Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com


 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 14:

Khoảng thật...

 

         Sáng thứ hai lại trở lại như thường lệ, Hoa phải rời nhà để đến nơi làm, Sơn đứa con trai lớn của Hoa chưa lập gia-đ́nh riêng nên “hẳn c̣n” ở với mẹ đưa tôi ra sân bay Santa Ana, Hoa như c̣n bịn rịn với cuộc vui ngày qua chưa muốn chia tay với tôi... “ Chị đến chơi mà không có dịp nghỉ để tiếp chị cho thoả ḷng...nhưng thôi vậy, hẹn chị khi chị trở lại cuối tuần nhé...chúc đi chơi Texas với bạn chị vui nhá!...”

 

         Cầm tấm lịch tŕnh trong tay mau mắn tôi t́m ra ngay được quày đổi vé. Với chuyến bay từ Santa Ana đến Denver và rồi từ Denver tôi sẽ ngồi thêm một chuyến bay nữa để đến Houston. Xem xét thật kĩ càng số chuyến bay tôi rảo chân thật nhanh để t́m ra vị-trí...

 

         Sân bay đông đông là người, người đi ngược kẻ đi xuôi ai cũng như vội vă đăm chiêu đi đến đích, tôi lạc-lơng trong cái vội vàng của họ. Trên băng ghế dài vắng bóng người tôi co người tôi lại trong cái khoảng của tôi, tôi để tầm mắt tôi nh́n vào thế giới bên ngoài, ṿng xoáy của cuộc sống ...

         Khi tôi c̣n ở tuổi mười sáu, tôi nhớ có lần Thê hỏi tôi, “Lớn lên bạn sẽ thích làm ǵ?” Tôi đă không ngần-ngừ ǵ khi trả lời Thê “Ḿnh muốn trở thành phóng viên nhà báo!...” “Phóng viên nhà báo th́ có ǵ là thú?” “Có chứ! ḿnh sẽ biết được nhiều cái “ngộ” lắm của đời” “Uư giời!...cái nghề ấy á...chỉ là cái nghề “ṭ ṃ” chuyện người khác!...” “Ừ...phải ṭ-ṃ chứ!...thế mới thích thú!...” Tôi trả lời Thê.

          Như giờ đây tôi đang ước ai đó lại gần tôi, tṛ chuyện với tôi và hỏi tôi đang nghĩ ǵ...muốn ǵ?...

 

          Chuyến bay của tôi đi Denver bắt đầu mở cửa, tôi rời khỏi chỗ ngồi, tay kéo chiếc vali tiến thẳng vào hàng thứ tự tâm tư tôi bỗng thấy đỡ lẻ loi cô-độc hơn.

 

         Sau ba giờ, máy bay đáp xuống sân bay Denver, tuy có một giờ đồng hồ để thư thả nhưng tôi vẫn cẩn thận t́m đúng “gate” để như nhận diện trước.

Định t́m chỗ trống nào đó...nhưng như nơi nào cũng khít, tôi kéo lê chiếc vali có hai chiếc bánh quay nhỏ loanh-quanh dăy hàng bán quà kỉ-niệm, tôi chợt nh́n đăm đăm vào chiếc tủ kiếng trưng bày những vật đầy màu sắc rất đặc thù cùa “Người Mọi”(Indian) giống người sống ở miền núi cao đất đỏ của châu Mỹ này mà ngày xưa anh em tôi có xem phim “Cao bồi” (Cowboy). Phim “Cao bồi” đánh với “Người Mọi”, mà phim nào “Cao bồi” cũng “phải” thắng “Mọi” th́ mới nghe...

Tại sao? Tôi cũng không biết...Tôi chỉ nhớ rằng anh Hai tôi bảo trong phim “Người Mọi” là “địch” và “Cao bồi” là “phe ta”...

 

         Những ngày tháng dài trôi qua trong đời tôi, chuyện phim Cao-bồi và Mọi cũng đă lăng dần trong trí tôi, nhưng hôm nay diện kiến đây nét di-tích mà người dân ở đây đang như cố giữ lại, càng đi sâu vào cửa hàng tôi càng nhận được nhiều nét quen hơn mà ngày xưa tôi được xem trong phim...Chiếc mào lông một loài chim lo lớn nào đó(tôi chưa t́m hiểu), những chiếc áo choàng cũng kết bằng lông chim trông đẹp và lạ lẫm, tôi thích nhất cái màu sắc, thật thô, thật hoang-dă nhưng riêng biệt...

 

         Tiếng phát thanh gọi số thứ-tự ghế khách làm tôi mau chân ra khỏi cửa hàng bán quà kỉ-niệm. Chưa đến số ghế của tôi nhưng tôi cũng trong tư thế sẵn-sàng.

 

         May quá tôi được ngồi cạnh cửa sổ, mặc dù bị cánh máy báy che đi gần mất một nửa nhưng tôi cũng chắc rằng tôi sẽ được nh́n một ít nào đó khoảng trời của “Người Mọi” ngày xưa...

 

         Tôi hiểu biết rất ít oi về người Mọi ở châu Mỹ này, nhưng tôi hiểu người Mọi họ chỉ sống trên núi cao, ăn quả thiên nhiên, săn thú làm thịt, uống nước suối trong, ca hát trong đêm trăng, tôn sùng mặt trời, thờ thần đất...Th́ họ là chướng ngại ǵ mà họ phải “phai mờ” đi nhỉ? ...Nói cho rơ hơn “Sức mạnh” (!!) bắt họ phải “Biến” đi...

         Chợt tôi nh́n ra bên ngoài cửa sổ, dăy núi bạt ngàn trải dài trong nắng cao mênh mang màu đất đỏ trù phú đó mà “Người Mọi” mới mất đất của ḿnh...

 

         Đến tới phi trường Houston đă gần ba giờ chiều, Mỹ đă gởi e-mail cho tôi biết chồng Mỹ sẽ ra đón tôi ở phi-trường khi tôi c̣n ở nhà.

Vừa xuống đến sân bay, lớp lớp người cứ chỉ đi về một phía cửa, tôi chẳng hỏi han ǵ ai và tôi cũng bước theo đám đông đi, họ lên xe buưt, tôi cũng lên theo như tuần tự.

         Xe buưt dừng lại đổ tất cả mọi người xuống tôi mới biết tôi đă đi sai cửa, xe buưt đưa khách đến bến đậu xe để lấy xe, c̣n Mỹ hẹn tôi ở cửa đón khách (đón người). Tôi quay lại chỗ xe buưt để ư-định trở lại sân bay nhưng tài-xế cho tôi biết là không thể quay lại sân bay v́ lộ tŕnh chỉ có một chiều và bà đă giúp tôi t́m người hướng dẫn viên của băi đậu xe, để họ sẽ t́m cách giúp tôi...

         Ông hướng dẫn viên cho tôi mượn điện thoại để gọi cho Mỹ:

         “Hello...Mỹ ơi chị đi lạc vào sân đậu xe rồi...” “Sân đậu xe số mấy chị có biết không?” “Không...nhưng em có thể nói chuyện với ông hướng dẫn ở đây th́ chắc em sẽ rơ hơn chị...”

 

         Ông hướng dẫn viên vui tính quay qua nói với tôi rằng Mỹ đă biết chỗ để đón tôi rồi, ông sẽ gọi một người khác đưa tôi ra cổng mà ông và Mỹ đă giao hẹn với nhau rằng tôi sẽ đứng chờ ở đó.

 

         Nắng vẫn c̣n gắt lắm mặc dù đă vào bốn giờ chiều, đứng chờ cô-quạnh một ḿnh trong băi đậu xe vắng không bóng người, cơn đói, khát bắt đầu “gào thét” trong tôi, từ buổi sáng tinh mơ Hoa đă dặn tôi phải mua thức ăn mang theo, nhưng tôi ỉ y rằng vào sân bay tôi sẽ t́m được cái ăn, nhưng rồi sao ấy tôi quên biệt. Cố moi t́m cây chocolate c̣n nằm im dưới đáy giỏ.

Đang ngấu nghiến nhai miếng chocolate chưa kịp tan, tiếng réo vang sau lưng tôi làm tôi quay lưng lại... “Chị là chị Phi phải không?” Người đàn ông có mái tóc bạc nhưng “vẫn” c̣n trẻ đây trong thư Mỹ gởi cho tôi, diễn tả “ chân dung” anh Chi chồng Mỹ...

 “Vâng ...vâng tôi là...” “Tôi biết ngay mà! Có mỗi ḿnh chị đứng đây, th́ đúng là chị rồi...Vợ tôi tả dáng chị cao gầy, đeo đôi kiếng đỏ...” “Vâng tôi ngốc quá nên đi sai, ra măi tới đây làm nhọc công cho anh quá!” “Không sao đâu chị, có hơi xa nhưng ai cũng phải lộn mà chị, nhất là lần đầu tiên đến đây...Khi tôi mới đổi về ở đây, tôi cũng đi lạc chị ạ, Mỹ không chắc chắn về đường đi nên nhờ tôi đón chị hôm nay đó...” “Vâng ạ...Mỹ có viết e-mail cho tôi như thế.”

Trên đường về nhà Mỹ, anh Chi chồng của Mỹ vui vẻ và cởi mở nói chuyện nên đoạn đường về nhà Mỹ như được rút ngắn lại và cơn đói cũng như “tự giác” biến...

 

“Hi...chị...” Mỹ chạy lại cầm tay tôi “Lâu lắm rồi cả mấy chục năm mới gặp lại chị, chị có khác với năm xưa, nhưng không khác lắm...” Con ơi! lại chào bác đi con!” Mỹ gặp lại tôi Mỹ mừng và tôi cũng mừng. Thời gian như dừng lại khi hai chị em tôi gặp lại nhau, tôi nh́n Mỹ vẫn giống Mỹ của ngày xưa. Năm (1986). Con số của năm mà Mỹ bỏ lại G̣-Vấp những nhớ thương để ra biển (vượt biên).

 

         Năm đó tôi nghe tin Mỹ đi thoát tôi vui nhưng buồn, vui v́ Mỹ đă thoát được bóng tối quỉ quái của nước Việt thời đó, buồn v́ Mỹ đi rồi tôi không c̣n ai để đôi khi được gặp...để đôi khi được tâm sự...

Mỹ trẻ hơn tôi bốn tuổi, Mỹ năm đó chưa ra sư-phạm, với tuổi c̣n nhỏ có tính nết rất vui vẻ, nhiệt t́nh nhưng nghiêm chỉnh đứng đắn khác với những người cùng tuổi với Mỹ lúc bấy giờ, từ những ngày đầu gia-đ́nh Mỹ đổi về G̣-Vấp sát bên nhà gia-đ́nh bố mẹ tôi, chúng tôi đă rất mau chóng thân thiện với nhau (tôi đă viết trong bài “Ba người bạn”)

 

         Mỹ mến tôi và thường “chịu khó” ngồi nghe tôi tâm-sự những lúc tâm-tư tôi sa sút nhất, trong khi tôi “bị” coi như “bên lề” cuộc sống (tác phẩm “Chồng bỏ” sẽ gi rơ hơn). Đôi khi tôi cũng trộm ước có được người em như Mỹ...

Giờ đây trên xứ người, nửa ṿng trái đất xa nhau chị em tôi t́m để gặp lại nhau.

 

         “Bác có quà cho cháu” “Cám ơn bác” “Cháu lên thử cho bác xem xem có đẹp không? Bác nghe mẹ con nói con mười bốn tuổi và Bác đă cố tưỏng tượng ra cái dáng của cháu để mua, nhưng bác không biết cháu có thích không ...?” “Thích ạ...Con lên pḥng mặc vào rồi xuống cho Bác xem...”Bé Vy chạy lên lầu, tôi quay lại nói với đứa con trai của Mỹ, đáng tiếc bác không chọn được quà cho con và bố con ...Xin cho bác hẹn lần sau nhé?” “Không sao đâu bác, con trai không thích quà chỉ có con gái mới thích quà thôi...” Vừa lúc bé Vy xuống tới khoe chiếc váy đẹp vừa ư thích, càng làm tôi buồn v́ đă chọn được ǵ cho Hiếu...

 

 

         Mỹ xin nghỉ ở nhà ba ngày để chở tôi đi dạo xem khắp khu phố nơi Mỹ ở, khi th́ Mỹ đưa tôi đi ăn Mỹ và giới thiệu cho tôi những món ăn mà đă lâu lắm rồi tôi chưa có dịp nếm lại, khi th́ chúng tôi chỉ dạo quanh nơi phố đẹp và kể cho nhau nghe những chuyện vui, buồn của ngày xưa, những chuyến bán rau cải bên lề phố chợ đông, cải ế chẳng người mua giữa chợ trưa, Mỹ đạp vội lên phố chợ đông hơn (Chợ Lớn). Đang loay hoay v́ bị gác chợ đuổi Mỹ chợt sáng rỡ mắt khi trông thấy tôi cũng đang bán hoa bên lề, trên đường cùng đạp về Mỹ và tôi dấu thầm nỗi buồn nhân thế...

 

         Mỹ người con gái quả cảm, trung hiếu với gia-đ́nh và bạn bè, Mỹ không có nhan sắc “Đổ thùng nước lèo” của ai hết nhưng giá-trị tâm hồn em là viên kim-cương vô giá Mỹ ạ, hăy đứng vững trên đôi chân ḿnh Mỹ ạ!.

 

“Chị thích đi thăm Nasa chứ?” “Thật hả?...Em cho chị đi chiêm ngưỡng Nasa?. Ồ... ồ...không có ǵ tuyệt bằng!” “Chị thích hả? Thế th́ chị em ḿnh đi thăm Nasa chị ạ...”

Quang em gần áp út của Mỹ đề-nghị tôi đi xem thành-phố của Nasa, nơi mà từ thủa c̣n thơ tôi đă chỉ dám tưởng tượng thôi không dám mơ...

 

 

         Tôi c̣n nhớ khi Apolo 11 được đổ bộ trên mặt trăng thành công đầu tiên của nước Mỹ phi-công Armstrong là thần tượng của tất cả mọi người sống trên trái đất của những năm (1969), th́ tôi chỉ mới là cô bé chưa học xong hết lớp của trường nhà thờ Dục-Mỹ. Chiến trường Nam Bắc Việt-Nam cũng đang bắt đầu khởi sắc ác-liệt, đêm nào bố tôi thấy yên yên (thường là cấm trại 100/100) lại nán lại ở nhà để nghe tin tức thế-giới của đài BBC Luân-Đôn với giọng ông Đỗ-Vinh trầm trầm thanh thanh quyến rủ truyền thanh vào lúc sáu giờ tối mới chịu đi vào trại.

 

 

         Cũng nhờ bố tôi là nhà binh, hay theo dơi tin tức ở radio nên riết rồi tôi như cũng biến thành “quân sự” hồi nào tôi không hay, và tôi rất thích theo dơi chương tŕnh phóng phi-thuyền lên cung trăng của Mỹ khởi động từ đầu của những năm thời sáu mươi, măi đến tháng bảy năm (1969) mới thành công huy-hoàng. Cũng con số này “1969” mang kí hiệu Mậu Thân, ông mang máu “Cộng” chôn sống bao ngàn dân ta vô tội, nào có ai quên?!...

 

         “Em cứ tưởng chị không thích ǵ về máy móc phi thuyền khô khan chứ?” “Ừm...máy móc á... th́ chị có biết ǵ mà thích với không thích...Nhưng lịch-sử phi-thuyền đi vào khám phá không gian chị thích lắm chứ...Thích chiêm-ngưỡng những lịch-sử to lớn như thế này mà con người nhỏ bé như chị có mà mấy đời mới có thể làm được!...Chị được nghe từ thủa chị chưa học xong trung hoc đệ nhất cấp đến giờ mới được nh́n tận mắt, không c̣n ǵ thoả măn cho bằng... cám ơn Quang nhé !”

 

 

         Anh Chi và hai cháu Vy, Hiền tiễn tôi ra phi-trường, trước khi ra phi-trường anh Chi đă cẩn-thận mua cho tôi hai ổ bánh ḿ thịt nhỏ “Chị mang theo ra sân bay mà ăn khi đói, đừng để bị đói như lần ra đây nhé!” “Cám ơn anh...”

         Ra tới phi trường anh Chi đă mau mắn lấy vé cho tôi, tuy c̣n ít giờ để có thể nói chuyện đùa vui với Vy và Hiền nhưng tôi muốn hai cháu trở về nhà sớm với mẹ ...”Bác đi nhé!...” Tôi ôm bé Vy và Hiền đôi mắt nai của hai cháu đang bịn-rịn ḍng châu, bắt tay anh Chi giă-từ anh và tôi không dám quay mặt trở về phía Vy Hiền, tôi đi nhanh về phía trước để dấu theo ḿnh cảm xúc, măi đến lúc vào hẳn trong pḥng cách ly , nh́n xuyên qua cửa kiếng tôi đưa tay thật cao vẫy, vẫy chào hai cháu Vy Hiền và anh Chi đến khi tôi không c̣n nh́n thấy bóng...

 

         Sân bay vẫn đông người là người...Riêng tôi đơn độc...Vui xong lại buồn...Chuyến thăm Texas lần này lại có them trong tôi nhiều quyến luyến, quến luyến Vy Hiền hai cháu ngoan...

 

 

 

                                      

Phi Ṛm
 Na-Uy 30-10-09

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com