Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

Kỳ 2:

 

         Hôm nay ngoài trời, nắng chợt về..tia nắng mỗi lúc mỗi bừng sáng lên như những ư-tưởng trong sáng đang lóe lên.. réo rắc.. triền miên.. như bảo với tôi rằng hăy hưởng thụ đi những cái ǵ của ngày hôm nay c̣n ngày mai.. ?..Chỉ là dấu chấm hỏi thôi..

“Ê..bạn gọi cho bọn Nhân, Truyện chưa?!”. Tôi gọi điện hỏi Luận..

“Ê..ḿnh gọi cho bọn nó hai lần rồi đó! Nhân th́ đồng-ư vào, c̣n con Truyện nó c̣n đang ấm ớ.. ầm ờ..nửa này nửa kia..bạn ạ!”

Được rồi ḿnh sẽ gọi cho Truyện ngay đây..

“Hallo..cho tôi được nói chuyện với Truyện..”

“Hallo ..Truyện đây..Phi hả! đồ con quỉ! mày về hồi nào “dậy”?”

“Mới về được mấy bữa à..tao ngủ đă lắm rồi..bây giờ gọi để hỏi tội mày đây!”

“Tội tao hả?mà tội ǵ…?”

“Cái tội không trả lời dứt khoát được với Luận là vô Sài G̣n chơi với bọn tao hay không!”

“À.a.há.. Ê mày.. nói nè ..mày biết không, tao bận ghê lắm mày ơi..”

“Tao biết mày bận rồi!..Bận đếm tiền chứ ǵ.!.”

“Không phải…không phải đâu…”

“Bọn mày mà không vào chơi với bọn tao, tao sẽ giận tụi mày đến “thiên thu”..”

T́nh bạn của chúng tôi là thế đấy, là “đặc thù” những trêu ghẹo và cười đùa có từ cái thuở 36 năm về trước và may mắn sao gió bụi thời gian không làm nhạt phai..

 

“Ê..bọn con Truyện nó vô bằng chuyến xe đêm và tụi nó đang ở nhà Luận đây.. Luận sẽ ăn sáng với Nhân, Truyện và chờ bạn ở nhà ḿnh nhé!”

“Ok.ḿnh sẽ tới ngay..”

        Tôi nhờ em tôi chở tôi đến nhà Luận, bước vào trong nhà tôi chào người trong gia-đ́nh Luận và đi thẳng tuốt xuống bếp. Nhân trông thấy tôi đă la lên và khen tôi lên kư, không trông thấy Truyện đâu, tôi hỏi “Truyện đâu rồi?..” “Truyện đang tắm!” Nhân trả lời chưa dứt câu, tiếng của Truyện đă vọng từ lầu cao ”Truyện đây!.. Truyện đây!!..”

 

        Tay ôm lấy tay, bọn tôi lao xao như tranh đua với nhau những câu chuyện làm ồn lên một khoảng nhà, tôi đưa mắt ra dấu nói với Luận “Tụi ḿnh ra bên ngoài đi cho dễ “Quậy”!” như hiểu ư lẫn nhau xếp đặt thật nhanh chúng tôi kéo nhau ra khỏi nhà.

        Dọc theo vỉa hè phố Trần quí Khoách dẫn lần ra phố Tân-Định, chúng tôi bốn đứa bước đều bên nhau che nắng cho nhau dưới bóng chiếc dù Luận chợt nói “Ra đến ngoài đường thấy thoải mái…”Truyện đong đưa nhẹ chiếc bóp đầm tôi tặng bên tay như thích thú thoảng với nụ cười trên môi..Nhân khẽ kêu trời “Sao mà thú quá! cứ như tuổi tụi ḿnh c̣n thơ”..C̣n tôi lăng xăng với chiếc máy chụp h́nh trong tay để cố sao ghi lại được từng giọt, từng giọt kỷ-niệm của hôm nay..

 


Luận, Nhân và Truyện

 

        V́ gia-đ́nh bà con của Truyện vừa mới có tang khoảng đôi tháng trước, Truyện muốn nhân dịp này đến thăm nên bọn tôi phải theo ủng hộ Truyện về vấn đề Tiên lễ Hậu mới “quậy” , và chúng tôi cùng đến thăm nhà bà con của Truyện cũng cùng nằm trên đường hai bà Trưng.

 

        Trong cuộc thăm viếng này có tới bốn “con quỷ” nên Truyện cũng đă phải họa sơ sơ là khi nói chuyện với gia-đ́nh Truyện nhớ phải ăn khớp với nhau. Tôi và Nhân đồng t́nh với nhau là im thin thít như “trái mít” chỉ để Truyện và Luận ứng sử thôi, nhưng khi ra về tôi nghe Truyện than rằng: “Bể rồi! bà chị tao tinh-ư lắm! thế nào bà ấy cũng đoán ra là bọn ḿnh “dô” đây để quậy!…”

 

        “Ê..Phi gọi điện cho Vơ Tấn Nhật rồi đó nha!..” “Hả? Nhật ở đâu?..” Luận ngạc nhiên hỏi tôi, Truyện cầm tay tôi lắc lắc “ Ủa? Nhật nào vậy cà?..” Cả bọn bắt đầu nhao lên “ trừng” mắt nh́n Truyện.. “Nhật mà không nhớ!.. cái con “mẹ” này! Vơ Tấn Nhật đó!..” “Mà nó ở đâu ? Sao tao không nhớ mày..?” “Nhật dân Dục-Mỹ cùng với tao đó mày!..nhớ chưa..?” tôi nói. Và Truyện th́ cứ lắc đầu nguầy nguậy.. “Tao không nhớ..!”.

        Truyện miên man với kí-ức về Nhật, làm nhanh chóng quên đi cái buồn cái phiền đang định đến.. “Phi hẹn Nhật đến cà-phê Trung-Nguyên gặp bọn ḿnh ở đó, nếu Nhật đến trước sẽ chọn bàn và ngồi chờ bọn ḿnh..! Nếu như bọn ḿnh đến trước sẽ ngồi chờ Nhật.”Quay sang Luận tôi nói “Luận ơi! bạn nên đón taxi đi..”Nh́n Truyện đang “bâng khuâng” tôi nói “Rồi mày sẽ nhận ra ngay thôi khi gặp Nhật!”..

 

        Taxi thả chúng tôi ngay trước quán, Luận loay hoay trả tiền taxi, tôi rảo mắt quanh trước quán, đang định đi vào khuôn viên của quán, th́ Nhật đă đứng sẵn ngay mặt tôi rồi, tôi rú lên v́ mừng “Nhật chờ bọn ḿnh lâu không?” “Không.. nghe Phi gọi hẹn, Nhật đi ngay và cũng như bạn, Nhật cũng vừa mới đến và đứng đây định chờ các bạn”. Tôi chợt nghĩ sao mà “linh thiêng” thế nhỉ..hẹn là gặp ngay..

        Ngần ngừ măi chúng tôi mới chọn được chỗ ngồi dễ nói chuyện..Tôi không bỏ qua cơ-hội bấm ngay vài “bô” h́nh dể kỷ-niệm..

 

 

 

        Những ly cà-phê đặc-sản Trung-Nguyên được bày ra, riêng tôi với cái bụng đói meo nên tôi đ̣i thêm phần ăn sáng..


        Chuyện mới, chuyện cũ chúng tôi mang ra kể cho nhau nghe rồi cùng cười, tiếng cười như vẫn c̣n mang mang dư âm đâu đây.. Ngồi với nhau hẳn được vài giờ ,Nhật có công việc làm ăn phải giă từ bọn tôi hẹn gặp lần sau..

 

        Bọn tôi rủ nhau đi ngắm hàng ở thương-xá Diamond nằm đối diện bên kia đường.

 

 

        Chiều đến thật nhanh..Luận lo lắng về gia-đ́nh và bữa cơm tối của gia-đ́nh “ Ê..tối nay bọn ḿnh đi nghe nhạc cho vui nhé?” Tôi chợt lên tiếng và cả bọn đồng-ư ngay. Taxi thả chúng tôi bên nhà Luận, đúng lúc chồng Luận đi làm về, tôi mở lời nhờ anh chở giúp tôi về nhà thay đổi trang phục cho buổi tối. Thật tội cho anh Nghĩa từ sở về đến nhà chưa kịp nghỉ giải lao đă bị tôi nhờ vả, nhưng anh thật vui vẻ nhận lời ngay v́ t́nh bạn.

 

        Nhà hàng ca nhạc Yesterday do Luận chọn, vào ngày giữa tuần nhiều dăy ghế trống không khách ngồi nên chúng tôi tha hồ mà lựa chọn. Luận thích chỗ trông thẳng vào sân khấu nhưng ghế ngồi lại cứng quá không thoải mái, Truyện th́ sao cũng được người nhỏ con dễ tính.. Nhân th́ thích ghế có chỗ để cả chân lên cơ.. nhưng kiếm không ra. Tôi thích chỗ khuất người một tí, ghế phải có chỗ dựa cao kín đáo có cười to một tí th́ không ai nh́n thấy mặt..Chọn lựa măi, sau cùng chúng tôi cùng nhất trí chọn dăy giữa gần lối đi có ghế cao lưng và liền sát vào với nhau, cậu bé nhân viên tiếp thị của nhà hàng lăng xăng cùng với chúng tôi ngay từ lúc mới bước vào nhà hàng, chắc cũng phải thở phào nhẹ nhỏm.. v́ bốn bà khách khó tính, nhưng cậu bé lại hay mỉm môi cười và giỏi giới thiệu thực đơn với chúng tôi. Cả bọn tôi như cùng hẹn đều chọn món kem, cậu bé lại càng hào hứng giới thiệu hàng loạt loại kem của nhà hàng.. chúng tôi chia nhau chọn mỗi người mỗi kiểu để tránh “đụng hàng” và c̣n có dịp để cho nhau nếm thử tài chọn của ḿnh..

 

 

        Những câu chuyện vui ,những dí dỏm chọc trêu chưa thỏa thích th́ đêm nhạc đă kết thúc.. vui chưa chịu hết nên bọn tôi như c̣n ấm ức..

Như trong kế hoạch đă bàn sẵn, Nhân Truyện sẽ ở nhà tôi (nhà của ông bà thân sinh tôi để lại). Chúng tôi dưa Luận về nhà trước và taxi đưa ba đứa tôi về G̣-vấp.

 

        Về đến nhà tôi phải làm phiền cậu em tôi khiêng hai tấm nệm to từ trên tầng lầu hai xuống cho chúng tôi, tôi xa nhà lâu quá và bố mẹ tôi quá văng cũng đă lâu, nhà tuy rộng răi nhưng bỏ trống từ đă lâu..Hôm nay lần đầu tôi mời hai bạn Nhân và Truyện ghé thăm và ngủ lại nhà tôi nên tôi muốn bọn tôi nằm ngủ gần nhau để nói chuyện cho thôi thèm..

 

        Nhưng khi nệm chiếu vừa tươm tất th́ hầu như tất cả đă đến giờ mệt mỏi và giấc ngủ t́m đến thật nhẹ nhàng..và ch́m sâu..

 

        Nhân là người dậy sớm nhất, trong khi tôi và Truyện c̣n đang muốn ngủ nướng.. “Ê, dậy đi tụi mày, tao đói quá đi..t́m cái ǵ ăn chứ!” Nghe Nhân than đói tôi chồm dậy ngay, nhanh tay cuốn chăn gối mang lên lầu, khi trở xuống thang tôi bóng Nhân đi phớt ngang định chọc Nhân vài câu cho vui vẻ nhưng nh́n thấy mặt Nhân bị xuống v́ bụng đói hành nên thôi..

“Ê..tụi mày ơi tao cũng chẳng biết chỗ nào ăn sáng cho ngon, nhưng tao biết một quán cà-phê có bán hủ tiếu, quán có tên Hoàng-Hạc dân G̣ Vấp là phải biết c̣n ngoài ra xa quê lâu quá tao “hổng” có rành ǵ đâu..Hay là tao điện cho em tao lên sớm để đưa bọn ḿnh đi ăn?”

“Mà mày biết ở đây chợ đi về hướng nào là được à..” Nhân hỏi tôi.

“Chợ hả? Ngay đầu đường Nhân ơi, nhưng mà ăn ở chợ hả???”” Tao không quen chợ lâu rồi, tao sợ!” tôi nói với Nhân. Truyện xen vào: ”Mày sợ chứ tụi tao không sợ mày cứ chỉ nó, nó tự biết nó muốn ăn ǵ nó ăn để nó đói bụng tội lắm mày ơi..”

“Ờ..c̣n mày có đi với nó không?” Tôi hỏi Truyện

“Không tao chưa đói, nhưng nếu nó ra chợ th́ mua ǵ đó mày với tao ăn luôn..”

“Tao chỉ ăn xôi nấu chin là chắc ăn nhất thôi..”

Thường khi tôi về thăm nhà, các em tôi lo cho tôi tất cả việc ăn uống và phương tiện xe cộ nên hôm nay tôi thật như bỡ ngỡ và ngượng ngùng khi không tiếp đăi được bạn nồng hậu, nhưng các bạn cũng hiểu cho đây là cái “thiếu lịch-sự” ngoài ư muốn.

“Hallo..Luận hả ? khi nào th́ bạn xuống tới?

“Các bạn cứ tha hồ tâm-sự đi..ḿnh sẽ vào buổi trưa..Mà bạn đă chuẩn bị tất cả xong rồi chứ..?”

“Ḿnh đă chuẩn bị hết rồi và các em ḿnh sẽ chịu trách nhiệm về ẩm-thực bạn yên trí đi..”

“Mà có những bạn nào tham dự..?”

“Bí mật!..xuống đi rồi sẽ biết..!!”

 

 

(Xem tiếp kỳ 3)

                                        

Phi Ṛm
Na Uy, 19-9-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com