
Thi
kéo cái chăn len lên cao tận cổ, len cọ vào làn da mềm ở cổ làm Thi
ngứa, Thi đưa tay găi nhẹ, kéo lùi một đoạn chăn xuống bên dưới chườm
vai, vói tay lấy cái control bấm bật đài truyền h́nh. Thi bấm chuyển từ
đài này qua đài kia, nhưng chương tŕnh vào buổi sáng th́ chẳng có ǵ
để coi ngoài tiết mục dành cho thiếu nhi. Uể oải Thi bấm tắt truyền h́nh,
nhoài dài người trên sofa, kéo tấm chăn phủ ngập mặt, ẩn tiếng thở dài
buồn chán. Lim dim đôi mắt, Thi muốn dỗ thêm cho giấc thiếu ngủ đêm
qua….
Ngoài
trời mưa vẫn mịt mù rơi, những giọt mưa đập thật mạnh vào khung kiếng
cửa sổ, vang lên những âm, tưởng chừng mặt kiếng muốn rạn vỡ..
Đă
vào đông rồi đấy, nhưng sao lạ quá, mưa vẫn mưa hoài không ngớt, cả
tháng rồi .. đáng lẽ ra tuyết phải rơi rồi th́ phải, tháng mười hai rồi
c̣n ǵ…Thi vừa lần bần nghĩ, vừa vén tấm chăn đùn nhẹ sang một bên, Thi
ngồi dậy đi vào bếp, nhắc cái ấm điện, ghé miệng ấm vào ṿi lấy nước,
Thi đặt cái ấm lên trên ḷ và bấm vào nút nấu. Thi đảo nhanh mắt lên
trên chiếc kệ cao ngay đó t́m lọ cà phê...
Đặt
tách cà phê xuống bàn, Thi ngồi xuống ghế, để tay mở computer, Thi bấm
vào trang Web Ninh-Ḥa, rà t́m những bài viết của tuần lễ mới, Thi đọc
hết tác phẩm này, đến tác phẩm kia...
Đă
bốn tuần trôi qua rồi Thi chẳng nạo ra được chữ nào để viết cả, đầu óc
rỗng tênh, cố vận dụng măi đó mà “thần thơ” chưa chịu nhập! Thi lo lắng
quá, hôm nhận được thư Hà, trong câu thư Hà viết cho Thi “ đợi măi chả
thấy bài của Thi…Hà chờ đọc đó nghe! ”hồi thư cho Hà với câu hứa hẹn nên
Thi lo lắng lắm.
Thi
c̣n nhớ ngày xưa..ngày c̣n ở Dục Mỹ, cái xứ nho nhỏ lăng mạng đầy nắng
và cát ấy. Nhà Thi ở trong xóm nhà thờ, c̣n nhà Hà th́ ở ngay đầu phố
chợ…Thi và Hà không cùng lớp, cũng không cùng trường, nhưng Hà và Thi
cùng chung một lối về, trên những chuyến xe đưa rước học tṛ Dục Mỹ -
Ninh Ḥa. Rồi bỗng dưng có một ngày, Hà phát giác ra rằng Thi đă âm
thầm vắng bóng trên những chuyến xe đưa rước..những thắc mắc..những t́m
hiểu nhưng chưa câu trả lời…
Ba
mươi năm trôi qua…vào một ngày, tiếng điện thoại reo lên giữa đêm sâu.
Mơ màng trong giấc ngủ, tay quờ quạng trong bóng tối của pḥng ngủ, Thi
ṃ..cầm được chiếc điện thoại “Ha.l.lo.. ai đó..Thi đây!…hả?!! ”Hương
người em họ của Thi từ Cali. gọi qua, tuy là chị em họ với nhau nhưng từ
khi “trời đất nổi cơn gió bụi” họ đă mất tin tức lẫn nhau, măi đến khi
Hương về thăm VN vào năm 1998. Hương gặp lại rất nhiều bạn bè và người
quen cũ, Hương thăm gia đ́nh Thi và biết được địa chỉ Thi qua gia đ́nh,
Hương kể cho Thi nghe về những người quen mà Hương đă gặp, Hương kể và
kể rất nhiều về Dục Mỹ, trong đó có nhắc đến Hà, giây phút điện đàm đó
Thi c̣n nhớ và nhớ măi, Thi nhớ Thi tỉnh ngủ hẳn ra, mặc dù đêm vẫn c̣n
rất dài…
Mùa
xuân năm hai ngàn hai, Thi về thăm nhà, qua sắp đặt của Hương, Thi gặp
lại Hà và bạn bè xa, gần trong buổi tiệc cưới con trai Hương. Thời gian
lúc đó không có nhiều để Thi và Hà cạn tâm sự với nhau, nên họ vẫn thấy
c̣n điều ǵ đó chưa nói hết, Hà vẫn chưa rơ hết những gian truân cuộc
t́nh nào...mà Thi lại bạc phận má hồng?!?..
Nghĩ
đến cái thủa thời con gái, Thi đâu có mấy được tự do giao thiệp với bạn
bè. Ngoài việc ngày hai buổi đi lễ nhà thờ và đến trường, th́ Thi chỉ
quanh quẩn với công việc trong gia d́nh, giúp đỡ mẹ trong việc soạn thảo
hàng hóa hoặc giao hàng, lấy nợ…
Kinh
tế gia đ́nh Thi vững vàng lắm, nên mẹ Thi không muốn Thi theo đuổi
trường lớp chi cho nó cao, mẹ Thi quan niệm rằng con gái không cần học
cao, hay “học cao khó lấy chồng”chỉ buôn bán giỏi, đảm đang việc nhà là
“có chồng chắc”. Tư tưởng phong kiến một cách giản dị ấy trái hẳn với
ước mơ của Thi, nên Thi rất sợ mẹ bắt thôi học, Thi mong làm cho mẹ vui
ḷng mỗi ngày để được đến trường, để được đi học.
Đến
trường vui đùa hay nghịch nghợm đều là đóng khung giữ kín…
Rồi
ngày tháng qua rất nhanh… Đột nhiên một ngày Thi nhận được quà tặng
không “chủ đề” Thi không hiểu v́ sao lại được tặng. Quà tặng được qua
trung gian người bạn cùng “băng” với Thi (tứ quái trong bài Trường cũ
dấu vết xưa) Từ dạo đấy Thi rất ái ngại mỗi lần đến trường, Thi cảm thấy
Thi bị quan sát từ tiếng cười, đến bước đi… Thi cảm thấy không c̣n tự
nhiên vui đùa như trước nữa, cái ma chước nào đó đang ŕnh rập để cướp
đi của Thi cái hồn nhiên vô tư lự, Thi yêu tự do, yêu thiên nhiên, thích
vui đùa với gịng cát ven suối, ngủ quên say sưa bên góc rừng quen
thuộc. Thi c̣n nhớ, cái linh cảm rằng có điều ǵ đó không may mắn sẽ đi
vào đời Thi, Thi cố chống trả với ma chước nhưng càng chống trả, càng bị
cướp đi…
Cuối
kỳ thi tú tài năm đó, Thi đành đi lấy chồng để được tiếp tục mộng đi vào
trường luật.
Theo chồng trở lại Sài g̣n, Thi dự tưởng
cho cuộc sống tương lai, về việc được tiếp tục học, và dự tưởng cho cuộc
sống đảm đang của một người vợ. Nhưng đời không như trong mơ, không lâu
sau đó Thi có mang đứa con đầu, Trần nhận giờ dạy ở Đà lạt. Để ổn định
kinh tế cho tương lai đứa con sẽ chào đời Thi xin làm thư kư cho một
hăng buôn ngoài Chợ lớn, nhưng chỉ được vài tháng Thi phải nghỉ việc v́
thai hành.
Khi
đứa con ra đời, bỡ ngỡ quá với lần đầu làm mẹ… Thi c̣n nhớ thằng bé hay
đau bụng khóc đêm, đêm nào cũng khóc cho đến gần sáng mới thôi, Trần
hay vắng nhà, Thi chỉ một ḿnh với con, con khóc, Thi cũng khóc theo…Thi
c̣n nhớ cái cảm giác lẻ loi và cô đơn lúc đó.
Năm
“giải phóng” về, màu trắng rối với màu đen... người hiện người, ngợm
hiện h́nh ngợm, Thi thấm nỗi quặn đau…Thi đă có ư tưởng rời bỏ Việt nam
ngay từ lúc ban đầu nhưng Thi lại cấn thai đứa con thứ hai, Trần lấy lư
do Thi mang thai nên không đi, mặc dù Thi khẩn khoản Trần, v́ thương con
Thi muốn Trần đi mang theo con (đứa con lớn lúc đó gần hai tuổi), để mưu
cầu tương lai cho con sau này. Thi c̣n nhớ, Thi đă quỳ xuống lạy xin
Trần lên tàu để đi, Thi vẫn nhớ câu Thi nói thiết tha với Trần “Đi đi
anh...hai mươi...ba mươi năm hay hết đời này, em vẫn chờ anh.”
Thi
đă không biết được rằng, Thi dâng trái tim và nhiệt huyết của ḿnh trong
tay phù thủy..
Sáu
tháng sau ngày “giải phóng”, Thi tay dắt, bụng mang về sống ẩn với bố mẹ
ruột… sau khi Trần công khai đi với t́nh nhân mới. Dở đời…dở thợ…dở bến
tương…
Từ
đó Thi phụ mẹ trồng rau, hái cải, ra chợ mỗi đêm khi gà vừa cất tiếng
gáy đầu canh…Rồi có một lần quỳ bên hang đá Đức Mẹ, chợt nh́n những đóa
hoa tín đồ dâng kính, Thi ước ḿnh được làm cô gái hàng hoa…
Tuy
cặm cụi với cái nghiệp hoa mà Thi ưa thích, nhưng mỗi chiều chiều, Thi
vẫn đạp xe đến trường tổng hợp (văn khoa cũ) để theo đuổi môn Thi đang
t́m hiểu.
Năm
1989 Thi bỏ lại sau lưng những nhục, những nhằn để bước vào khung trời
mới. Cánh cửa mở đón Thi vào, Thi đi nhè nhẹ… đến bên ngưỡng cửa, cẩn
thận bước vào bên trong, bên trong thế giới mới…
Một
kho tàng văn hóa mở ra trước mặt… ôi...muốn đọc ǵ?... muốn biết ǵ?...
Thích quá, Thi ôm nó vào ḷng, cần mẫn đọc lên từng chữ, viết lên từng
nét…Thi ṭ ṃ t́m hiểu nó mỗi ngày, mỗi giờ, Thi không thấy chán, Thi
chỉ cảm thấy bao la và to lớn quá, có đôi khi Thi thầm nghĩ, nếu được
điều ước... Thi sẽ ước được trở về tuổi 18, để được học thật nh́ều…
Vói
tay cầm tách cà phê đưa lên miệng, nhưng hương cà phê đă nguội lạnh từ
bao giờ, Thi
đứng lên đi vào bếp, rót tách cà phê mới...mưa đă dừng cơn...nắng
thấp thoáng ánh xa xa ..trên triền núi cao…

Hoàng
Tiên
Na-uy, 040107