Nhận
được e-mail của Thủy với…slide show có tên nghịch-lư của thời-đại
hôm nay, bấm mail attachment…ḍng nhạc mở đầu show buồn reo-rắc..
mênh-mang..mênh-mang. Chợt nôn nao nhớ Thủy... nhanh chóng tôi viết
đoạn ngắn e-mail gởi Thủy để xem t́nh h́nh ở nhà Thủy có b́nh-yên?
Buổi
cơm chiều hôm ấy chỉ có tôi và Thạch, tôi đă kể cho Thạch nghe về
nỗi trông tin Thủy của tôi cho Thạch..nhưng sau buổi cơm chiều tôi
đă nhận được e-mail của Thủy, không có ǵ vui sướng hơn khi nghe tin
bạn vẫn b́nh-an..
Thủy
và tôi sinh ra cùng thời của cuộc chiến Bắc-Nam, cùng lớn lên trong
tiếng bom tiếng đạn của hai miền, tuổi ngây thơ vô t́nh quá, nhưng
chúng tôi cùng nhau lớn lên bên cạnh ḍng suối Dục-Mỹ, tuổi chúng
tôi chưa trọn hiểu hết nghĩa của chữ vui hay chữ buồn, cũng chưa lần
nói tiếng bạn thân...Và tôi là người giă từ Dục-Mỹ sớm hơn bạn, vào
đời sớm hơn bạn..cũng nhiều đau buồn hơn bạn...Sau cái đau thương
tan ră của miền Nam và cái lưu-vong của người dân Việt, tôi cũng
theo ḍng đời xuôi ngược tha hương, c̣n bạn th́ ở lại.
Năm
2002 tôi gặp lại bạn trong 30 năm tôi không gặp bạn, bạn vẫn như
xưa, vẫn đẹp, vẫn mượt–mà nhan sắc, vẫn nồng hậu với bạn bè, với tôi
người bạn xưa chưa từng nói tiếng thân nhau, cái thân thiết ấy tôi
mang theo tôi và nó tiêm nhiễm vào trái tim tôi như nó có tự bao
giờ.
T́nh
bạn cứ thế tăng triển lên măi trong những lần tôi về thăm quê, Thủy
cũng hay cười và mắng nhẹ tôi “đồ quỉ” này, mỗi khi tôi chọc ghẹo ai
đó, hay những lần đến sai hẹn…
Thủy
với tôi hai tính nết cá-biệt, tôi th́ nhút-nhát rụt-rè, Thủy
mạnh-dạn và thu-hút, Thủy giao-thiệp rộng răi và hăng say, nên chung
quanh Thủy nhiều thật nhiều những bạn bè, ai cũng mến Thủy theo
riêng mỗi vẻ. Riêng tôi mến Thủy, cái đảm đang lo việc nhà, tính
toán việc chung, tôi mến luôn cái vốn chữ “duyên” kín đáo của người
con gái Bắc mà bạn c̣n giữ được.
Tôi
nhớ có một lần ghé thăm bạn, đồng thời nhà bạn lúc ấy cũng có buổi
họp mặt nhẹ, khách nam khách nữ đề huề, tôi nhớ tôi bận một chiếc áo
có hơi sâu cổ, thế mà nguyên buổi họp mặt ấy Thủy luôn để ư nhắc nhở
tôi đôi lần kéo sửa.. Nụ cười của Thủy cởi mở và rộng-răi nên có bao
giờ t́m được nét chịu-đựng tiềm ẩn ở nơi nào?
”Bạn hăy nhớ rằng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi
phút, chỉ đến có một lần thôi”, và tôi đă t́m được tôi
trong câu văn b́nh thường nhưng muôn vàn ư-nghĩa ấy..Tôi đă viết chữ
thương bạn thật nhiều.