Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                             |                   www.ninh-hoa.com

 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

 

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 



Tại băi biền Daytona Beach

 


 

 

Khi đến điểm hẹn (sân đậu của một siêu-thị ViệtNam).

Anh Thành dí-sát sau xe anh SongHồ để đặt xe anh VinhHồ vào vị-trí sau cùng, tôi "khoái" quá la lớn lên "Yes!"..

 

Xe anh SongHồ dẫn đoàn xe chúng tôi vào một băi-biển chạy dài hằng nhiều cây số, riêng biệt chỉ hai màu xanh của nước và vàng mêng-mông của cát.. Tôi xoay quanh nh́n, cố t́m bóng dáng của một loài cây nào đó, nhưng không tuyệt nhiên không..

 

Tôi chưa định-vị được tôi sẽ làm ǵ, giúp được ǵ cho ai, th́ đă nghe tiếng anh Thành yêu-cầu chúng tôi đứng vào chỗ để lấy h́nh..Cả bọn chia nhau chỗ để lấy h́nh cho nhau, đủ kiểu đủ dánh như cố-ư cô-đọng những phút giây này, ngày đang được sống, đang được họp-mặt bên nhau..

 

 

 

Anh chị SongHồ mau chân tay, đặt những vật dụng trong xe ra chuẩn bị dựng chỗ cho chúng tôi quây-quần..

_Ai tắm th́ tắm nhá! Tôi có mang theo đủ các loại kích-cỡ cho mọi người (Chị TuyếtNga nói lớn với nhóm phụ-nữ)

_Có số s cho em không? (tôi hỏi)

_Số nhỏ nhất cũng có..(chị TuyếtNga trả lời tôi)

Và cũng từ ư-kiến của chị TuyếtNga rằng: Chúng tôi sẽ được tắm trong buổi đi chơi hôm nay mà cái óc của tôi mới bắt đầu làm việc..Nhưng..

_Ở đây chỉ có gió và nắng, chúng ta sẽ không thể quân quần với nhau ở đây ..(Thầy Ngô nói)

_Đúng đó! Thầy nói rất đúng..(Anh Thành hoà ư với Thầy Ngô).

Thời-điểm này bộ năo của tôi mới phát lên tín hiệu điều tôi nghĩ:

_Vâng.. Nắng quá! khó mà vui chơi.

Rồi h́nh như tất cả đều như đồng-ư dời chỗ. Anh Thành quay sang KimLoan:

_Con t́m một Park (công-viên) nào đó ở gần đây để ngồi c̣n vui chơi và ăn uống?

_Vâng, để con xem bảng chỉ dẫn..

Chúng tôi nhao nhao trở lại xe, chỉ riêng anh chị SongHồ và chị ThuỷTiên (vợ anh VinhHồ) lại phải thu dọn lại những dù và vật dụng mà anh chị SongHồ và chị ThuỷTiên vừa mới bày ra, định rằng lo cho chúng tôi chỗ để ngồi ăn trưa.

 

Mau mắn thôi, KimLoan t́m ra ngay khu công-viên vui chơi có đầy đủ bàn ghế chỗ ngồi, anh chị SongHồ và chị ThuỷTiên xăm sái bày lên bàn đầy những món ngon do chính hai chị sắp-dặt từ nhà mang theo. Nào thịt quay, bánh ḿ, xôi chả, trái cây và nước uống..

 

 

Chị TuyếtNga đă không quên hái những trái vải chín mọng đỏ au đầy quyến-rũ với vị chua dịu trên cây nhà chị để đăi chúng tôi.

V́ có vị chua (dịu thôi) nên cả bịch trái vải của chị TuyếtNga gần như chỉ "lọt" vào cái bao tử của tôi..

 

Chua chua, ngọt ngọt ..Hương-vị của vải chưa kịp hết men say trong tôi th́ thầy Ngô đă ra tín-hiệu cho mọi người lắng nghe rằng:

_Tôi đă làm một vài câu thơ để làm đầu cho các bạn, những câu thơ này được chấm dứt câu bằng vần Ô. Tôi sẽ đọc trước bài của tôi làm và các bạn lân-phiên nhau làm tiếp ư cho bài, thí-dụ bạn ngồi kế tôi sẽ tiếp theo câu của tôi và tiếp theo đó bạn ngồi kế rồi bạn ngồi kế bạn, cho đến hết ṿng bàn..

 

Thầy Ngô vừa nói xong.. Các bạn như tự động dạt nhau về một phía (v́ sợ mau đến phiên).

NgườiXứVạn mau mắn vung tay hạ bút ngay một tràng, anh đọc to những câu thơ anh vừa nhấn bút. Tôi ngồi đối cạnh bàn với anh, nhưng tôi cũng vội mượn KimLoan cây bút và miếng khăn giấy tôi dùng để hạ thơ tiếp-vần anh NgườiXứVạn. Hai câu c̣n được chứ bốn câu khó t́m nên tôi hỏi thầy cho phép hai câu? Thầy bảo mấy câu cũng đặng qua cầu nhưng phải có Ô ở chữ dứt câu.

 

Khó nghe! khó nghe!.. Tôi đă yêu cầu anh Sanh (NXV) lập đi lập lại đôi lần câu của anh để óc (dổm) của tôi có thể "rặn" cho ra câu tiếp vần với anh..

"Rặn" măi mới ra được hai câu..Liền th́ chị Chất tiếp vào hai câu..Rồi như không khí trở nên "hăng". Các anh, các chị không c̣n "dạt" vào một bên nữa mà người nào cũng xăn tay cầm bút "dí" vần với nhau..

 

 

 

Các Chị Kiều Oanh, Thủy Tiên, Hoài Niệm, Tuyết Nga

Sau mục làm thơ, NgườiXứVạn vác cây đờn trong tay và bảo với tôi:

_HoàngTiên hát đi.. Ở đây ḿnh có thể hát Nhạc của TrịnhcôngSơn!.

Tội cho cái ông họ Trịnh, ông có tài hoạ triết-lư t́nh và đời vào nhạc, nhưng ông đă sống không "tuyệt diệu" như triết-lư ông đă viết, nên có thương-tổn những không ít người mến trọng ông ở hải-ngoại này..

Tôi cũng nằm trong số kể, của hằng triệu con tim nao nao với lời nhạc của ông, một loại nhạc thích-hợp với những người thích loại nhạc đạo vào đời như tôi (Tôi có cảm nhận nhạc của họ Trịnh như loại nhạc đạo) bằng chứng rằng trong suốt thời thanh thiếu niên, tôi thuộc nhiều bài của họ Trịnh hơn các loại nhạc khác..

_Hát bài MưaHồng đi HoàngTiên..(NgườiXứVạn nói)

_Ngoài trời nắng đang đẹp, hát bài NắngThuỷTinh nghe anh? (tôi hỏi anh NXV)

Và anh dạo đờn cho tôi hát..Không có bài cầm tay nên tôi chỉ hát những đoạn tôi c̣n nhớ..

 

Anh Thành, vẫn nhất bài nhất điệu "Loài hoa không vỡ", v́ anh bảo anh thích nhất bài này và cũng anh cũng chỉ thuộc có một bài này mà thôi.. Chị Giỏi! Nên "mi" anh một cái đi, anh chung-thuỷ quá chừng có phải không?. Chị HoàiNiệm th́ lâng lâng theo điệu nhạc "BiểnT́nh".. Bất ngờ nhất là chị Chất lên câu vọng-cổ mùi "gần chết"! Hoan hô chị Chất (lần đầu tiên tôi nghe chị hát).

 

 

Anh VinhHồ thể hiện những vần thơ anh viết đă lâu mà anh bảo rằng anh chỉ để dành trong tim, nay có đông đủ bạn mà anh tin-tưởng nên anh ngâm thổ-lộ..(?!!)

Chị TuyếtNga cũng có bài để tiếp nối cuộc vui, chị không ngâm nhưng chị đọc, mỗi câu chị đọc như nhẹ thấm vào tất cả cơ tim của người nghe..

 

Sau phần văn-nghệ là phần trao giải-thưởng, anh VinhHồ bày chúng tôi nên thay luân nhau mà trao giải-thưởng cho nhau, tất cả giấy báo, sổ bút, rá, rổ, chén ,dĩa, vỏ chai là những trị giá để phần-thưởng giải..

 

Đưa tôi nhớ về tṛ chơi trẻ thơ ..Bây giờ mái đầu ai cũng đă nghiêng màu, tṛ chơi trẻ thơ hôm nay làm ḷng thêm thơ-thẩn..

 

 Đón đọc Kỳ 10

 

                                 

 

                                         Phi-ṛm. 

                                 Na-Uy, 19.10.2011

 

 

 


 

MỘT VÀI H̀NH ẢNH VÀ ÂM THANH GHI NHẬN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  Trở về Hội Đồng Hương Thân hữu NH-DM Hải Ngoại
 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                          |                    www.ninh-hoa.com