Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                |                 www.ninh-hoa.com



 Nguyễn Phi
bút hiệu: Phi ṛm
Tên hiện hữu:
Hoàng Tiên Nguyễn

Cựu học sinh 
Trung học Đức Linh
Niên khóa 1969-1971

Nghiên cứu cây trồng
tại trường
Cao đẳng Grimstad,
miền Nam Na-uy.
Hội viên hội họa
Bamble Club
Norway.



Hiện cư ngụ tại Na Uy

 

 

 


 

Kỳ 9:

Vân-Phong?..

Ừa..mà chị có đi không?..

Đi chứ!..mà bao giờ đi?.

Bây giờ nè..

Tôi mừng quá đến cuống cả người, buông đôi chân từ năy giờ đang làm biếng gác vào với nhau trên ghế, xỏ vội vào đôi dép dưới gầm ghế rồi nói với Hoàng.

- Em đợi chị rửa mặt mũi rồi sửa soạn tí vật dụng cần thiết mang theo chút đă nghe..

Hoàng vừa rít vội hơi thuốc lá xuống họng vừa trả lời:

- Ừ.. mà mau lên nghe chị, ḿnh c̣n đi ăn sáng rồi mới xuống ghe ra đảo được..

- Ê.. rồi ghe ở đâu ḿnh đi?..

- Em đă lo đầy đủ rồi bà chị ơi!.. từ mấy bữa trước khi chị ra tới nơi lựng..Thôi thôi bà chị lo rửa mặt chà răng đi rồi mà uống cà-phê không kẻo nguội mất, em đă pha từ sớm đây chờ chị..

-Ừ.. để chị vào trong rồi.. ra cũng sẽ rất nhanh..

Vừa trả lời Hoàng tôi vừa chạy nhanh vào pḥng rửa mặt mà tâm trạng lâng lâng vui như em bé được quà vậy..

 

           Vừa chở nhau ra tới đầu ngơ, anh Nghĩa trông thấy lều bán bánh căn bên đường, ra hiệu cho bọn tôi dừng lại..

Hoàng dừng xe nhưng không tắt máy nói vói lại với anh Nghĩa

- Đi đi anh..ḿnh ra ngoài mặt đường t́m quán ăn tốt hơn..

- Tôi thích ăn bánh căn của dân quê làm đơn giản và ngon mùi gạo mới..

Hoàng đắn đo nhưng rồi cũng chiều theo anh Nghĩa.

 

           Chỉ là mái lều bên vệ đường nên đơn giản lắm, đơn giản từ nét mặt vui vui..lúng túng khi thấy bọn tôi ghé vào của chị bán hàng, đến chiếc bàn kê trên nền đất ruộng như không vững được chân..

Nhanh nhẹn lắm Luận đến bên chị bán hàng hỏi han giá cả và đặt bánh..

 

 

           Tôi cầm chiếc máy chụp h́nh chạy quanh nhốt nhanh những cái đẹp thiên nhiên vào cho riêng ḿnh..

           Luồng gió mát từ chân núi xa lùa về làm lao xao ngọn lúa xanh, đưa hương quê êm đềm lan nhẹ trên khuôn mặt tôi..

“Vào ăn đi chị..” Tiếng Hoàng cất lên bên tai tôi như kéo tôi trở lại.. “Ờ.. tới phiên chị rồi hả?…” “Vâng , đến phiên chị vào ăn rồi đó!.”

Tôi trở vào trong lều thưởng thức những miếng bánh căn nóng xóm quê, chân chất hoà quyện cái lẳng lặng của sự b́nh yên ở nơi đây..

 

           B́nh yên như dáng chú nông dân lùa đàn vịt con trên lối đường làng, những đôi chân con con chạy lăn-xăn sát cánh bên nhau, thỉnh thoảng như rủ nhau chạy nhanh vào những vũng nước mưa c̣n đọng lại đêm qua chúi mỏ đùa đùa dưới nước như t́m mồi, nếu chú nông dân không khẽ phẩy nhẹ cái nhành cây mềm cầm ở tay th́ có lẽ những chú vịt con sẽ vui vầy cả ngày bên vũng..

 

 

           Sau buổi ăn sáng bất ngờ đầy thú vị, chúng tôi chở nhau tiến về phía làng chài..

           Hoàng đưa chúng tôi đến bên làng chài, nếu tôi không trông thấy những đống lưới to khoang tụ trước nhà th́ chắc có lẽ tôi không tin đó là một làng chài, vâng h́nh dáng làng chài này khang trang như lối phố thị nhỏ, thỉnh thoảng có những ngôi xây theo kiểu biệt thự, biểu tượng rằng đời sống dân cư ở đây ăn nên làm ra cuộc sống khá êm đềm..Tôi chợt yên tâm và cảm thấy thật vui.

“Xuống đây chị!..”

“Tới rồi hả?..”

“Vâng..chị và chị Luận đợi ở đây một tí, em và anh Nghĩa đẩy xe vào phía trong nhà để gởi ở trong đó..”

Và Hoàng lại tiếp “Nhà này là nhà “chú em” gọi em tới chức ông cậu lựng chị ạ..Và tụi nó sẽ là người chở bọn ḿnh ra đảo..” Hoàng vừa dứt lời từ phía trong nhà vọng ra những tiếng chào hỏi của chủ nhà với Hoàng và khách.

           Với cái nếp nhà cổ người thân của Hoàng vẫn c̣n nguyên nét, cái sân phơi rộng hơn nhà dành để tụ hợp nhau mỗi khi có đ́nh có đám, hay gái trai hẹn nhau tṛ chuyện những đêm trăng tỏ bên điếu thuốc hay bát chè hoa ...

           Người đàn bà chủ nhà tuổi đă qua sáu mươi, miệng vẫn như c̣n đang nhai trầu tóp tép ngại ngùng chào hỏi những người lạ chúng tôi, và quay nhanh tṛ chuyện với Hoàng để dấu đi cái lúng túng của sự chưa quen biết..

“Đồ đạc tôi sắp xếp hết lên tàu cho cậu rồi đó, nếu có thiếu cá mú ǵ th́ cậu điện cho tụi nhỏ nó mang vào sau nghe..”

           Hoàng và gia-đ́nh chủ bàn soạn câu chuyện với nhau, tôi lang thang quanh sân mùi tanh tanh khô từ những sân phơi, những dụng cụ họ làm việc dựng phơi quanh sân nhà..và cái buồn tiếm ẩn trong góc trái tim tôi chợt quay về..

           Dạo ấy..tôi say sưa “Đi vượt biển”..Và tôi rất cả tin, ..nên tôi bị lừa và bị lừa rất nhiều lần, với cái dáng mà người ta đặt cho là “ dân thành phố” này bị “te tua” nhiều chuyến lắm từ Phan-Thiết, B́nh-Tuy đến Vũng-Tàu, niềm tây Rạch-Giá có mấy kênh là có bấy nhiêu nỗi buồn. .

 

 

           Cũng cái nắng này.. cũng cái tanh tanh mùi làng chài của hơn hai mươi năm về trước có c̣n những ai mang tâm trạng buồn như tôi? Buồn không chỉ buồn tư một ḿnh mà buồn cho chữ lừa chữ bội dân ḿnh với nhau..

 

           “Chị đội cái mũ vào xuống tàu cho đỡ nắng chị ạ.” Hoàng chợt ra tới sân đưa cho tôi cái mũ, tôi đội vào đầu rồi quay lại hỏi Hoàng: “Chị đội mũ trông có được không?” “Ừ hợp với chị lắm đó! mũ của em đó!” “Ê.. ê..chị không đội mũ của em đâu..Chị đội của em rồi em lấy ǵ mà đội?” “Chị đừng lo cho em chị ơi..Em có mũ bảo hiểm nè..” Vừa nói Hoàng vừa đội cái mũ bảo hiểm vào đầu làm tôi không nhịn được cười..

           Chị em tôi hơn ba mươi năm mới gặp lại nhau nhưng vẫn c̣n nợ nhau những nụ cười thật vui và thật tếu..

           Năm một ngh́n chín trăm bảy mươi hai Hoàng chỉ là cậu bé con bạn học cùng với cô em gái út tôi, gia-đ́nh ḍng họ là những người rất sùng đạo Phật, riêng chú bé Hoàng têu tếu thích vui và thích bạn nên xin theo đạo Công-Giáo để mỗi ngày được cùng bạn đi lễ nhà thờ đông vui..

           Thế rồi bẵng đi..Hoàng của hôm nay cũng chất ngất những số phận làm con người, vết hằn sớm hiện trên mái tóc..Nhưng may mắn Hoàng vẫn c̣n giữ được nụ cười cho ḿnh như ngày nào..

“Ghe vào rồi đó chị.!..thấy không?..” Hoàng vừa nói vừa chỉ cho tôi thấy chiếc ghe đang xâm xâm mũi vào bờ.

 

           Mùi biển theo gió tạt vào bờ dịu mát làm sao..Vài chú bé con lao xao ṭ ṃ đưa mắt nh́n chúng tôi, giơ cao chiếc máy tôi thu mau cảnh đẹp..

             Ghe xập x́nh cặp sát vào mép cầu chúng tôi lần lượt đưa nhau xuống .. Ôi sao tôi cảm thấy lâng lâng và thú vị khó tả, cái cảm giác của sự “tương tự” như đi vượt biên của hơn ba mươi năm về trước..

 

 

           Anh tài-công xiết ga cho ghe ra bến, tiếng b́nh bịch bành bạch suốt nước của chiếc ghe đưa tôi mênh mang buồn..Cảm nhận ..Rồi giá mà..”Giá mà” ngày đó dược ngồi trên ghe tự-do như thế này th́ dân ḿnh đâu phải chấp nhận cảnh chia-ly..

”Giá mà” người đừng lừa dối người th́ ḿnh thương nhau biết thủa nào ngơi..

“Chị biết không?..cũng chiếc ghe này mà mấy anh của em mới đi được đó..”Rồi Hoàng và ông chủ ghe hăng hái kể cho chúng tôi nghe những chuyến vượt biển trong đêm, thành công trong lo sợ..Và những chuyến thất bại ,trong hăi hùng..

 

           Tôi tḥ chân xuống nước, vẫy tung nước của biển.. để xem trong biển có chứa bao niềm vui? Và dấu bao nỗi buồn..

 

 

 

 

 

(Xem tiếp kư 10)

 

                                      

Phi Ṛm
Na Uy, 30-11-2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Nguyễn Phi                 |                 www.ninh-hoa.com