Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 11:

           Ghe dừng hẳn tiếng máy, nhẹ nhàng cặp lại bến cũ.. Như để ḥa nhịp với không gian thật im lặng của đêm chúng tôi như thầm truyền nhau sự đồng t́nh cẩn thận đếm bước đi êm.

 

           Về đến nhà, tiếng gà cũng vừa gáy sang canh, mọi người như cũng đă thấm cái mệt của ngày vui qua, nên giấc ngủ muộn mau ch́m sâu..

 

           Tiếng cười to của Hoàng như đánh thức tôi dậy, quay ḿnh sang bên.. nhưng Luận như cũng đă dậy từ lâu..Và nắng cao bên ngoài cửa sổ cũng đă rọi hanh nóng hẳn nửa căn pḥng, dời khỏi gường tôi đi như vội ra nhà ngoài. Luận, Hoàng và anh Nghĩa đang quay tṛn bên bàn với nhau, vui vui cười cười câu chuyện tếu.. “Mọi người dậy hồi nào vậy?” Tôi cất tiếng hỏi làm mọi người đều quay nh́n tôi “Ngủ đă chưa chị?..”Hoàng mau tiếng hỏi tôi..Không trả lời trực tiếp câu hỏi của Hoàng tôi chỉ gục gục cái đầu biểu tượng và đi nhanh vào pḥng rửa mặt..

 

           “Uống cà-phê đi chị, rồi ḿnh ra phố ăn sáng..” Tôi ngồi xuống bên cạnh ly cà-phê Hoàng đă pha sẵn.. “Sau khi đi ăn ḿnh về lại Nha-Trang chứ bạn?” Anh Nghĩa hỏi tôi. “Anh và Luận muốn về lại Nha Trang sao? Sớm thế !” “Phi muốn ở lại đây thêm mấy bữa nữa để ngắm cho đă cảnh ở đây !” “Ḿnh phải về thôi bạn ạ, về giỗ ba của Luận ở Ninh-Ḥa sau đó bọn ḿnh về Nha-Trang thăm nhà bà con ở Nha-Trang..” “Thế ..vụ Truyện mời bọn ḿnh họp mặt với Lộc ở nhà Truyện bạn tính thế nào?” Tôi hỏi Luận. “Ừa ..th́ sau khi bọn ḿnh đi ăn xong là hướng thẳng về nhà Truyện bọn ḿnh sẽ quậy ở nhà Truyện đến tối, bạn th́ về lại Vạn-ninh c̣n ḿnh với anh Nghĩa về Nha-Trang..”

 

           Với Luận và anh Nghĩa, Vạn-Ninh, Ninh-Ḥa hay Nha-Trang muốn đi là được c̣n tôi, tôi chẳng biết tôi có được mấy lần cơ-hội, nên tôi rất mong thời gian đi chậm lại để tôi được tận hưởng thật nhiều cái đẹp của niềm quê hương cát trắng này, và nếu lỡ một ngày rất gần lắm bàn tay con người biến hoá mất hết đi, th́ h́nh ảnh thật đẹp của ngày hôm nay sẽ c̣n được lưu giữ măi dù chỉ ở trong tim …

 

           Chúng tôi đến nhà Truyện trời cũng đă về chiều, Truyện vui mừng đón chúng tôi..Vừa chuyện văn chúng tôi vừa chia nhau những công việc phải làm cho buổi họp mặt.

           Con gà mái tơ béo nhất chuồng được nhúng vào nồi nước sôi, c̣n những chú tôm, đuôi vẫn c̣n cong cong lên vẫy vẫy.. được lột sạch vỏ sẵn sàng “tao chín” trộn gỏi. Tôi th́ rửa sạch lắm rổ rau sống thật to đủ loại để kèm với chồng bánh tráng nướng ḍn chờ buổi tối..

 

 

           “Hallo! Đi đâu hết rồi..Truyện ơi…” Tiếng gọi trỏng của Lộc làm bọn tôi quưnh lên, tôi nói nhanh với Truyện “Ê Tao trốn ra ngoài giếng vờ múc nước! Mày với Luận ra tiếp Lộc đi, Lộc có hỏi tao th́ bọn mày “vờ” như tao chưa đến..” và nhanh chân tôi trốn ra phía giếng nước ngoài sân..

 

           Từ dạo giă từ trường trung học Đức-Linh cho đến bây giờ tôi chưa có dịp gặp lại Lộc, chỉ nhớ có một dạo vào khoảng tháng sáu năm một ngàn chín trăm bảy mươi hai, tôi thoáng gặp bóng Lộc trong buổi sinh hoạt hướng đạo Việt-Nam toàn quốc ở cầu Văn-Thánh Thị-Nghè (tên ngày xưa) Lúc đấy tôi định bụng sẽ chạy t́m trại của Lộc để gặp Lộc cho vui và biết được tin tức bạn bè, nhưng v́ buổi họp trại hôm đó khít giờ quá nên tôi “phải quên” đi chuyện t́m gặp Lộc…

 

 

           Thấm thoát thế đă ba mươi sáu năm phiêu bạt…”Ê..nhỏ ṛm đâu rồi…” Tôi nghe tiếng Lộc đă đến gần cửa lối ra giếng chỗ tôi đang “vờ” múc nước..Tôi lúng túng chưa biết tính sao để đóng nốt đoạn “kịch” trốn với Lộc.. “Ai …có cần rửa tay rửa chân ǵ.. kh.ô..ng..??” Lộc chạy lại gần tôi cầm lấy cái gầu trong khi tôi cứ ”vờ” như không biết Lộc “Á.. à..trốn ra đây “vờ” với tôi hả!!..Tôi nhận ra rồi nghen!..Phi-ṛm..!” Thả chiếc gầu đánh bịch xuống sân để buông màn vở kịch “vờ” không thành công…

 

           Trông Lộc bây giờ “ngon” nhé ” “Ngon” không? Lộc hỏi lại tôi. “Ngon lành hơn ngày xưa nhiều đó!”..Trong trí tôi hiện ra h́nh ảnh Lộc xưa..

 

           Nguyễn văn Lộc chẳng rơ xứ sở ở miền nào, gia-đ́nh bố mẹ có cao không?..Vào cái thời “chuộng lùn” bấy giờ th́ anh ta bị coi là cao quá khổ!..V́ lẫn lộn trong đám người “lùn” nên Lộc có lẽ cố kḥm người xuống như mong cho thấp bớt đi ấy lại tạo thêm cho anh cái dáng kḥng khèo đến khó coi, rồi cũng tại mặc cảm cao lớn hơn mọi người nên anh trở lên bẽn lẽn trong sinh hoạt chung.. Lúc bấy giờ dưới mắt bọn con gái lùn lùn tṛn tṛn đẹp đẹp dễ yêu ấy, Lộc khó mà có cơ hội!. Trường hợp của Lộc th́ cũng chẳng khác với tâm trạng của tôi lúc bấy giờ là mấy, Lộc là nam cao nhất lớp th́ phía nữ có tôi!..

 

 

           Nhưng bây giờ th́ khác rồi..Lộc nhận định ra được giá trị cái cao ráo đỉnh đạt của anh và cưới được những hai vợ ở với nhau đề huề mừng cho bạn nhé..

“Như là mới ngày nào đây thôi bạn nhỉ?”Lộc quay lại nói với tôi.. “Vâng..như chỉ mới hôm qua thôi ấy nhỉ..trong mắt Phi vẫn c̣n dáng Lộc ḷng kḥng với chiếc quần xanh dương đồng phục cộc cà cộc cũn trên khỏi mắt cá chân ấy!..” Lộc phá lên cười và dí tay vào đầu tôi nói: “Thế mà vẫn nhớ! quỉ thiệt !..Thế c̣n bà? tự nhiên rồi lên làm “cô” bọn này th́ làm sao…”

 

           Tiếng găy của những chiếc bánh tráng nướng ḍn làn tăng thêm những xôn xao trong tiếng cười ngày gặp lại Lộc..Một vơ-sĩ đương đại làm đẹp cho đời, vững chăi truyền đạt cho thế hệ sau đường quyền đạo..

 

           Chia tay nhau trong t́nh bạn quyến luyến, Lộc trở về Ninh-Ḥa, Luận và anh Nghĩa về Nha-Trang, tôi theo Hoàng về lại Vạn-Ninh, chỉ tạm là chia tay thôi nhưng tôi cảm thấy thật buồn, buồn v́ cuộc vui sao tàn mau ...Và rồi đây cũng chỉ có tôi sẽ lại xa cách các bạn nhiều nhất ..

 

 

Hành tŕnh kế của Khoảng Thật? Xin bạn đón đi cùng vào kỳ tới..

 

                                      

Phi Ṛm
Na Uy, 16-1-2009

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com