Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


PHI R̉M

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Giáng Sinh Về
 


 

Chuông vang lên.. Chuông giáo đường vang lên.. Tiếng hát mừng Giáng-sinh phát ra từ mục âm-nhạc anh gởi qua máy cho tôi. Vâng mùa giáng-sinh nữa lại trở về.. Và trên vùng đất lạnh giá này, những bài ca giáng-sinh như làn hơi làm ấm lại ḷng, rồi đưa ngược tôi về ḍng quá-khứ xa xưa ấy..

 

 

 Một quá khứ đă thật xa, nhưng vẫn như c̣n rất gần và đọng măi trong tôi, từng đoạn lại từng đoạn đu đưa trong tôi, đưa tôi xoay về những kỉ niệm của tuổi thơ, những niềm bâng khụâng của tuổi mới lớn, và những điều c̣n khắc-khoải chưa kịp tỏ bày...

 

Mà nơi đó, một vùng xa lắm.. Bát-ngát những núi-rừng đă nuôi tuổi thơ tôi lớn, đă cho tôi nhận được rất nhiều niềm thương mến của bạn học, của tuổi trang lứa, của núi rừng, của suối thơ, của những cánh thư xanh vờ mượn vở rồi ép vội..Mà câu trả lời tôi chưa kịp nói.

 

Tiếng chuông giáo-đường ngày ấy, cũng kỳ giống như tiếng réo gọi hẹn-ḥ của người yêu, buổi nào mà không đến nhà thờ ấy, cứ như ḿnh đă làm mất một điều ǵ..

 

Và thủa ấy, c̣n ngây-thơ nên tôi chưa biết ǵ về cái nghĩa của chữ lo-lắng cho ngày mai, chỉ chợt đùa rồi phá-phách là xếp hạng nhất, ai mà chọc phải th́ chỉ nhè ra mà khóc là doạ ngay được đối-thủ..

 

Ấy thế mà nay đă hơn nửa đời người, tóc đă sợi hoe rồi sợi trắng, nh́n lại ḿnh chưa làm được ǵ để đền trả lại cho những ngày thơ dại, vụng-dại ngây-ngô..Th́ cuộc đời như sắp vội qua..

 

Tôi sẽ c̣n ǵ cho anh, sẽ c̣n ǵ cho tôi, và sẽ c̣n ǵ cho người? Mà thời-gian đă lặng-lẽ mài ṃn ghi lại dấu-tích, như những vết sẹo trong đời..

 

Nên những ngày tháng của hiện-tại, tôi muốn sống trọn-vẹn cho ḿnh, cho người, cho bạn và cho cả nếp gia-đ́nh riêng-tư. Cho những đứa cháu đang chập-chẹo gọi tiếng Nội cho tṛn âm..Cho mùa tuyết rơi không c̣n lấp lối vào, cho ḍng chữ nếu c̣n khả năng viết, mực sẽ không nhạt màu..

 

Rồi cũng từ tiếng nhạc: ”Cuộc đời đó có bao nhiêu mà hững..hờ” Thôi-thúc tôi viết lên câu: ”Tiếc những ngày qua..”

 

Mùa giáng-sinh năm nay xin chúc nhé các bạn: Vui, Khoẻ và tràn đầy Ân-Phước và để hồn ḿnh lại trôi ngược với thời-gian..

 

 

 

 

Phi Ṛm

 NaUy, 17-12-2012

 

    

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com