Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

 


 

  

Sau buổi tiệc họp-mặt cho cuộc bầu-cử, chúng tôi trên đường trở về khách-sạn, mỗi người một suy-nghĩ..Trong niềm thật vui và thật gần-gũi, nhưng cũng có lẫn-lộn đâu đó chút buồn v́ ngày qua.. Nhưng tất cả đều nao nao chờ ngày mai tới..Ngày vui chính của đại-hội họp mặt sẽ diễn ra.

 

Chúng tôi hẹn nhau sớm lắm để cùng đi ăn phở sáng, anh Thành hỏi tôi nhớ quán phở Lạc-Việt nằm ở đâu (đường nào, phía nào) để anh có thể chở cả bọn đến đó mà thưởng-thức món phở của tiệm, mà theo lời kể của tôi là "Hấp dẫn" hơn hết những nơi chúng tôi đă đặt chân qua.

 

Có điều anh Thành quên mất tôi là người từ Châu-Âu qua Châu-Mỹ, việc nhớ một con đường ở cái đất rộng lớn này quả là điều không thể có đối với tôi! Anh Thành có hỏi, th́ tôi cũng cố mà "nhớ" để khỏi bị chê là "Dở":

 "Nhơ..nhớ..rằng, chị XuânLê chở Ṛm..thẳng một đường từ sân bay đến quán phở, rồi cũng thẳng một đường đến khách-sạn!.."

 Nghe theo lời "dự đoán" của tôi, anh Thành chở chúng tôi theo con đường thẳng dài hằng nhiều cây số để "Hi-vọng" tôi t́m ra quán phở LạcViệt..

 

Nhưng bóng dáng quán phở LạcViệt chỉ có h́nh ảnh trong đôi mắt của tôi mà thôi.

Ṿng rồi lại ṿng lại, sau cùng là "đành thua" cái trí nhớ (dổm) của tôi..và như mọi người đang "Quằn- quại" v́ nhớ bữa ăn sáng.. Nên anh Thành lái xe thẳng ra phố Orlando và tái-ngộ lại với quán phở hai con số tám (88).

 

Và cũng chính tại nơi đây chúng tôi gặp anh PhạmThanhKhâm và anh PhạmHồTôn, chúng tôi ùa lại, mà mừng-rỡ chào hỏi hai anh PhạmThanhKhâm và PhạmHồTôn, trong dịp này anh Thành nhanh tay chụp cho chúng tôi tấm h́nh cho đến bây giờ, tôi thật-sự hiểu cuộc đời thật Vô-thường..

 

Chỉ một thoáng đó thôi..Rồi không c̣n nữa..Khi tôi nhận được e-mail anh Thành báo và gởi cả h́nh (h́nh anh chụp trong quán 88) cho tôi rằng: Anh PhạmHồTôn không c̣n nữa..Đối với tôi chỉ một lần hội-ngộ cùng anh (bắt tay, chào hỏi anh) Và kỉ-niệm ấy đi vào "Niêm-giám" rồi, của cuộc đời..

 

Và giờ th́ ngồi đây, tôi cũng nhè nhẹ "cám ơn" cái trí-nhớ "Dổm" của tôi, tính ra cũng là số-phận phải không các bạn?..

 

"Giá" mà tôi biết đường đến quán phở LạcViệt th́ có lẽ chúng tôi đă không có bức ảnh của anh Thành chụp chúng tôi cùng anh PhạmHồTôn. Riêng tôi sẽ không bao giờ biết và được chào hỏi đến anh PhạmHồTôn dù chỉ là một lần duy-nhất.

Hàng sau (đứng): anh Phan Tiên Thành, Cô Hà, Giỏi, Chất

Hàng trước (ngồi): Thầy Lê Văn Ngô, Ph́-Ṛm, anh Phạm Thanh Khâm,

và anh Phạm Hồ Tôn (ngồi bên phải từ trần ngày 13 tháng 8 năm 2011).

Sau bữa ăn sáng, và gặp-gỡ anh PhạmThanh Khâm và anh PhạmHồTôn. chúng tôi chia nhau ư-thích, anh chị ThànhChất và ThầyCô Ngô muốn đi dạo siêu-thị và mua sắm cùng với anh Thành và cháu KimLoan. Tôi rủ chị Giỏi đi gội đầu cho sạch đẹp để chuẩn-bị dự buổi đại-hội chính sẽ mở ra tối nay..

Chúng tôi chia thành hai nhóm, nhưng địa-điểm đón nhau là tiệm cắt tóc nơi tôi và chị Giỏi sẽ đến.

Nhưng trước khi biết ḿnh phải t́m đâu ra tiệm gội đầu, tôi phải gọi điện hỏi chị TuyếtNga. Chị TuyếtNga chỉ cho tôi tên tiệm và đường để dễ t́m, cẩn-thận hơn chị c̣n bật-mí cho tôi biết thêm tên người thợ nào giỏi mà đặt giờ..Cám-ơn chị, người chị lúc nào cũng mọi việc chu-toàn.

 

Nguyên Chất, Phi-Ṛm, Hoài Niệm, Cô Hà, Kim Loan

 

Bóng chiếc xe tám chỗ ngồi màu cánh-dán vừa lướt qua bên ngoài khung cửa kiếng của tiệm uốn tóc (tôi chợt nh́n ra bên ngoài) Cũng là lúc chúng tôi chờ thanh-toán tiền..

Thế mà khi ra tới nơi chúng tôi cũng bị cằn-nhằn v́ sai hẹn "Sorry" nghe..v́ làm đẹp th́ phải trễ chút xíu chứ!.

 

- Ừm, c̣n một việc nữa mà em không biết phải làm sao đây..

- Chuyện ǵ vậy? (chị Giỏi hỏi tôi).

- Chị ơi, em không tự trang-điểm được..V́ mắt em không có kiếng ví như "mù" vậy!

- Hỏi kimLoan! KimLoan có học khoá trang-điểm rồi đó, hỏi xem KimLoan sẽ giúp cho.

 Tôi quay t́m KimLoan:

- Hi, KimLoan trang-điểm dùm cho cô được không?..

- Được..được cô, khi nào cô sửa-soạn xong, cô điện cho cháu qua trang-điểm cho cô.

- Ô!vui quá không có ǵ để lo-lắng nữa..Cô sẽ điện cho KimLoan khi cô sửa-soạn quần áo xong..

May mắn cho tôi là thế, có KimLoan giúp tôi trang-điểm và tôi cứ thế hưởng những ǵ vui vẻ nhất của ngày đại-hội.

 

Anh Thành vừa đổ xe trước sân, dẫn vào một nhà-hội lớn của hội người tị-nạn Cu-Ba mà đoàn tổ-chức đại-hội đêm nay mượn.

- Chị HoàngTiên mặc áo dài đẹp quá!

Trong ánh sáng yếu-ớt c̣n lại của hoàng-hôn đang lụn xuống, tôi thấy dáng anh NgườiXứVạn đang xăm xăm bước những bước vội, anh không nói chữ "hi" HoàngTiên mà anh chỉ vội khen tôi với chiếc áo dài. Tôi c̣n đang cố nh́n và đi thật cẩn-thận (v́ ánh sáng nhá nhem) trên những bậc thềm khi trên tay tôi đang bưng những bức tranh, nên chưa kịp nói lời chào với anh th́ bóng anh đă biến nhanh vào đám đông đến tham-dự Đại-hội..

 

Cảnh quan khi tôi bước chân vào bên trong ngưỡng cửa, là sự ngạc-nhiên trước những chu-tất của các anh trong ban tổ-chức. Những poste được treo ngay tầm mắt nh́n cho tất cả xem dễ-dàng, những giá-vẽ như đang đứng đợi sẵn-sàng cho những bức tranh của tôi. Ôi, sao tôi có thể nói lên được hết niềm diễm-phúc mà các bạn đă sẵn ḷng dành cho tranh của tôi?

Ḱa, trên bàn những sách với nhan-đề T́nhYêu-QuêHương-KỷNiệm của Ninh-Hoà.com đang như chờ đón đến tay bạn đọc..

- Phi-ṛm ơi, đến mà nhận tên rồi gim vào ngực áo! (Chị Giỏi gọi tôi)

Tôi nhanh-nhẹn theo hướng chị Giỏi chỉ vẽ.

- Nhớ mua vé ẩm-thực luôn đi nhé.

- Vâng..

Đang chỉnh lại bảng tên cho chị Chất, anh VinhHồ đến kề bên giới thiệu với tôi anh hoạ-sĩ của Orlando...(Sorry, tôi có ghi tên anh vào cuốn sổ tay, nhưng khi kiểm-tra ở sân bay tôi đă bị rớt mất cuốn sổ)

- Chào anh..(Tôi đưa tay bắt tay anh)

- Chào cô..

V́ rằng, đúng bạn đúng người nên anh hoạ-sĩ có lẽ thích nói chuyện hội-hoạ với tôi và hỏi tôi về trường-phái tôi đang theo..Nhưng câu chuyện tôi phải dứt bỏ ngang khi bóng chị XuânLê xuất hiện trong chiếc áo dài thật đẹp ngay ngưỡng-cửa, tôi bỏ anh... tại chỗ, chạy nhanh lại bên chị XuânLê, ôm vai chị mà miệng th́ kêu-rú lên..

- Hi, chị..chị đẹp quá..

Khi chị XuânLê vào hẳn bên trong hội-trường, anh Hoạ-Sĩ (tên..?) lại đến bên tôi tṛ chuyện, và anh có hứa rằng anh sẽ dạy tôi vẽ trường phái vẽ của anh, tôi đam mê nghệ-thuật nên tôi rất muốn được xem tranh của anh, nhưng tôi đă quên mất cả cái tên gọi của anh rồi c̣n đâu..Giá mà anh có cho tôi biết lại cái tên của anh nhỉ?

 

Đại-hội lên đến hơn ba trăm người, người nào cũng đẹp..mỗi người mỗi vẻ "Mười phân vẹn mười"..Tôi trở nên như được trẻ lại của thời đôi mươi, vui thật là vui, háo-hức thật háo-hức ..

 

 

Niềm vui chưa được thoát ra hết th́ NgườiXứVạn đến bên nhắc-nhở tôi nên dợt lại bài hát trước khi đại-hội bắt đầu.

- Anh có thể dợt cho tôi?

- Không chị, chị phải đến ban nhạc phụ-trách về nhạc để họ dợt cho chị, chứ tôi không phụ-trách phần đó.

Lại lo nữa rồi..Tôi t́m bài hát cầm trong tay, bước lên khán-đài đang vắng người mà nói với anh nhạc-công giúp tôi dợt bài..

Dợt một lần..Rồi hai lần..cũng bị chê là lỡ nhịp. Hơi lo rồi lại lo..

Cũng tại tôi chọn bài lạ hoắc lạ huơ với tôi? Vâng, v́ tôi bị từ-chối nhạc của họ Trịnh mà tôi hay nghêu-ngao từ khi tuổi c̣n xanh.

Giờ vào đại-hội đă điểm, mọi người NinhHoà-DucMỹ được mời lên hát quốc-ca của Việt-nam Cộng-hoà và nghiêm-trang trước quốc-ca Mỹ, sau đó là bài Quê tôi, lời của thi-sĩ VinhHồ và nhạc của LMST (LinhMụcSiT́nh) dịch chại tên theo chữ cái.

 

Quư Anh: Đỗ Xuân Hùng (phu nhân nhà văn Ái Khanh),  Phạm Hữu Hùng (phu nhân chị Tuyết Nga) và LMST.

V́ được phép tự chọn bàn nên tôi lăn-xăn t́m chị Giỏi, hỏi chị rằng chị em ḿnh sẽ ngồi chung cùng bàn.

Chị Giỏi chỉ bàn chị đă chọn xong và bảo tôi nên ngồi..Chưa kịp ngồi ổn-định NgôTrưởngTiến khều nhẹ vai:

- Chị, nên vào bàn của bàn văn-nghệ, để dễ cho ban tổ-chức khỏi phải chạy t́m..

Tôi đứng lên t́m bàn theo hướng tay NgôTrưởngTiến chỉ, và khom người vượt qua những bàn của những vị khách mời, bất ngờ trên khán-đài ông PhạmNgọcCửu đang xướng tên giới-thiệu đến lượt tên tôi. Tôi giơ cao tay chào mà chân th́ đi cho lẹ để khỏi lấp bóng khách.

NgườiXứVạn và tôi là người ở khác hẳn kinh-tuyến với các bạn ở Orlando nên hơi được chú-ư là vậy.

Một người đàn bà được giới-thiệu là người phụ-nữ đàn chị của Orlando xúc-động về bài thơ Quê Tôi của anh VinhHồ, và chị đă trải bày tâm-t́nh nhớ thương của chị về quê NinhHoà..Và người phụ-nữ ấy là chị PhạmHồTôn.

 

NgườiXứVạn, chị Phạm Hồ Tôn, Vinh Hồ

 

Sau những bài diễn-văn của anh NguyễnVănThành, anh VănHùngĐốc và khách mời, tiết mục-văn nghệ được bắt đầu, NgườiXứVạn và TốAnh làm MC cho buổi văn-nghệ, hai người ở hai phương trời khác nhau, thời-gian họ làm việc với nhau tôi nghĩ chắc không có bao nhiêu giờ nhưng cả hai tŕnh-bày thật ăn ư và thật hay, ngoài ra Tố Anh c̣n hát hợp ca và ngâm thơ nữa đấy các bạn, thật là tuyệt-vời.

 

Đôi MC tài hoa và duyên dáng: NgườiXứvạn và TốAnh

 

 NgườiXứVạn th́ khỏi chê rồi, môn nào anh cũng hoàn-tất, từ nói đến ca, từ tân tới cổ khoa nào anh cũng có hết làm tôi hơi tủi, có một bài hát thôi mà run gần chết!

Ở Orlando có nhiều nhân tài lắm, mỗi người mỗi lối-diễn riêng biệt, nên buổi văn-nghệ rất sôi-động và hào-hứng..

 

Anh AnhThy và anh Đích với khúc bài cḥi của chính anh AnhThy soạn-thảo nghiên-cứu để ǵn-giữ phong-tục truyền-thống Cḥi NinhHoà.

 

 

Đang say sưa theo dơi lối cách tŕnh-bày và hát Cḥi của hai anh AnhThy và anh Đích, NguyễnHữuTài xuất-hiện bên tôi, "hắn" kéo ghế sát vào lỗ tai tôi mà hỏi: "Sao hôm nay không là PhiṚm? Em thích chị là PhiṚm.."

HữuTài thân mến, HoàngTiên là của nghệ-thuật. Mà PhiṚm th́ vẫn măi là của ngược đời đó em..

 

NgôTrưởngTiến hát vọng cổ oai dũng như một vị-tướng thật ngoài đời, NgôĐ́nhThành mang lăng-mạn truyền-cảm đến với mọi người. ThiênÂn tự viết tự hát về quê NinhHoà ḿnh thật hay thật bất ngờ..

Các anh các chị trong ban văn-nghệ Orlando hát thật hay với những trang phục quân-đội xưa, anh ThươngAnh với bộ đồ bay (không-quân) bên cạnh chị Tố Anh trong chiếc áo xanh sân trường, chị khác (không biết tên) với áo dài cam bên chồng bộ quân-phục Biệt-Động làm tôi nhớ sao những quân-trường DụcMỹ xưa. Nhớ bố tôi nhớ đến hai anh..

Tôi không có người yêu là lính nên tôi không có  cảm-nhận thật về làm người yêu của  lính thế nào, nhưng hay nghe những bài hát về lính ngày ấy, mỗi lần nghe là mỗi lần xao-xuyến..

"Sao em không đến..sao em không đến..để nắng chiều chết trên cây thông già...Sao em không đến chiều nay thứ bảy"..

Đê-mê với ḍng nhạc, làm tôi quên luôn cái lo của chính ḿnh..Vâng, chắc các bạn cũng thắc-mắc xem tôi lo-lắng về chuyện ǵ nhỉ?

- Chị, chuẩn bị nhé chỉ c̣n hai người nữa là đến chị.

NgườiXứVạn báo cho tôi tin "dữ" làm đứt ngang những"đê mê"..hoảng quá tôi nói với NgườiXưVạn:

- Hay là anh cho qua đi..?

- Không, không được! Chị phải tư-tin!..'

Nói xong NgườiXứVạn bỏ vào bên trong hậu-trường, bỏ lại tôi với "niềm lo"..

Nhưng khi chị Hoài-Niệm lên sân khấu với khuôn mặt vẽ ch́ râu (giả trai) chị ca cḥi, làm tôi cười lăn ra và xăm xăm chiếc máy h́nh hướng về phía chị..

- Tới phiên chị chưa? (anh VănHùngĐốc đến bên hỏi)

- Chưa, c̣n hai người nữa mới tới phiên..

- Để tôi vào trong hỏi (Vừa nói anh VănhùngĐốc vừa bước vào bên trong hậu-trường)

 

Hoài Niệm tŕnh diễn Bài Cḥi

 

 

..Như các bạn cũng biết rồi đấy. Năm 1990 tôi cùng trông coi văn-nghệ cho thanh-thiếu niên của vùng TâyNam (Nauy). Nhưng 1998 tôi v́ công-việc làm phải đổi xuống niềm Nam, và kể từ những năm ấy đến nay tôi say sưa với công-việc làm, chẳng có văn-nghệ văn gừng ǵ hết, nhà tôi cũng chẳng có Karaoke, nên nói chuyện hát ḥ trở lại thấy ngại-ngùng và "sợ" nữa chứ! (V́ đông người quá)

Nhạc th́ quên, lời chẳng thuộc! Khi anh Thành ghi tên tôi hát, tôi cũng lưỡng-lự lắm nhưng nghĩ lại chẳng lẽ ḿnh ở măi tận Nauy sang góp mặt với các bạn mà chẳng có tí ǵ cho vui th́ cũng không đặng! Nên tôi cũng gởi thư cho anh Thành biết rằng, tôi chọn bài Mưa hồng. (họ Trịnh)

 

Sau nhiều ngày sau đó, anh Thành nhận được sự trả lời, bài tôi chọn đó không thích-hợp, tôi phải đổi và trả lời thật gấp..

Lo quá, nên lục lại những cd nhạc cũ trong tủ, nghe một ca sĩ hát những bài của NgôThuỵMiên hay quá, nên chọn đại tên một bài trong cd đó mà gởi cho anh Thành gấp là vậy..

Khi tên bài nhạc đă chọn gởi đi rồi, mà những bức tranh th́ vẽ cũng chưa xong nên không có giờ mà học hát cho thuộc nên lo sợ "bể dĩa" là thế các bạn ạ..

- Đến phiên chị!Chị HoàngTiên.

NgườixứVạn đến bên tôi nhắc-nhở tôi tự tin..

 

 

 

 

 

 

 Đọc Kỳ 6

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 24.08.2011

 

 

 


 

  Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com