..v..v"

 

Thế nhưng khi đại-hội mở ra, một chữ kêu DụcMỹ cũng chẳng ai thèm nhắc tới..Ngay cả biển quảng-cáo giăng mắc trước đại-hội tên gọi DụcMỹ "khiêm nhường" quá, nên "mất bóng"! (theo tường thuật).

 

"Ai đă quyết-định cắt bỏ hai chữ DụcMỹ? Ai đă làm tấm biểu-ngữ tại Nam Cali để mang lên Bắc Cali treo lên trong ngày đại-hội ngày đó?"

Câu hỏi của những người DụcMỹ, nhờ tôi hỏi hội-trưởng NinhHoà-DụcMỹ.

 

Nên khi anh VănHùngĐốc "réo" lên câu thanh-minh thanh-nga với tôi, tôi hơi bẽn-lẽn v́ lí ra anh nên "Sorry" riêng Thuỷ và tất cả người DụcMỹ nói chung th́ mới đúng. Riêng tôi, tôi vẫn hay an-phận rằng: "Đảo điên, điên đảo" là nghĩa của thường-t́nh..

Nhưng tôi cũng nên cám-ơn anh VănHùngĐốc đă không ngại khi anh xin-lỗi Phi-ṛm theo ư của anh..

 

Giây phút đến, nó phải đến của anh NguyễnVănThành và VănHùngĐốc: Tay bắt tay.

Tôi hiểu và chắc mọi người cũng hiểu, khi gió không xuôi, thuyền không thể vượt sóng..

 

Dù chỉ là một hội-đoàn nhỏ nhưng ta cũng cần người: "Có Tài lẫn cả Đức" đó là điều tiên-quyết để hậu-sinh nối bước..

 

Anh Vinh-Hồ, tay vân-vê chiếc máy ảnh nhỏ để mong ghi lại "Phút giây này". Chị Giỏi tính cương trực, nên cứng rắn rằng: Anh VinhHồ không nên lấy h́nh. Chị cản-trở trước chiếc máy h́nh nhỏ của anh (giơ tay gạt) Nhưng anh VinhHồ có lẽ không khuất-phục, anh đi ra phía sau lưng hai anh Thành, Đốc để bấm cho được h́nh (tôi không rơ anh có lấy được hay không).

 

Riêng tôi, tôi hiểu chị Giỏi trong nghĩa hiểu của tôi rằng: Chị không muốn ai lợi dụng bất ḱ h́nh ảnh nào của chồng chị nữa, lư-giải rằng: T́nh cảm và ḷng tin, chị đă cho tha-nhân quá nhiều rồi, điều chị nhận lại: Chỉ là Thương-tổn..(Hoan hô chị Giỏi người đàn bà quả-cảm!)

 

Và phần kết thúc, của buổi họp mặt bầu-cử là "hét" lên cho nhau nghe.. Dàn nhạc Karaoke vừa phát lên tiếng nhạc khai-mạc buổi nhạc, anh PhạmthanhKhâm đă ngứa chân ngay.. Anh và một người bạn d́u nhau ra ngay sàn tiệc với điệu chacha nhẹ, gây hào-hứng hẳn lên những tâm-hồn..

NgôTrườngTiến "dí" ngay cuốn chọn bài hát cho tôi, và cũng NgôTrườngTiến tự giới-thiệu tôi là người lên "hét" trước..

 

Tôi chọn bài "ĐườngXưaLốiCũ" để tặng ngày vui của anh VănHùngĐốc.

 

Nhưng...Tôi "hét " không nổi với cái máy caraoke của tiệm này..Tôi có cố-gắng "gương" hết cả bộ gân cổ ra, nhưng tôi theo không nổi!(có lẽ là số phận) Tôi đành nói câu "Sorry" anh VănHùngĐốc..Nhưng "ĐườngXưaLốiCũ" tôi vẫn trân-trọng kính tặng anh..

       

 

 

 

 Đón đọc Kỳ 5

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 14.08.2011

 

 

 


 

  Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com