Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

 


 

 

Hôm nay chủ-nhật, một trong những ngày vui tiếp nối của những ngày tôi được gần-gũi với vùng biển Orlando này, hai cô em út của anh Thành, Ngọc Đến và TuyếtMai cùng gia-đ́nh đặt vé tàu cho chúng tôi cùng nhau lênh-đênh, vui trên biển một buổi..

 

Hai cặp vợ chồng Tuyết Mai và Ngọc Đến

 

 

Vâng, lịch-tŕnh của cuộc vui là ngắm biển và câu cá..Mọi người đều hoan-hỉ tham-gia cuộc vui nên chẳng chuẩn bị những điều tối cần cho ḿnh.

 

Tôi c̣n nhớ sáng hôm đó chúng tôi v́ vội-vàng(?) chằng ai ăn sáng(?), nên khi đứng đợi tàu bọn đàn bà chúng tôi đă ăn lót ḷng bằng những trái vải chín thơm nồng quyến-rũ mà chị Chất mua ngày qua trên phố Orlando..Mà không biết rằng chính sự quyến-rũ nồng ấy chính là thủ-phạm làm chúng tôi "gục ngă"...

 

Bọn tôi khi xuống tàu đều có chung một tư-tưởng rằng chuyến đi sẽ là những niềm vui và những trận cười chắc hẳn là không thiếu. Đại-gia đ́nh của anh Thành đă mang niềm vui gởi tận về măi ViệtNam với lời tả cảnh thật là vui, làm chị Thuộc (vợ thầy PhạmThu) lây vui và yêu-cầu NgọcĐến cho tôi được nói chuyện cùng chị (NgọcĐến trao điện thoại cho tôi).

 

Con tàu nhẹ nhẹ chuyển ḿnh nhắm hướng xa..Chúng tôi chia nhau "Xí" cần câu (cần câu đặt sẵn theo vị-trí, và ḿnh tự chọn chỗ ḿnh thích). Tôi cũng mau-mắn "xí" cho ḿnh một chỗ và ngồi "giữ" chỗ trong tư-thế "sẵn-sàng" câu như mọi người nếu thời-gian điểm!

_Ơ ḱa! con cá to quá (Lập, chồng NgọcĐến) chỉ tay xuống đáy biển trong gần nơi con tàu của chúng tôi, một con cá thật to dị dạng, như trong đời tôi chưa từng biết..

 

NgọcĐến và gia-đ́nh TuyếtMai chụp cho nhau những tấm h́nh làm kỉ-niệm, tôi cũng sử-dụng máy của tôi, c̣n anh Thành th́ chụp "lén" lia-lịa..

 

Con tàu tiến và cứ tiến dần ra xa xa bờ rồi, tôi và anh ThànhChất ngồi cùng băng ghế nên kể nhiều chuyện vui.. Như thỉnh-thoảng những cơn gió to muốn làm lốc chiếc nón rộng vành của tôi.

 

Phi Ṛm và anh ThànhChất

 

Con tàu càng ra khơi càng tăng tốc-độ như để chao nhanh với sóng lớn..

Chị Giỏi đi ngang chỗ tôi ngồi để tiến về phía nhà vệ-sinh, gương mặt chị tôi thấy không khoẻ..Khi chị Giỏi trở lại vào khoang tàu là lúc tôi bỗng cảm thấy ḿnh cũng chẳng yên..Chạy vội vào nhà vệ-sinh cũng là lúc tôi thật-sự "gục-ngă"..

 

Không may-mắn cho chuyến thưởng-ngoạn của tôi lần đầu trên vùng Orlando thuộc biển Atlantic này, các anh các chị (gia-đ́nh anh chị ThànhGiỏi và anh chị ThànhChất và cô thầy Ngô) cũng sẽ c̣n có dịp để thưởng-thức lại, c̣n tôi có lẽ đến bao giờ (?)..

 

Thầy Ngô, Cô Hà và gia đ́nh anh Thành

Nhưng điều mà đáng tiếc nhất là phe đàn ông mất cơ-hội lênh-đênh trên biển lâu để câu những con cá to mà tôi nghe rằng anh Thành hăm-he sẽ mang về mà đặt nhà hàng làm cho bữa cháo cá tươi..Sorry nghe phe đàn ông!.

 

Cả bọn đàn bà tôi (tôi, chị Giỏi, chị Chất, cô Ngô, Tuyết Mai) trừ KimLoan và cô em của anh Thành NgọcĐến là "không có chi".  Chúng tôi nằm mẹp như "con cá Lẹp" trên những băng ghế, nên chủ tàu quyết-định cho tàu quay về bến sớm hơn lịch-tŕnh.

 

Khi về đến bến, bọn tôi những người bịnh (say sóng) th́ mừng lắm nhưng những người khoẻ th́ tiếc lắm một cuộc vui bị dở dang..

 

Trên xe quay về khách-sạn anh Thành nhắc-nhở đến buổi họp mặt nhỏ tại nhà anh chị ThươngAnh-TốAnh, tôi thấy trong người không khoẻ nên xin vắng mặt lần này, nhưng anh Thành vẫn giữ cái ghi-lễ rằng, nếu một người không đi th́ ở nhà cả đám..Nên tôi cố-gắng đi để cho đủ bọn..

 

Sau những con đường lái quanh co vắng ánh đèn đêm, anh Thành đưa chúng tôi tới đúng nhà anh chị ThươngAnh-TốAnh..

Ngôi biệt-thự sang trọng với một khuông sân vườn đài-các làm tôi hơi chùn bước..Người ra mở cửa cho chúng tôi là cô ThuTuyết, cô cũng là một trong những người khách được mời của buổi tiệc hôm nay, chúng tôi bước theo chân nhau vào hẳn bên trong nhà, và chị TốAnh tiếp chào chúng tôi nơi cửa hậu với nụ cười vui trên môi, và chị đă chỉ hướng cho chúng tôi vào nhập tiệc nơi sân vườn..

 

Trước mặt tôi, là một bàn tiệc sân vườn chạy dài mà chúng tôi là những người đến sau chót..

Tôi chợt nh́n thấy ca-sĩ ThanhSơn, tôi vội hỏi ngay:

_Sao hôm qua không có em?

_Hôm qua em bận, chị..

_Chỉ có chị em ḿnh là người DụcMỹ, mà hôm qua lại không có em nên chị hơi bị lạc-lơng đó..

Câu chuyện nói với ThanhSơn bị cắt dở khi chị Giỏi hỏi tôi muốn ăn bún gị heo không chị sẽ giúp tôi lấy, tôi gật đầu ngay khi chỉ nghe chữ "bún gị heo".. Ôi món Huế cay nồng hấp-dẫn khi mà cái bao-tử của tôi đang cồn lên v́ đ̣i ăn..

 

Món tiếp mà KimLoan mang lại bên tôi là món gỏi..Gịn và mê-ly. Nhưng cái đầu c̣n choáng-váng quá nên tôi xin ly coca và đi vào bên trong nhà.

Tôi xin chị TốAnh viên thuốc nhức đầu, nhưng đáng-tiếc chị không c̣n thuốc dự-trữ trong nhà.

Chị Giỏi đến ngồi cạnh bên tôi.. Ngoài kia bàn tiệc các bạn cũng đang vui (tôi nghĩ vậy) và có lẽ chẳng ai để-ư đến tôi và chị Giỏi đă rút-lui vào trong nhà (tôi nghĩ vậy).

(nhưng sau này tôi đă hối-hận v́ những điều tôi "nghĩ vậy")

Một người đàn bà lớn tuổi nhưng rất phong-độ đến bên cạnh bàn và ngồi vào ghế trống kế bên tôi, bác khẽ mỉm cười với tôi và tôi nói câu chào Bác..

_Cô ở đâu đến?

_Thưa Bác con ở Nauy ạ.

Bác nói chuyện với tôi không nhiều lắm, nhưng tôi được sự giới-thiệu rằng: Bác là của rừng thơ, và đặc-biệt đôi chân Bác là đôi chân khiêu-vũ không biết mỏi... Dù rằng tuổi Bác nay đă vào hơn của tám mươiTôi được tiếp chuyện với đôi vợ chồng cũng trong nhóm hội thơ Tự-do, do anh chị ThươngAnh -TốAnh chủ-nhiệm, và đôi người nữa nhưng tôi không quen tên..

 

Anh Thành hỏi tôi muốn về sớm, trong lúc ban nhạc đang sắp-đặt cho chương-tŕnh dài tiếp cho đêm vui..Nhưng đáng-tiếc rằng có lẽ v́ tôi mà cả bọn phải ra về, mà như chị Hoài-Niệm có diễn-đạt trong ba chữ "hết xí-quách", vâng đúng là như vậy..Nhưng chỉ là mỗi một ḿnh tôi mà làm "lây tiếng" cả nhóm.

Anh chị ThươngAnh-TốAnh tiễn chúng tôi ra cửa, anh chị ThànhChất sẵn máy h́nh trong tay nên ghi nhiều kỉ-niệm để mang về..

 

 

 

 

 

 Đọc Kỳ 8

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 29.09.2011

 

 

 


 

  Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com