Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 

Kỳ 3:

        Bấm tắt điện thoại, tôi định ăn nốt miếng xôi c̣n dở trong dĩa nhưng tiếng điện thoại lại reo lên..

“Hallo..bạn ơi ..nhà bạn ở chỗ nào ?!..bạn có thể chỉ đường cho taxi không?”

“Ờ .. ờ để ḿnh hỏi em ḿnh nhá..chứ ḿnh cũng không rành…” Tôi chạy vội vào bếp đưa điện thoại cho em tôi để nhờ em tôi chỉ đường cho taxi đến..Vừa lúc ấy tiếng Truyện và Nhân vang lên trên nhà .. “A.. à..th́ ra bây giờ hai người mới chịu đến..!!” Tôi chạy nhanh lên nhà và “nguưt” Luận một cái thật dài chỏng chảnh nói: Bây giờ mới chịu lên !..Sao không đợi thêm vài giờ nữa để cho ba đứa tao cổ dài thêm thước nữa hẳn lên?.”. Luận cười h́ h́ nhăn cả cái lỗ mũi lên xuề xoà nói : “Ḿnh muốn cho các bạn có nhiều thời gian bên nhau để cạn tâm sự với nhau thôi.. đó mà..!.” “Chứ không phải là trốn hả..!!!” Tôi vẫn cố chanh chua với bạn để mà vui…

 

        Chợt mùi cá nướng của cậu em tôi phụ trách bay lan lên tới tận trên nhà, tiếng quạt phành phạch hệt như tiếng quạt xưa bố tôi vẫn quạt nướng thức ăn cho chúng tôi... C̣n tiếng chày giă lốc cốc của cô em dâu th́ rộn ră làm sao..Tôi bỗng bâng khuâng nhớ về những bữa cơm chiều.. sau buổi học về, chạy một mạch xuống bếp dáng mẹ tôi cũng ngồi xổng nghiêng nghiêng vai giă cáy nấu canh..

 

        Em gái tôi thỉnh thoảng lại gại lưỡi dao vào đáy chén cho tôi nôn nao thèm thuồng miếng thịt ḅ mỏng dài hấp dẫn nằm giữa vị the chua chát của rau thơm khế chuối cuộn trong ḷng bánh tráng mỏng.. Đứa cháu gái gần như luôn miệng hỏi “ Mẹ ơi sắp thức ăn vào dĩa thế nào cho đẹp..” Bọn tôi th́ rủ nhau ra vườn trông hoa ngắm bướm, chụp cho nhau những tấm h́nh để in tia nắng ấm quê hương vào ḷng..

 


Nhân, Truyện, anh Nghĩa+Luận và Phi -ṛm chen nhau ngồi trên ghé đá sân vườn nhà

 

        Chiếc taxi chợt xịch đậu trước cổng nhà, tôi chạy vội ra mở cổng…ṭ ṃ nh́n thẳng vào trong xe..Thủy đưa tay ra hiệu cho tôi..mừng quá tôi phá miệng cười thật to và thật tươi..

 

 
Phi-ṛm đón chào cô Đào, Thủy và Lan

 

        Thủy mang thêm cho chúng tôi hai vị khách quí, bạn Lan và cô Đào, Lan và tôi đă quen biết nhau từ khi c̣n bé, học ở trường Tiến-Đức Dục-Mỹ và cũng là người cùng tôn giáo nên sân nhà thờ Duc-Mỹ có bao cuộc ḷ-c̣ là bấy nhiêu lần gặp..

 

        Cô Đào lần đầu tôi được gặp và cũng là lần vinh-dự được cô đến thăm nhà..Xin ghi măi ngưỡng-mộ trong ḷng..

 

        Món ăn được dọn ra..không phải trên bàn mà trên nền nhà v́ bàn ăn quá nhỏ không đủ cho tất cả cùng ngồi,nên mọi người đồng-ư ngồi xuống nền nhà..Tôi ái-ngại..muốn trải khăn bàn xuống lót cho những dĩa thức ăn, nhưng cô Đào xua tay bảo với tôi :” Đơn giản thôi..không cần phải cầu-kỳ làm chi..”

Những dĩa thức ăn c̣n nóng hổi, những dĩa rau sống tươi đủ vị,bên cạnh những dĩa thịt ḅ hấp dẫn.. đến những vành nem Ninh-hoà trông đến thèm thuồng do Thủy và các bạn tặng, được bày ra trong mong chờ..Nhưng trước tiên ..tôi phải có vài lời giới thiệu gia-đ́nh với cô Đào và các bạn ..

 

        Em trai tôi (người đàn ông duy nhất có mặt trong một đống bọn đàn bà chúng tôi) rót ly nước khai-vị mời cô Đào và các bạn, lần đầu tiên chúng tôi được hân-hạnh đón tiếp cô và các bạn trong ngôi nhà kỷ niệm của bố mẹ tôi và cũng là ngày tết Đoan-ngọ mùng năm tháng năm âm lịch..

 


Vui  trong cái đơn giản của ngày tết Đoan-Ngọ quê hương

 

        Chúng tôi mời nhau ăn trong tiếng cười tiếng vui, rồi những ”uẩn khúc” cuộc t́nh của tôi được các bạn lôi ra để ”ngâm” rồi để ”cứu” ..Thuỷ th́ rất lâu rồi cứ thắc- mắc rằng chẳng biết tôi có những bao nhiêu cuộc t́nh?.!!

        Truyện, Luận th́ chu chéo thêm vào: ”lấy chồng” chi cho sớm! dậy đồ quỉ!..” Tôi liền chỉ tay vào Nhân ..”Chính hắn!..” hắn là chim xanh ! chim xám ǵ đó cho ông xă tôi ngày ấy..

 

        Mũi dùi lại chỉa vào Nhân..và Nhân cong lên chạy tội..mà có thoát được tôi đâu..những tên của những bức thư t́nh ”không bao giờ ”tới được tôi liệt kê.. đuối quá Nhân chỉ vào tôi, ” Đồ quỉ nè! coi ngầm ngầm dậy mà quá trời người theo!..” ” Ê..có người theo th́ tụi mày mới được đọc thư t́nh chứ..”. Bàn tiệc lại sôi nổi lên v́ những nghịch ngợm của bọn tôi ngày đó...Và hôm nay bọn tôi hiểu thêm rằng tuy nghịch ngợm tuổi học tṛ nhưng chúng tôi cũng chỉ chính chuyên có một đường.

 


Thủy cô Đào, Phi-ṛm, Nhân, Truyện, Luận bên cạnh khóm trúc hồ súng trong sân nhà

 

        Những dĩa sầu riêng thơm phứt được cô em dâu chiêu-đăi sau bữa ăn..những câu chuyện cũ thật vui và thật tếu cũng vơi dần..bóng nắng cũng đă lừng chừng giữa sân, may quá anh Nghĩa tan sở làm cũng vừa ghé lại, anh đă giúp bọn tôi ghi lại phần nào của kỷ niệm trên những tấm h́nh..

 

        Tôi tiếc ngày qua đi rất nhanh.. tôi muốn viết thành văn nhưng tôi không đủ chữ.. tôi muốn ghi bằng h́nh nhưng h́nh không ghi hết nét.. tôi muốn vẽ thành tranh nhưng tôi chắc không đủ màu…

 

        Chia tay nhau trong niềm vui c̣n luyến tiếc..nhất là hai bạn Truyện Nhân phải về lại với gia-đ́nh ở Ninh-Ḥa ,Dục-Mỹ, cám ơn hai bạn đă cho tôi thêm hơn nữa nghĩa bạn bè..

 

        Căn nhà trống lại trống hơn..kỷ-niệm rồi lại kỷ-niệm hơn, nắng xuống thấp rồi nắng không c̣n bóng..chiếc vơng tôi đu đưa mỗi một ḿnh..Chợt em tôi đến cạnh ”Bạn của chị về hết rồi chị buồn hả? Hay là mai chị em ḿnh đi Đà Lạt chơi...” Chân vẫn đẩy nhẹ đong đưa chiếc vơng tôi trả lời chữ ” ờ ”bâng quơ..

 


Chỉ c̣n lại vơng góc vườn sau...

 

        Đoạn tiếp của Khoảng Thật là những tiếp nối của đoạn nào trong tôi? mời bạn cùng xem kỳ tới

 

 

(Xem tiếp Kÿ 4)

                                        

Phi Ṛm
Na Uy, 19-9-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com