Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 7:

“Luận ơi..bọn ḿnh nghĩ ra mục ǵ đi chứ?..” Tôi gọi điện cho Luận.

“Bạn ơi..anh Nghĩa hỏi bọn ḿnh có đi Nha-Trang không ḱa..”

“Ồ..hay quá..ḿnh cũng đang ước đây, nhưng cậu em ḿnh cậu ấy bận đi họp bạn ở măi tận Pleiku không cùng đi với ḿnh được may quá có bạn rủ đi thật là hay quá ḿnh đồng-ư ngay bạn ạ..”

“ Ra Nha-Trang độ ba hay bốn bữa rồi phải về lại ngay để anh Nghĩa c̣n bận đi làm bạn ạ.. có được không?”

“Ừm ..cứ thế đi..nhưng mà ḿnh sẽ đi bằng phương tiện nào hả Luận?”

“Ḿnh sẽ đi bằng xe lửa..”

“ Xe lửa?.. Xe lửa có tốt để ḿnh đi không vậy bạn?”..

“Xe lửa bây giờ tốt và chạy nhanh lắm bạn ơi..Theo như ḿnh thăm hỏi chương-tŕnh của trạm xe lửa, th́ họ cho ḿnh biết xe đi và đến đúng giờ qui định ..”

“Ôi..thế th́ tốt quá..mà vui nữa ḿnh sẽ tha hồ được ngắm cảnh ở bên đường bạn nhỉ..”

“Ơ ..mà tụi ḿnh phải đi tàu đêm bạn ạ, nên không chắc là bạn sẽ xem được ǵ..”

“Tàu đêm??..Rồi ngủ.. làm sao?”

“Ḿnh sẽ mua toa có gường nằm và ḿnh chỉ ngủ đến rạng sáng là tàu đỗ bến thôi bạn ạ..”

“Ừ..Thế cũng được.. đi với bạn th́ ḿnh không lo đâu..Bạn biết đường biết cách là được rồi..”

“Thế là bạn đồng–ư đi phải không?..”

“Vâng, ḿnh thích lắm và đồng-ư ngay đây mà..”

“Bạn biết không.. ra đó bọn ḿnh tự do mà kéo con Truyện cùng đi “quậy”! Anh Nghĩa bận đi họp bạn, nên không chắc sẽ đi chung với bọn ḿnh nhiều..”

“Ừ.. vui quá ..ra đó rồi ḿnh sẽ điện cho nó làm nó bất ngờ đi..”

“Thế là thỏa thuận nhé! Luận sẽ đặt vé vào ngày mai và khi nào đi Luận sẽ cho bạn biết tin.”

 

           Tôi mừng khúm khi nghe được đi với Luận ra Nha-Trang bằng tàu lửa như Luận đă diễn tả với tôi.

 

           Hành trang của tôi cũng chỉ là chiếc va-li nhỏ mà tôi vẫn mang theo mỗi khi tôi đi xa, nhưng lần này ngoài chiếc va-li ra tôi c̣n phải mang theo thêm hai túi xách đựng đầy quà của gia-đ́nh em tôi gởi cho Hoàng và Huâng ..

           Tôi đến nhà Luận đúng giờ hẹn và chúng tôi đón taxi để đến sân ga. Hẳn đă lâu lắm ..Có lẽ đă ba mươi năm tôi chưa trở lại sân ga Sàig̣n..Thời gian qua mau thật.. Thuở ấy gót chân son tôi chập chững lăn lộn với trường đời.. Đôi lần gian truân cũng đă muốn đánh quỵ tôi ..Nhưng nghị lực của một con người mang trách nhiệm réo rắc trong tôi chữ đứng lên..

           Ngày ấy tôi c̣n trẻ lắm, “giải phóng” về dạy cho tôi biết bao là thê thảm. Cái thê thảm lúc bấy giờ nó không chỉ có đơn giản là thiếu ăn hay thiếu mặc mà nó thiếu cả t́nh người..Sân ga Sàig̣n đă bao lần tôi là người đợi con tàu đến rồi đi.. Và cũng có bao lần nước mắt chảy trong đêm..

 

           Tôi nhận dạy tại Phan-Thiết, một quận lớn thuộc tỉnh B́nh-Thuận nên mỗi tối chủ-nhật hằng tuần đều đặn con tàu Sàig̣n Mường-Mán vẫn đưa tôi đi và về. Với sáu mươi hai đồng lương lúc bấy giờ tôi đủ ăn “chay trường” nên mỗi khi về trở lại thành phố tôi đều dấu trong hành lư quần áo của tôi vài kí mực hay vài kư cá khô đắt giá để kiếm thêm cho cuộc sống gia-đ́nh và vé xe hằng tuần, lúc bấy giờ tôi chỉ biết thực phẩm trong nước bị cấm cách đủ điều nên người dân chỉ biết t́m loanh quanh có ǵ có thế kiếm ra để ăn mà sống là làm v́ thế mặc dù cấm cách gắt gao nhưng Sàig̣n thức ǵ ngon nhất vẫn phải tụ về ..Và tôi cũng như muôn vàn người dân khác có mỗi một cái “khẩu” mà bị khâu rồi th́ phải t́m cách sống “lén”..

 

           Tôi nhớ có một lần..con tàu Mường-Mán Sàig̣n đông nghẹt những người là ngừời của đủ mọi đẳng cấp vai tầng..người đu ngoài cửa, người nhảy nóc mui ..Con tàu vẫn hùng hục chạy, sau những lần dừng trạm để đổ khách lại rú lên những tràng c̣i tàu như dương sức dũng mănh ..Trạm rồi lại từng trạm con tàu dừng rồi đi như tuần tự, nhưng hôm nay khi con tàu dừng trạm Dầu-Giây tôi nghe nhiều tiếng quát dưới sân ga vọng lên, hành khách trên tàu không ai được dời chỗ, tôi chồm người ra cửa sổ cố len lấn với mọi người để ngó được xuống sân ga. Đoàn đông công-an áo vàng tay súng lăm lăm mặt lạnh lùng khinh miệt, đồng bộ chia từng toán một leo lên tàu tra hỏi giấy tờ và bắt người rồi lại người xuống trạm tiếng khóc,tiếng than, tiếng tru tréo vang vọng lẫn lộn vang trong đầu tôi làm cơn sợ lại càng sợ hơn. Tôi c̣n nhớ cái cảm giác lúc ấy của tôi.. run lên như cầy sấy, miệng th́ đọc thấm cả hàng tràng hạt kinh xin cứu giúp.. và may mắn thay tôi thật được cứu giúp hai ông “vàng” đi ngang rồi đi lại hỏi bắt rỗng cả toa nhưng tôi may mắn bị bỏ sót v́ ông “vàng” mệt mỏi rồi chăng.. .Cho măi đến bây giờ v́ sợ quá mà tôi cũng không dám t́m hiểu ra tại sao họ lại bắt dân? Mà bắt họ v́ tội ǵ? Đưa họ đi đâu?

 

 

           Cũng vào một chuyến tàu đêm, từ Sàig̣n ra Mường-Mán tôi đưa cậu em út tôi ra chơi với tôi cho biết Phan-Thiết một lần, nhưng v́ tàu đông quá nên chị em tôi phải đứng suốt chuyến đi, tôi t́m cách đứng gần cửa bao nhiêu th́ càng dễ thở bấy nhiêu, trong số chen chúc đứng chung với nhau ấy tôi nghe được câu chuyện hỏi han của một bác lớn tuổi hỏi thăm một người đàn ông tuổi chưa quá ba mươi. “Chú ở trại nào?” “Dạ cháu ở Trảng-Táo ạ” (trại cải tạo Trảng-Táo). Rồi họ nói với nhau những điều ǵ tôi không nghe rơ lắm tôi chỉ nghe anh ta trả lời “Cháu xuống trạm Gia-Ray rồi đi bộ vào trại .. Tôi thấy bác lớn tuổi trao cho người đàn ông trẻ gói giấy báo và bảo với người đàn ông trẻ “Cho tôi gởi cậu, chỉ một vài con cá khô ..” Cậu em tôi đứng cạnh tôi, chợt ngước mắt lên hỏi tôi..” Sao Bác kia cho chú đó cá mà nói là gởi hả chị?” “ Bác ấy tôn trọng chú ấy nên dùng chữ gởi em ạ” Tôi trả lời cậu em tôi. Tàu xịch đỗ lại trạm Gia-Ray người đàn ông trẻ quay bước xuống tàu c̣n ngoái mặt lại nh́n trong bóng đêm..

 

           “Ê tới rồi..tới rồi..”Luận thúc vào tay tôi làm tôi trở về hiện tại .. Tôi đang đứng ở sân ga rộng lớn hơn khang trang, cây cảnh được trồng dài theo hai lồi bên đường thật đẹp, lịch sự và ngăn nắp, hàng dăy hàng dăy taxi sang trọng đứng chờ khách như che khuất đi cái sân ga có những dĩ-văng buồn..

 

           “Lối này nè bạn..” Luận kéo tay tôi xếp theo hàng lối vào ga..những cô những cậu tiếp viên trông trẻ lắm với những lời lịch-sự hướng dẫn khách vào sân ga..Tôi nghe như không c̣n cái giọng đanh đá phát ra từ cái loa phóng thanh như trước nữa hay hành động xấc xước xô đẩy khách nhào té để đuổi ra ngoài thuởi nào ..Tất cả đă được học..may quá cho dân ḿnh.

           “Toa này..nè bạn, bạn lên trước đi..Ḿnh sẽ đưa hành-lư trao lên cho bạn..” Luận hướng dẫn tôi t́m được số toa Luận đặt, trong toa có bốn gường cũng đủ để qua đêm.

 

           Con tầu rú lên tiếng c̣i báo chuyển bánh, tiếng cô hướng dẫn viên nhè nhẹ dẫn thuyết về chuyến đi, những điểm đến, điểm đậu và điều lệ của tàu..Con tàu lại rú thêm nữa tiếng quyết liệt hơn và chuyển bánh..Luận nằm giường trên tôi, vói đầu xuống hỏi tôi, tiếng Luận như ḥa vui trong tiếng xập-x́nh chạy của con tàu con tàu “Bạn thấy sao? Có được không?..” “Tốt lắm bạn ạ, đây là lần đầu tiên ḿnh được ngủ gường trên tàu nên ḿnh chắc là ḿnh sẽ có giấc ngủ thú vị lắm !”

          “Bánh ḿ đây bạn ăn xong rồi ḿnh cùng đi pḥng vệ sinh trước khi ngủ nhé..”Luận trao cho tôi khúc bánh ḿ Luận đă mang theo từ nhà..Tôi thấy ấm-áp và thương bạn thật nhiều.. cái nét tỉ-mỉ chân thành quê hương.

“Bạn đă điện cho Huâng ra đón bọn ḿnh hay chưa”

“Có bạn ạ..Em ḿnh họ lo chu đáo lắm, họ đă điện cho Hoàng và Huâng sẵn sàng đón bọn ḿnh..”

“Nhưng tàu đỗ bến vào lúc ba giờ sáng có làm phiền Huâng không bạn?”.

 

“Ḿnh cũng nghĩ điều này..nhưng ḿnh không biết tính sao nữa..tội cho Huâng quá phải thức giữa đêm chờ bọn ḿnh..”

“Á ..ḿnh nghĩ ra rồi..tụi ḿnh đừng đến nhà Huâng sớm quá, ḿnh t́m quán ngồi chờ sáng rồi hẵn gọi cho Huâng có được không..”

“Nhưng em ḿnh nó đă nói với Huâng giờ ḿnh đến rồi,Huâng nó chờ cửa bọn ḿnh đúng ba giờ sáng đó..”

Thôi bọn ḿnh ngủ đi, dưỡng sức mai quậy biển!

 

 

           Nhịp xập x́nh của con tàu ru tôi ngủ bẵng giấc dài, tôi giật ḿnh tỉnh thức khi tiếng thắng rít khá dài làm con tàu rùng ŕnh rồi dừng hẳn..

 

 

(Xem tiếp kỳ 8)

 

                                      

Phi Ṛm
Na Uy, 9-11-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com