Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


Hoa lan rừng Madaguy

Kỳ 5:

 

Trước khi theo đoàn đi tham quan, tôi ra vườn sau để nh́n tận mắt cây rau nhím..

“Bác ơi! đi theo đoàn xem rừng của người dân tộc..” Bé Hương kéo tay tôi về phía đoàn đang tiến về hướng cầu treo dài dẫn sang bên kia bờ suối rộng.

 

Tôi thả người đi chậm để ngắm những hoa, những cây và những cḥi mái lá chưng bày lối sống và sinh-hoạt xưa của người dân tộc..Lẫn lộn trong không gian tôi nghe tiếng suối chảy như reo..dệt lên trong tôi một âm điệu xa vắng lắm.. nhưng lại như gần lắm.. tưởng như “núi rừng Dục-Mỹ”...

 

Một cơn gió thoảng qua đưa mùi thơm sầu riêng ập vào mũi, làm tôi tỉnh cả người.. đưa mắt t́m quanh và khẽ reo lên “..ơ.. ơ..cây sầu riêng ḱa…” Cậu em tôi cũng trầm trồ theo “cả cây cóc nữa ḱa chị!..” Cứ thế chị em tôi say đắm, mải mê với cây với hoa của rừng .. Chợt mưa lại đổ, đổ rất vội ..chúng tôi chỉ kịp chạy thật nhanh, trú chân vào những cḥi nhỏ quanh đấy. Nh́n những giọt mưa càng lúc càng nặng, tôi chợt tiếc không được đi xa hơn nữa để thỏa măn ngắm nh́n và hưởng cái ngọt ngào yên tịnh của núi rừng Madaguy..

Chúng tôi trở vào trong xe giă từ Madaguy trong vội vàng trốn chạy cơn mưa..

 

 

Xe lại chở đoàn chúng tôi tiếp tục chuyến đi.. tôi nghe như c̣n vấn vương đâu đó mùi Ngọc-lan và màu hoa rừng đẩm ướt dưới mưa c̣n như quyến rủ..

H́nh .

 

Không lâu lắm xe đă đến Bảo-Lộc, anh hướng dẫn viên đề nghị chúng tôi thưởng thức hương-vị cà-phê Bảo-Lộc, tất cả đều đồng-ư và chúng tôi t́m được một quán cà-phê nhỏ bên đường, cái quán th́ nho nhỏ nhưng ḷng của chủ quán thật ḷng hiếu khách nên chúng tôi được thưởng thức một hương-vị cà-phê thật tuyệt-vời..

Lưu luyến với cái quán nhỏ nằm giữa ô đất thật đẹp chung quanh quán là những cây cà-phê quả nặng trĩu cành làm khó ḷng mà đi..nhưng rồi chúng tôi cũng phải giă-từ..

Càng tiến về phía Đà-Lạt lại càng nhiều điều để nói và lắm cái để nh́n..cứ thế anh hướng dẫn viên nhanh nhẩu để tŕnh bày và hướng dẫn. Thỉnh thoảng tôi cũng phải nhớn người lên trông theo hướng chỉ tay của anh ta để trông cho tỏ tường..cũng có những cảnh hay để nh́n, nhưng cũng có rất nhiều cái phá thiên nhiên to quá phải buồn..

 

Trời đă vào chiều.. xe cũng đưa chúng tôi đến trung tâm phố, nhanh tay tôi bấm một tấm h́nh khi vừa bước xuống khỏi xe. Trước mặt tôi hiện ra nét thật của Đà-Lạt qua bao năm tôi xa vắng.. Đà-Lạt của bây giờ chỉ tấp nấp người người với xe xe..tôi có cảm tưởng như Sài g̣n thứ hai vậy..nếu Đà-lạt không đón được những cơn mưa đầu mùa của những ngày qua th́ chắc không khí ngạt v́ khói xe hơi xăng?..

 

 

Buổi tối lại theo chương tŕnh chúng tôi sẽ có buổi giao-lưu chào hỏi và nói chuyện chung với nhau, điểm đến là cà-phê Thủy-Tạ. Mưa lai nhai hạt nên không tiện ngồi ở bên ngoài trông ra mặt hồ Xuân Hương như dự định..bên trong th́ đông nghẹt những khách là khách nên chúng tôi không có cơ hội để ngồi gần nhau. Uống qua loa ly trà chanh nóng của quán tôi trở về khách sạn nghỉ sớm dưỡng sức cho ngày tới..

 

Vừa sang tinh mơ anh hướng dẫn viên đă điện thoại tập hợp chúng tôi lại cho bữa điểm tâm..Sau đó là những cuộc tham quan chung quanh thành-phố Đà-lạt, từ công viên hoa lớn nhất thành phố rồi hồ Than-thở với truyền thuyết cuộc t́nh đẫm máu qua lời kể huyễn hoặc của anh hướng dẫn viên đến Thung-lũng t́nh yêu nơi nào cũng được triễn khai triệt để nên không c̣n chút thơ hay chữ mộng như xưa nữa..

 

Đáng buồn nhất là dinh Bảo-Đại “người ta” bán chữ “bảo tồn” từ bao giờ tôi không biết..tôi chỉ cảm thấy rằng không lâu lắm nữa đâu con cháu Việt sẽ chẳng c̣n ǵ để mà nhớ mà ghi..

 

Đỉnh Langbiang là điểm đến của ngày thứ ba trong hành tŕnh, đây là điểm đến với thiên nhiên nên tôi thích nhất, sau khi được anh hướng dẫn cho biết là nếu muốn lên đỉnh Langbiang th́ phải qua sự chuyên chở vận hành xe (đặc biệt) của công ty du lịch ở đây. Tôi trông qua cách chỉ vẽ của anh hướng dẫn và chạy ngay lại bên cạnh chiếc xe đang chờ khách, leo vào trong ḷng xe, xe có dạng như loại xe Jeep của quân đội ngày xưa, nhưng ghế ngồi là những miếng ván gỗ đóng chắc lại với nhau “nhén” được bảy người một xe, cộng tài là tám!

 

Là một loạt xe đồng màu nên tôi đoán đường lên đỉnh Langbiang này chỉ có “một chủ” nên những chiếc xe lồng sức lên như những con ngựa đua, người ngồi trong xe bị dẹo người qua ngang.. rồi lại dẹo qua dọc, bồng lên rồi dẹp xuống..chóng mặt nhức đầu hay nôn ẹo,..bác tài cho là “chuyện nhỏ”..

Họ chạy như chưa bao giờ có trường lớp..tôi thầm nghĩ “lỡ” mà bị tông vào nhau th́ chẳng bên nào c̣n với bên nào.

Tôi cố gh́ gối tay vào thành ghế bấm vài tấm h́nh của chiếc xe chạy sát đít xe tôi trong cùng một chứng “lồng lộn”.

 

Cảnh thiên nhiên hai bên đèo thật đẹp, đẹp cao sa với nét rừng thông xen kẻ nắng.. nhưng chẳng ai được ngắm hay nh́n ǵ cả chỉ lo mươn mớp rằng có được b́nh-yên mà “xuống núi” hay không..

 

 

Xe thắng gấp làm chúng tôi dồn dính vào với nhau, nhảy vội khỏi xe..không ai bảo với ai lời nào nhưng tôi cảm nhận trên nét mặt mọi người biểu lộ sự nhẹ nhàng.. như trút ra được chữ “hú hồn”!.

 

Tôi đi nhanh đến bên mép đồi nh́n thật nhanh như muốn thâu cái đẹp của thung lũng xa xa cuối chân núi vào ḷng.. Langbiang bí ẩn là v́ đây! ..vâng đẹp lắm, đứng trên đỉnh cao tôi như đưa hồn tôi ḥa vào trong gió..hồn tôi bay đi theo cảnh đẹp êm đềm như một khoảng thiên đàng nhỏ có sự yên lành tuyệt đối của thiên nhiên.. Trời cao xanh với nhũng đám mây trôi trôi nhè nhẹ như tấm áo choàng lụa mỏng của những nàng tiên nữ trong huyền thoại..Tôi lang thang chạy tuột xuống lưng chừng núi, tôi muốn thử nghiệm xem đất của nước Việt tôi có c̣n đẹp như trong trí của tôi không..tôi không muốn chỉ nghe, tôi muốn thấy và tôi muốn cảm nhận..nên tôi lang thang..lang thang chỉ một ḿnh.. tỉ mỉ tôi nh́n cả những cây thông c̣n được sống sót..trông tuổi đời thông chỉ mới tuổi mười, thông c̣n non lắm, nhưng rồi đây thông sẽ sống được bao nhiêu tuổi già (?) dưới con mắt lao láo của những người “rừng”..

“Bác ơi! bác đừng đi xa quá..té đấy bác ơi..!!”Tôi chợt dừng chân.. ngoái đầu lại đỉnh núi, tiếng bé Hương léo réo gọi vang.. loăng đưa trong gió..tôi đưa tay ngoắc gọi cậu em tôi và Hương cùng xuống với tôi, nhưng cậu em tôi bụm tay làm loa nói với tôi “ nguy hiểm” quá ..Tôi lại tiếp tục đi về phía cạnh núi để được nh́n xa hơn..

 

 

Những mái nhà dưới chân núi thật nhỏ .. tôi có cảm giác ḿnh to lớn và tôi được hiểu thêm hơn về độ cao.. Đứng ở “bệ” cao dễ làm lầm và dễ làm lệch về mọi mức độ nếu người quên ḿnh là người.

Phía trước mặt tôi là triền núi đổ thẳng trăi dài một màu xanh mướt của cỏ cây rừng trước mặt..phía núi bên phải tôi độ bằng bầng thoai thoải, tôi có thể đi bộ thẳng xuống chân núi phía có làng dân ở, đất núi nơi đây chẳng có một bóng cây chỉ lỗm chỗm như bị lở hay bị ủi (?) để lộ ra màu đất sét đỏ ..tôi chợt lo..rồi đây đỉnh đèo Langbiang sẽ tồn tại với những “kiểu tạo” của bàn tay con người?

 

Thương những cánh sim rừng be bé c̣n sót lại đang cố trồi lên t́m nắng để khoe sắc..tôi chụp thật gần để hy-vọng Sim được sống b́nh-an trong vùng đất của Sim ..

 

 

Đă dến giờ phải ra về như đă hẹn.. đoàn chúng tôi tập hợp nhau lại kiểm tra lẫn nhau và tuần tự lên xe “tử thần” để xuống núi..

Giă từ Langbiang cũng đă vào xế buổi, như theo lời thuật của anh hướng dẫn viên, ở những buôn làng của người dân tộc Langbiang hay tổ chức những lễ hội dân tộc của họ vào những ngày cuối tuần để chiêu đăi khách du-lịch chúng tôi không may mắn đi vào ngày giữa tuần nên không được diễm phúc thưởng thức những phong cách đẹp riêng biệt của người dân tộc Langbiang.

 

 

 

(Xem tiếp kỳ 6)

                                        

Phi Ṛm
Na Uy, 19-10-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com