

Về đến
khách-sạn, thời-gian đă đi sâu vào tối.. Nhưng chị Chất và cô Hà có
một cuộc hẹn viếng thăm..Tôi "ṭ-ṃ" chuyện "cuộc đời" nên xin được
cùng góp mặt..
Quẳng
vội những "cát bụi" của ngày qua theo làn nước, tôi thoa tí kem dưỡng-ẩm
cho làn da hay khô héo của tôi, thay bộ dồ mới cho dễ thở..
Khoá
trái cửa, tôi chạy băng qua dăy pḥng đối diện..Pḥng anh chị Chất th́
dễ t́m thôi, v́ cánh cửa như cố-t́nh để hé, chờ tôi..
Thầy
Ngô, cô Hà, chị Giỏi và KimLoan đă có mặt..Bên góc đầu gường phía bên
trong, chị Chất và người "phụ-nữ đẹp" đang ngồi bên nhau..Người phụ-nữ
đẹp kể rất khẽ về dấu tích của t́nh-yêu c̣n vướng đọng trong ḷng như
muốn níu-kéo, giữ lại.. Nhưng những giọt nước mắt, lại cứ phải tuôn rơi
theo dấu bước kẻ phụ-t́nh..
Những
lời vỗ về, những lời an-ủi, tôi vẫn hiểu làm người "phụ-nữ đẹp" cảm nhận
thêm phần lạc-lơng (với cuộc đời)..Tôi im-lặng để lắng-nghe, suy-nghĩ,
và cảm-nhận..
Anh
ThànhGiỏi là người đến sau tôi..Nên anh hỏi tôi:
_Sao
rồi?..Có nên khuyên cô ấy đợi-chờ?? PhiṚm nghĩ sao?..
Tôi lắc
đầu:
_Không,
không đâu anh..Có ai giữ được? Chân người đă muốn ra đi? (ví về t́nh).
Bên
ngoài, trời đă vào khuya.. Chiếc khăn trong tay người "phụ-nữ đẹp" cũng
đă thấm cạn nỗi ḷng..Cô đứng dậy xin phép ra về và hứa với chị Chất
cũng như cô Hà rằng, cô sẽ giữ trọn trong ḷng những lời khuyên..
Tất cả
như buồn, tiễn gót người "Phụ-nữ đẹp" ra về.. Nhưng tôi cũng là người
phải "về" (pḥng), nên tôi nói:
_Chị
cũng về..Chị đưa em tí khoảng đường..
Người
"phụ-nữ đẹp" trả lời tôi trong tiếng "dạ" nhẹ nhàng buồn.
Chỉ một
khoảng ngắn trong sân vườn khách-sạn, là ngă-rẽ của tôi và người "phụ-nữ
đẹp"..
Và rồi
sẽ có đến bao giờ là ngày gặp lại?..Tôi chợt đưa tay nắm tay người
"phụ-nữ đẹp":
_"Em về
điểm phấn tô son lại..Ngạo với nhân gian một nụ cười!" (*)
Người
"Phụ-nữ đẹp" bóp nhẹ tay tôi..
_Cám ơn
chị..
Bóng cô
đi như nhanh vào khoảng tối của sân..
Tôi
thẩn-thơ quay bước.. những bước ngắn, muộn mà không ngăn được nỗi buồn,
.."Lại một người nữa giống như tôi" (thuở nào).
Thuở mà
tôi c̣n cái tuổi đẹp "Nghiêng thùng nước lèo" ấy (21 tuổi), có ai nghĩ
tôi phải "Điểm phấn tô son lại?" Ư! thế mấy đó, mà khi người muốn đi, họ
vẫn đi..(t́m giống lạ!)
Tôi vẫn
biết, thời nay (cuộc sống ngày nay) th́ nên:
"Đời
là cái chi chi..Th́ ta cũng chi chi với đời"(*)
Nhưng
người "phụ-nữ đẹp" này vẫn giữ được nét tính Việt của người đàn bà Việt,
nên "Ngạo với nhân gian một nụ cười"..Để làm nghiêng-ngả thế-nhân thôi.
Chị
chúc em "Người phụ-nữ đẹp" vượt được qua sóng "tệ", vững tay chèo đưa
con thơ đến bến bờ Vinh-quang.
Giấc
ngủ như không t́m đến với tôi..Nên tôi bật thật sáng đèn để thâu dọn
hành-lí..Sắp đi sắp lại đôi ba lần mà hai cái vali cũng như không đủ chỗ
cho tất cả..Nhưng tôi không thể để lại một thứ ǵ cả, v́ tất cả là những
sách quí-giá mà các anh các chị đă tặng cho tôi, vả lại tôi là chúa
thích nghiền-ngẫm sách và cả thích "ngốm " 10 kí lạp-xưởng nữa chứ, mà
anh chị ThànhGiỏi đă tặng tôi để mang về NaUy ăn cho mập sau đó bỏ chữ
"ṛm" đi..
Thiếp
trong giấc ngủ chẳng bao lâu th́ trời đă sáng, tiếng điện thoại reo vang
và bên kia cũng một giọng nói anh Thành:
_Dậy
chưa? Xếp hành-lí xong th́ mang để vào xe, rồi đi ăn sáng và sau đó là
ra thẳng sân bay có được không?
_Dạ,
vậy là tốt quá rồi anh ạ..
_PhiṚm
qua ngay nghe, ḿnh đi ăn sớm rồi ra sân bay sớm ít nhất là hai tiếng,
để lấy vé, kiểm gởi hành-lí nữa.
_Vâng,
sẽ qua ngay đây anh..
Tôi kéo
hai vali hành-lí ra xe..Các anh các chị đang chờ tôi, anh Thành sắp xếp
chỗ cho hành-lí của tôi và anh chị Chất vào "cốp" xe.Tuy rằng anh chị
Chất sẽ ra sân bay sau tôi vài giờ, nhưng anh chị muốn cùng trả pḥng
một lúc cho tiện..
Từ
buổi sáng sớm anh Thành đă đưa Thầycô ra sân bay về lại Cali rồi, và
giữa ngày (1 giờ trưa) là chuyến bay của tôi về lại NaUy..C̣n chiều đến
là anh chịChất và KimLoan cũng về Cali.
Như
mong đợi của chúng tôi, là cùng ăn với nhau một bữa sáng rồi giă-từ,
nhưng lăn-xăn sắp xếp là đoạn thời-gian cuốn đi mau nhất, nên chúng tôi
quyết-định ra sân bay để tôi có rộng thời gian lấy vé và gởi hành-lí..
KimLoan
và anh Thành lo lấy vé và gởi hành-lí cho tôi..
Thời-gian chỉ có thế, không nói được với nhau hơn lời ǵ, là những phút
-giây c̣n sót lại của chúng tôi trong dịp Đại-hội họp mặt Olando
11-06-2011..
Tôi
đứng vào ṿng xếp để theo chân người vào sân ga, KimLoan và các anh các
chị ôm nhẹ tôi giă-từ..
Nhích..và tôi nhích bước theo ḍng hàng xếp vào sân ga. Người và thật
đông những người..Nhưng tôi chợt thấy ḿnh ḿnh cô-đơn..
(*)
NguyễnCôngTrứ