Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 10:


          
Con tàu tiến dần tiến dần vào hướng ḥn đảo nhỏ theo tầm mắt.. Dáng con đảo nhỏ hiện dần.. hiện dần ra trước mặt. Một bờ dậu xiêu xiêu vẹo vẹo, có lẽ bị đè nặng v́ gốc bông giấy già nặng trĩu những bông đỏ làm đặc biệt thơ mộng gần gũi một vùng..

 

 

           “Tới rồi đó chị..”Tiếng Hoàng làm tôi chắc chắn tin đúng vị trí hơn, ghe dừng hẳn máy chúng tôi lần lượt đưa nhau xuống ghe.

 

           Chân vừa chạm nước tôi đă cảm thấy ḷng nao nao, “tuột” ngay cái váy vướng vúi vất vội bên bờ dậu tôi nhào ngay xuống nước, nước ấm giữa đảo xa như “ḿnh ta” với nước thích ơi là thích..

“Chị ..chị ơi..tắm liền hả? chị biết bơi không?  Nhớ đừng ra xa quá nhé!..” Tiếng Hoàng sửng sốt gọi, vuốt vội nước mặn vương trên mặt, tôi vói lại trả lời Hoàng: “Biết chứ! nước biển quyến rũ quá chịu không nổi! Em cũng xuống mà tắm chứ?..” Vừa dứt câu Luận cũng đă bơi lại gần bên tôi.

           Đang mải mê bơi trong biển xanh người vắng, chợt tôi thấy cách chúng tôi không xa lố nhố vài bóng người khăn quần bao trùm kín..Tôi rủ Luận bơi lại gần..

“Mấy em làm ǵ đó?” Tôi cất tiếng hỏi, một hai giọng cùng trả lời tôi: “Tụi em bắt ṣ!..” “Ṣ ở đâu mà bắt?..” “Ở dưới đáy đó cô ! Phải lặn xuống ṃ, có th́ bắt lên..” “Cô đâu có thấy con ṣ nào ở đây đâu..” “Ở chỗ này nông không có đâu cô!” “Ở chỗ nào mới có?..” “Mấy em chỉ coi chỗ nào có ṣ cô ṃ với..” “Chỗ sâu mới có ṣ cô ơi..” “Sâu bao nhiêu lựng?” “Bốn, năm thước mới có lựng cô à..” “Mà cô có biết lặn không?”

 

           “Biết chứ! chỉ chỗ náo có cô lặn bắt dùm cho các em..” Cô bé chỉ tôi đoạn sâu, tôi chúi đầu xuống đáy ṃ ṃ và nhanh người chườm lên mặt nước để thở và nói với cô bé bắt ṣ “Cô chẳng thấy con ṣ nào..Mà con ṣ trông h́nh dáng thế nào ?” Một cô bé trong bọn vừa kéo tới đưa tôi một con ṣ và nói: “ Cô phải đeo kiếng vào th́ mới trông được rơ dưới nước, mà có kiếng th́ cô mới không bị đau mắt.” Tôi nh́n cô bé và hỏi mượn kiếng..

           Chủi người xuống đáy ṃ..cố ṃ..cuối cùng tôi giơ lên được một.. rồi hai..trong cơn mệt rủ.

 

 

           Những cô bé này đây vẫn một ngày như mọi ngày, tay cầm chiếc thau to để nổi trên mặt nước rồi đầm ḿnh cùng nắng với nước mặn để ṃ những con ṣ nằm sâu dưới đáy nước, lối môi sinh của các em là phải quên đi cái tuổi thơ của ḿnh, là phải quên đi cái giá trị thân xác con người ḿnh để t́m miếng ăn với giá trị công lao t́m được vài đô (50.000 đồng ?) một ngày..Ai? Các em là trách nhiêm của ai?

 

           Sao con không ở nhà đi học? “Ở đây không ai nghĩ đến đi học đâu cô..trường đâu mà học..” Ánh mắt các em buồn nh́n vào tôi rồi nói: “Cô ơi..Làm sao mà ra được nước ngoài?” “Sao em lại có tư tưởng đi ra nước ngoài?” “Em thấy mấy người đi nước ngoài về giàu có nhiều tiền…” Và cô bé lại tiếp tục nói như đă tiềm ẩn rất lâu trong tư tưởng cô bé: “Em cũng cao.. cũng có dáng như những cô gái khác..” “Em bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi hỏi cô bé “Em mười sáu tuổi rồi cô ạ..”.  Tôi chợt buồn cái buồn này dành cho số phận tuổi thơ tuổi mộng của những cô bé ṃ ṣ đảo Điệp-Sơn. Các em chỉ hiểu được một chiều là thoát cơn bỉ cực, c̣n chiều sâu đen tối, khía cạnh đời, chưa ai dẫn giải tŕnh bày..

 

           Rồi viễn ảnh những cô gái Việt bị bán đi Trung-Quốc.. Đại-Hàn qua trung tâm mồi giới công khai hay khép kín, những bi trường kịch đăng trên báo Việt (báo ở Việt-Nam) mỗi ngày làm tôi thương quá, tủi quá cho thân phận con gái Việt..Và những ai “có” muốn biết tới? Hay chỉ là “chuyện nhỏ”? Rồi bao giờ sẽ là “chuyện lớn” ở tương lai..

           “Tắm đă chưa chị?..” Tiếng Hoàng vọng ra từ bờ đưa tôi trở về với nắng đă cao trên đầu “Trưa rồi lên ăn trưa rồi tắm tiếp chị ạ..” Tôi trườn người bơi vào bờ.. Ôm vội khăn quấn vào người, lượm chiếc váy nằm bên mép dậu, chạy vào phía trong vườn sau nơi có giếng nước mát, múc nước từ giếng lên tôi sối lên người cho trôi sạch nước mặn và cát..

 

 

           “Tắm thích không chị?..” Tiếng người hỏi, tôi ngưng xả bộ đồ tắm trong tay ngước nh́n lên, dáng người phụ nữ ôn-ḥa chân chất với nụ cười trên môi, tôi đoán là chị chủ nhà. Mau mắn tôi cười đáp: “Thích quá chị ạ, nước ấm và êm nên tắm thích lắm chị..” “Anh chị thật may mắn,một ḿnh một bề mặt đảo, cứ như vua một vùng..” Và chị chủ nhà kể cho tôi nghe về biển và chị, biển là nguồn sống của tất cả dân sống trên đảo, biển mang đến cho họ những bữa cơm no và cũng có những khi biển băo đục chẳng cho họ được ǵ..

Ra ngoài đằng trước đi chị..Tôi đă làm cơm xong rồi, tôi dọn ra rồi ḿnh cùng ăn..” Vừa nói chị chủ nhà vừa đi nhanh vào hướng nhà bếp, tôi nhanh tay xả vội bộ đồ tắm phơi lên bụi cây rừng bên cạnh rào..

 Bữa cơm trưa dưới dàn bông giấy thật là thú-vị, đây là lần đầu tiên trong đời tôi tiếp cận được những t́nh-cảm dân dị của người dân đảo, ngoài cái bơi chài đánh lưới,

Thú vui của họ là tụ tập nhau ăn uống rồi đờn ca xướng hát tài-tử có khi cả ngày không biết chán (theo lời kể).

 

 

           Chú bé có tật bẩm sinh (câm, điếc) hí hửng ra dấu khoe chúng tôi con chim vừa bẫy được, rồi như hứng chí lắm chú bé bày ra tờ giấy và cây bút ch́, viết tên tuổi của tất cả mọi người trong nhà của chú bé ra khoe với chúng tôi, chữ viết không rèn luyện lắm nhưng cũng chứng tỏ rằng chú bé không chịu thua số phận mặc dù ở đảo nhỏ xa đất liền.

 

 

           Đă quá trưa..tôi nằm ngă lưng trên vơng cố ru cho ḿnh giấc ngủ trưa, nhưng như không quen nên tôi đứng dậy định ra biển ngắm nhưng cơ ḱa nước như đi đâu mất rồi ấy..Tôi hỏi Hoàng “Nước rút là vậy đó hở Hoàng?..” “Vâng, nước rút rồi đêm nước mới về lại” “Mấy giờ đêm nước mới về lại?..” “Mười hai hay một giờ nước mới cao thuyền mới vào bờ được chị ạ..”

           Tôi đi lang thang trên băi bùn lún bàn chân mà nước biển rút đi bỏ lại, đôi lúc nhẵm cả vào đống những vỏ ṣ không..

           Xa thật xa thỉnh thoảng nhấp nhô bóng người đứng lên rồi lại ngồi xuống .. “Họ đang làm ǵ đàng xa kia vậy Hoàng?..” “Họ đang nhặt ṣ hay nhặt rong ǵ đó chị?”

 

           Nh́n biển hoang vu tôi chợt như thấy mất đi điều ǵ..Hay như tiếc một cuộc vui mau vội tàn.

           Tôi muốn đi bộ quanh một ṿng đảo nhưng Hoàng ra ư-kiến không nên,tôi hỏi Hoàng v́ sao, và Hoàng cho tôi biết dân phía bên kia đảo đông nhưng rất hiếu kỳ bất tiện cho tôi.

           Ngày tàn rất nhanh; bóng đêm trùm lên con đảo nhỏ thật lặng lẽ, những chú muỗi rừng vo ve thật rơ tiếng quanh chúng tôi, cơn mưa nhỏ chợt đến làm ướt những chiếc vơng nên chúng tôi chỉ ngồi quanh trên chiếu nhỏ chuyện văn đợi nước lên..

 

           “Ra đi chị..nước chưa cao lắm để ghe cặp sát bờ nên chị ráng lội nước một đoạn để ra ghe..” Chạy quanh chào mọi người và chúng tôi theo Hoàng lội nước ra ghe. Nước không cao lắm chỉ ngập gối tôi nên tôi có cảm giác thú vị như những kỷ niệm tắm suối đêm Dục-Mỹ những đêm trăng.  Thủa ấy khi tôi con bé lắm chị giúp việc nhà tôi hay đi gánh nước suối về nhà dùng, gánh nước ban ngày nắng nóng, nên hễ cứ những đêm có trăng chị hay đi gánh nước tối thay cho ban ngày và chị được phép mang tôi theo cho có bạn và cứ thế tôi giao kèo với chị rằng tôi được phép tắm suối vào gánh cuối cùng..

           “Chị ngó vào camera chị ơi!” Tiếng Hoàng réo lên cứ như phim trường và Hoàng đă thâu được khá nhiều cảnh hi hữu vào máy ..

 

           Chúng tôi đưa nhau lên ghe, tiếng ghe lạch bạch trong đêm biển vắng nghe ấm cúng một vùng..Cũng nghe như thoải mái một cuộc du hành..

 

 

 

(Xem tiếp kư 11)

 

                                      

Phi Ṛm
Na Uy, 10-12-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com