Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

        Gió thu thổi về nhanh quá.. làm cành hồng tím đương vào lúc trổ hoa đổ nghiêng đổ ngả, những cánh hoa gần như bị bẹp rúm lại với nhau bởi cơn mưa đêm qua.. Những giọt nước c̣n vương lại trên cánh hoa đang bị gió làm đong làm đưa.. nửa như muốn trào nửa như muốn ở.. trông như những giọt lưng tṛng..

 

        Miên man măi với cái thực và cái hư..khoảnh khắc buồn và nhớ.. đưa tôi trở về chuyến viễn hành đă qua với những kỷ-niệm vui..? buồn..? của khoảng thật..

 

        Cởi chiếc áo khoác nhét vào xách tay, tôi choài người ra khỏi ghế, tôi cũng chuẩn bị để xuống sân bay nối theo ḍng người cuối cùng.

        ..Vừa rảo chân bước nhanh tôi vừa mải miết nh́n quanh. Vâng, nhiều và nhiều cái phải nh́n lắm với sự đổi mới của sân bay.

 

        Với dăy hành lang dài dẫn hẳn vào pḥng tiếp nhận được lộng kính cao và thanh-lịch quốc- tế, mọi sự gần như khác hẳn với năm qua, khoảng dài quày tiếp tân không c̣n những đoàn người xếp hàng dài lang thang như trước nữa, kiểm tra passport cũng mau lẹ hơn, khiêm tốn hơn, phảng phất cái lịch thiệp phải có, cho tôi cái cảm giác yên ổn trong kỳ về thăm nhà lần này.

Lụng thụng với những gói quà và cái va-li to tự sự, tay xách tay kéo nhưng đôi mắt tôi vẫn cứ lao láo nh́n xuyên qua khung kiếng rộng để t́m tín hiệu của các em tôi, không khí dịu mát hơn nhờ mái che dài.. Nhanh chóng lắm tôi nhận ra các em tôi, tôi bước nhanh hơn ra khỏi khung cửa kính lớn, buông vội hành lư xuống bên chân, tôi ôm hôn nhẹ những em tôi, tôi thấy ḷng ḿnh ấm lại tràn trề hạnh-phúc.

 

        Về thăm quê dịp này là ngoài dự tính, nhưng v́ những công việc phải làm nên tuy là ngoài dự định nhưng tôi vẫn thích sự bất ngờ..Nhưng điều trước tiên tôi phải làm là gọi điện cho Luận sau đó là ngủ bù hai ngày..

 

        Tôi chưa vào đến sân th́ tiếng cười của Luận đă triền miên.. Luận hỏi tôi rối rít về chuyện nhà, chuyện con, chuyện cái, chuyện bạn bè và đủ thứ để hai đứa huyên thuyên với nhau. Rồi như c̣n thiếu điều ǵ đó, Luận tṛn mắt nh́n tôi hỏi “Ủa? lên kí hả? sao thấy như mập ra!” “”Chứ sao! có ngày, có tuổi th́ phải có kí để ra với người ta chứ..chẳng cứ măi là Phi-ṛm?” Tôi trả lời “chảnh” với Luận cho cuộc vui thêm sắc màu..

 

        Ngoài trời chợt đổ cơn mưa lớn át cả tiếng tiếng điện thoại đang reo anh Nghĩa chồng Luận nhắc máy, tôi và Luận vẫn mải mê câu chuyện dài, anh Nghĩa gắt ngang chúng tôi nói “Dương Tấn Long gọi cho tôi và tôi có mời bạn ấy ghé chơi..”quay sang tôi anh hỏi “Mà bạn cũng có quen Long đấy chứ!” “Vâng , tôi và anh Long là bạn quen” tôi trả lời anh Nghĩa, nh́n ra ngoài trời nhạt nḥa cơn mưa lớn tôi ái ngại hỏi “Mưa thế này th́ làm sao Long đến được ? Hay là anh gọi lại hẹn bạn ấy ngày khác ?” “Được mà nghe có người chờ là bạn ấy đến ngay ấy mà!” chẳng là anh Nghĩa đă nói úp úp mở mở với Long điều ǵ đó nên anh mới chắc chắn rằng v́ ṭ ṃ dẫu có trời đang mưa cũng sẽ tới..

 

        Mưa càng lúc càng mưa to..cơn mưa đầu mùa như muốn trêu chọc ḷng kiên nhẫn của mọi người, rồi bóng tối như cũng mượn cớ để ḥa nhịp với mưa..Nhưng Long vẫn đến như lời hứa, Long ướt sũng từ đầu đến chân, tôi thấy Long như thấm lạnh, tôi hỏi bạn cần thay đổi hay lau ḿnh cho đỡ ướt, nhưng Long nói “Không sao! ướt rồi sẽ khô mà”..Từ lâu lắm tôi đă không gặp Long có lẽ từ dạo năm 2002 trong dịp tôi gặp Thủy lần đầu và tôi đă có dịp gặp Long lần ấy, lúc ấy nếu tôi nhớ th́ Long và Thủy, hai bạn hợp tác rất chặt chẽ cho hội thân hữu Ninh Ḥa - Dục Mỹ mà tôi đă được hai bạn mời đến dự họp mặt trong dịp tết 2002, cũng trong dịp ấy tôi được các bạn mời tham dự đêm văn-nghệ nhạc Trịnh ở B́nh-Quới và tôi nhớ tôi bị Thủy réo quá nên cũng phải hát đại một bài, chẳng biết trúng hay trật thế nào nhưng được cậu bé cháu của Long khen là “ca sĩ” thế mới biết “hay không bằng hên”.. Sau mấy năm gặp lại Long, Long không thay đổi mấy nhưng bạn có hơi gầy nên ít tí đẹp trai thôi..

        Sau những hàn huyên quên cả thời gian trôi đi vội, chợt cả bọn cảm thấy bụng “cồn cào” đ̣i ăn, anh Nghĩa đề nghị cả bọn kéo nhau ra quán bánh xèo bên lề phố gần nhà. Bên ngoài mưa như hiểu ư.. nên cũng ngừng cơn..

        Những “khoảng thật” trong “T́m về Kỷ-niệm lần 2 mời bạn cùng xem tiếp ktới.

 

                                        

(Xem tiếp kỳ 2)

Phi Ṛm
Na Uy, 10-9-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com