Cái
buốt giá của tháng hai qua đi.. Tâm trạng chung của những người
sinh sống ở vùng Bắc-âu này đều như hân-hoan chờ đợi cái tháng ba
bắt đầu mang tí nắng nhè nhẹ nhưng ngày qua ngày cũng đủ làm tan
những đống băng tuyết tích tụ suốt Đông qua..
Niềm vui nhất của tôi
là nh́n đống băng tuyết sừng sững trước ngơ vào nhà vào mỗi buổi
sáng cứ xẹp dần .. lại xẹp dần trong nắng nhẹ tháng ba biểu tượng
hơi hướm của xuân.
Tôi có thói quen khi
tuyết có dấu hiệu tan là tôi đi truy-lùng dấu vết của loài hoa có
h́nh dạng như chiếc chuông treo có tên Nauy là Snøklockke (Chuông
tuyết) loài hoa này thường hay mọc ẩn dấu dưới gốc những bụi hồng
trước ban-công nhà tôi khi tuyết không c̣n rơi nữa, chuông-tuyết
như cựa ḿnh len chồi lên trên mặt tuyết nở nhẹ trắng toát
tinh-khôi như muốn nói rằng: Ôi lạnh quá.. Ôi nặng quá..Nhưng tôi
đă trồi lên được rồi đây nè..” Tôi nh́n như nâng-niu, như thương
quá loài hoa chuông-tuyết chỉ mảnh mai bé súi thôi như đầu ngón
tay út mà sao hoa mạnh-mẽ (?)..
Ở xứ tôi ở dù ai không
quan tâm đến loài hoa chuông-tuyết này cho lắm đi nữa, nhưng khi
đọc báo thấy báo ghi h́nh chuông-tuyết nở có nghĩa là tuyết bắt
đầu tan..báo hiệu nắng về nàng Xuân trên đường đến.
“Hallo.. T. tôi t́m ra
Agnes nằm chết bên ngoài nhà, trên ban-công sau nhà..” Tôi chết
lặng bên chiếc điện thoại di-động vẫn dí vào tai, chỉ hứ hừ trong
họng, Thạch như hiểu rằng tôi bất động “Tôi chỉ báo thế, tôi sẽ
báo cho Torkel (em của Thạch) và bác-sĩ của Agnes, khi nào về nhà
ḿnh sẽ nói chuyện sau nhé..”
Tôi quay xe trở về
nhà..không tới pḥng tranh như dự định.
Chỉ mới hôm qua thôi
mà..Tôi và Thạch thúc bảo nhau nên năng đến thăm bà thường hơn v́
mùa đông năm nay tuyết rơi nhiều chắc chắn bà cần Thạch xúc tuyết
thường hơn. Bà thật là hiền, hiền như Phật, tôi chẳng biết Phật
hiền như thế nào, nhưng tôi vẫn thường hay nghe thế và tôi ước
muốn kính trọng cái hiền, đức của bà như thế.
Tuy bà và tôi khác xa
về màu da tiếng nói, nhưng tư-tưởng và kiến thức sống của Bà không
khác ǵ tấm ḷng của những người mẹ Việt, cũng thường hay lo, lo
cho con ḿnh những lúc thăng trầm trong cuộc sống, rồi lắng, lắng
nghe những niềm vui của con mà ḷng hạnh-phúc..
Như mỗi lần thấy tôi
không cùng Thạch đến thăm bà th́ bà han hỏi đủ điều, tôi có vui có
khoẻ...T́nh cảm của bà dành cho tôi và các con cháu bà rất bằng
nhau, ngoài Thạch và các con tôi ra chẳng ai trên đời này muốn nhớ
đến ngày sinh-nhật của tôi là ǵ.. nhưng Bà th́ nhớ lắm.. Bà như
luôn có sẵn chiếc phong-b́ nho nhỏ để nắn nót viết tên tôi với
chiếc thiệp xinh xinh in h́nh những cánh hoa hồng.

Bà Agnes 84 tuổi
Bà như chỉ chờ mùa
Giáng-sinh để họp mặt được với tất cả con và cháu, bà luôn miệng
cười và hỏi han chúng tôi về những bận rộn, về con về cháu của
chúng tôi từng đứa từng đứa một, sức-khoẻ, học vấn, sinh-hoạt,
t́nh yêu..v..v. Và cuối đề là những phong b́ quà tặng bà trao cho
từng người, từng người, không người nào trong chúng tôi mà không
nhận được tên ḿnh được bà nắn nót viết bên trên phong-b́. Tôi tự
hiểu và tự nhận biết được t́nh yêu thương của bà đối với tôi
chân-t́nh chữ “ mẹ và con”.
Tôi thiếu vắng t́nh
cảm của mẹ đă hai mươi năm..Tôi có Bà là mẹ chưa được mười năm bà
cũng lại phải bỏ tôi lại v́ số phần bà đă hết..
“Anh có gọi điện cho
mẹ anh tối qua chứ?”
“Vẫn thường là tôi gọi
vào lúc bảy giờ mỗi tối, nhưng hôm qua tôi bận sao ấy rồi quên mất..
Đến tám giờ tôi mới gọi th́ bà không nhắc điện thoại, tôi nghĩ tôi
gọi trễ và bà đă vào pḥng ngủ nên không nghe điện..”
“Sáng nay sau khi vào
sở tôi gọi hai lần, nhưng không ai nhắc, tôi nghĩ người giúp việc
đang làm vệ-sinh cho bà nên không nhắc điện, sau đó vào lúc mười
giờ sau buổi họp sở tôi gọi lần nữa nhưng vẫn không nhắc điện, tôi
có cảm nhận không yên lành nên bỏ sở đến nhà thăm bà, khi tôi đến
thấy cửa khoá tôi bấm chuông măi chẳng thấy động tĩnh ǵ, tôi ṿng
ra cửa sau, cửa không khoá, như chỉ khép hờ..Agnes nằm đầu như vập
vào cánh cửa, vết máu chảy từ vết vập cửa đă khô cứng có nghĩa
Agnes đă nằm ngoài cửa từ tối qua trước lúc bảy giờ.. Bà ra ngoài
hút thuốc, trượt chân..và..”
Từng câu từng câu
Thạch kể ra là bấy nhiêu ḍng nước mắt tôi hối hận ..rồi hối tiếc.
Hối hận v́ tôi không
giúp được bà điều ǵ trong cuộc sống, trong lúc bà té ngă đó giá
mà tôi có biết để chạy đến đỡ bà..
Hối tiếc..những tháng
ngày qua sao tôi chưa dám cầm tay bà để nói tiếng thương bà..
“Ai có c̣n ư-kiến ǵ
trong phần tang lễ?” Sau khi ghi nhận về phần gia-tộc cũng như
phần lịch-sử cá nhân của Agnes, vị mục-sư hỏi chung chúng tôi, tôi
giơ tay ra hiệu.
“Tôi vẫn c̣n luyến
tiếc rằng sẽ măi măi tôi không c̣n được nh́n thấy những nét nắn
nót tên tôi trên chiếc phong b́ bé súi xinh xinh đầy ắp những tấm
ḷng của bà nữa ..”
Và nước mắt cứ tự rơi
làm nghẹn những ǵ chưa nói hết..
Vị mục-sự vẫn biết câu
chuyện chiếc phong-b́ nhỏ của tôi kể chỉ là một đề tài “cộng” vào
thôi, nhưng nó biểu lộ ḷng cảm mến sâu xa của tôi đến Agnes, và
ông hứa ông sẽ lồng vào câu chuyện lịch-tŕnh cuộc đời Agnes.
Chúng tôi tiễn vị
muc-sự đến tận ngơ, khi trở lại vào nhà tôi không c̣n nh́n thấy
đống tuyết cao nghệu trong sân nữa mà chỉ c̣n đống tuyết tan dở
dang từng khụm từng khụm nhỏ..Thạch bất ngờ vung chân đá cho tan
ră những tuyết c̣n lại, tôi chợt buột miệng “Sao Agnes không chờ
tí nữa nhỉ..?..Tuyết sắp tan hết rồi, nắng về xuân sắp đến!.
Thạch vẫn lặng yên đá
mạnh vào tuyết làm vương văi khắp cả lối đi..Tôi biết Thạch cố dấu
những nỗi buồn vào bên trong ḷng, và Thạch cũng hiểu tâm trạng
tôi cũng đang bấn loạn lên v́ sự ra đi quá đột ngột của mẹ anh nên
tôi hay lảm nhăm moị chuyện trên môi tôi lúc phát tiếng đều như có
kèm tên Agnes.
Thân phận tôi
lạc-lơng giữa xứ người quá ít ỏi người thân ở nơi này, gia-đ́nh
của Thạch là dấu cộng t́nh cảm sâu đậm của tôi.
Có lẽ cũng chính v́
dấu cộng tôi đặt để trong ḷng đó mà ngày họp gia-đ́nh với nhà mai
táng, Thạch (Stein) và Torkel (em trai Thạch) nhường cho tôi
quyết-định mẫu mă, hoa, màu sắc và nhạc.
Tôi thích màu trắng,
biểu tượng cho sự bắt đầu và cũng biểu tượng cho cả sự kết-thúc,
bà cũng là một hoạ-sĩ yêu những nét “ḱ-dị” giống như tôi, nên tôi
chọn hoa hồng màu hồng cũ (hồng đất) hoa nhỏ điểm tím trắng, tôi
chọn nhạc công kéo fiolin cho cao vút cho thánh-thót để bà bay
theo làn gió cao..cao vút trên cao.. vương lại nụ cười cho chúng
tôi c̣n lại ở trần thế này..

Chó nhỏ và Chim non - Tranh vẽ: Agnes
Nhưng khi bài “Time to
say goodbye” của Quaratotto tôi chọn để chào tiễn biệt bà, tôi lại
là người bật tiếng khóc ..không biết bà có buồn tôi chăng?..